Nghề làm " Đĩ đực "  trong Xã hội CSVN 
TinParis. Đọc báo CSVN giúp chúng ta biết những điều mà Đảng CSVN không thể nào giải quyết nỗi như những trường hợp dưới đây, cũng như cho chúng ta thấy tình trạng " bán khai " của một chế độ thường hay rêu ra là đã đạt được nhiều thành quả rất lớn từ hơn 30 năm nay ( 3 thế hệ rồi ). Muốn sống còn, người dân phải " sáng tạo " theo kiểu CSVN và thích ứng với những luật lệ  " quái đản "   nên chúng tôi cho đăng lại để đọc giả giải khuây. Sau nhiều năm " xây dựng tốt Chủ Nghĩa Xã Hội ", Chế độ CSVN  đã  nhắm mắt và chấp nhận "  thị trường mại dâm nam " như các bài báo dưới đây  trích từ Báo Công An Nhân Dân cho thấy.

  • Pê đê và dạ tiệc sinh nhật
10:38:00 16/10/2008
Sau những màn trình diễn sôi động và “ấn tượng” phục vụ tiệc sinh nhật, nhóm pêđê chuyển sang màn đấu giá “nội y”. Được nhét tiền vào áo ngực, “cô” người mẫu bẽn lẽn rồi từ từ tháo toàn bộ xiêm y trên người làm lộ 100% thân thể và đi xung quanh các bàn tiệc…

Báo CAND đã có bài phản ánh về tình trạng pê đê hát đám ma, sinh nhật với những hình ảnh xấu, vô đạo đức nhưng dường như các hoạt động của các nhóm pê đê này vẫn rầm rộ mà không có một cơ quan chức năng nào lên tiếng, quản lý. Đau lòng hơn, những bữa tiệc sinh nhật, đám ma có pê đê biểu diễn, khán giả đông đảo nhất, thích thú nhất vẫn là các em nhỏ đang trong tuổi ăn, tuổi lớn.
Say mồi say luôn mắt lẫn tay…

Có lẽ đây là buổi tiệc sinh nhật đầu tiên mà chúng tôi được tận mắt chứng kiến của một tầng lớp khá giả đang sinh sống tại TP HCM. Nhân dịp sinh nhật lần thứ 41, anh V. (đã đổi tên nhân vật) muốn sinh nhật của mình thật ấn tượng trong mắt bạn bè nên tổ chức thật linh đình tại một nhà hàng trên địa bàn quận 5.
Hơn 10 bàn tiệc, khách mời như đi dự đám cưới. Cũng hoa đèn, thiệp ký tên lưu niệm, giỏ bỏ tiền mừng, bánh kem 5 tầng, tháp sâm banh, MC, và đặc biệt là một nhóm pê đê do chính anh đích thân mời tới.

Theo quy định của nhà hàng không được đưa pê đê vào biểu diễn nhưng nhờ anh V. nói là khách mời nên quản lý nhà hàng nhượng bộ cho nhóm pê đê này được vào nhà hàng phục vụ. Buổi tiệc bắt đầu bằng những giai điệu sôi động do chính các ca sĩ pê đê phục vụ. Tiếng chúc mừng, tiếng cụng ly vang dội cả một sảnh nhà hàng.

Khi rượu ngà say cũng là lúc màn biểu diễn chính của nhóm pê đê này bắt đầu. Từng nhóm một với những trang phục mát mẻ dạo quanh các bàn vừa hát vừa lấy tiền bo của khách. Một chị bạn rỉ tai chúng tôi: "Chưa đến màn đặc biệt đâu! Chờ chút nữa khỏi chê luôn!"
Đúng như lời chị bạn, chỉ một lúc sau giọng của "cô" MC eo éo vang lên: "Sau đây là chương trình múa lửa của những nữ diễn viên vừa mới được đào tạo từ Thái Lan về". Hai cô gái trong trang phục bikini mỏng dính, đầu đội nón lông công đủ sắc màu uốn éo lắc lư theo điệu nhạc kích động.
Nhiều thực khách táy máy tay chân, tay cầm những tờ polyme loại 20-50 ngàn mới cứng giở những mảnh vải bé xíu trên người các "cô gái" nhét những đồng tiền này sâu vào bên trong nở những giọng cười sảng khoái, hí hửng.

Những thực khách đầu bạc trắng (có lẽ đã lên chức ông từ lâu) khoái trá với màn biểu diễn của các vũ công nên thoải mái móc túi áo lấy tiền nhét vào những bộ ngực silicon căng tròn. Lâu lâu MC phải nhắc khéo "Nhẹ thôi mấy anh ơi không bể bưởi tụi nhỏ hết!"

Chúng tôi nghe nhột khắp người khi nhìn cảnh các bà tụm lại thoải mái bàn tán những trò đùa man dại của những gã đàn ông đối với nhóm vũ công này. Chương trình được tiếp tục bằng tiết mục múa nuốt lửa. 4 cây nhang loại trung được tẩm dầu cháy hừng hừng làm sảnh nhà hàng thêm ngột ngạt vì mùi khói.
Hai "diễn viên" múa uốn éo những động tác kích động cầm hai cây nhang hơ khắp toàn thân và đưa vào miệng ngậm. Lửa cháy phừng phừng trên miệng các "diễn viên", bên dưới những tiếng cụng ly chan chát vang lên kèm theo những tràng cười khoái chí, khả ố của thực khách.
Trẻ thơ cũng nhiễm…
Chương trình mừng tiệc sinh nhật càng lúc càng gay cấn hơn khi nhóm pê đê bước vào chương trình đặc biệt "biểu diễn thời trang" mà theo MC thì HTVI không có, HTVC không có, chỉ có HTV mấy bà pê đê mới có! Hàng loạt người mẫu trong trang phục hai mảnh bé xíu lần lượt được MC giới thiệu lên sân khấu.
Bao vây sàn sân khấu bằng xi măng khoảng 15m2 là hàng chục đứa trẻ từ 3-11 tuổi. Cũng như những bậc phụ huynh đi dự tiệc, những đứa trẻ này trố mắt nhìn những động tác uốn éo, lõa thể của những "cô" người mẫu trên sân khấu mà cười nắc nẻ thích thú.
 
Nhiều đứa trẻ cũng bắt chước cha mẹ lấy tiền gói lại nhét vào những bộ bikini bé xíu trên người các "cô" rồi chạy về phía các phụ huynh. Những cái xoa đầu, tán thưởng của các bậc phụ huynh làm chúng càng khoái chí tiếp tục giở trò với các người mẫu trên sân khấu.
Trong khi đó, một số thực khách ngấm men bia cứ liên tục lên sân khấu thực hiện các động tác "khó coi" lên thân thể của các "cô" người mẫu làm đám trẻ vỗ tay tán thưởng.
Màn đặc biệt nhất có lẽ là phần đấu giá "nội y" của các người mẫu. Tiếng MC lại eo éo vang lên "người mẫu Dương Ngọc Ánh hay còn gọi là Dương Ngọc Châu là nhân viên bảo vệ gấu ở Thảo Cầm Viên sẽ đấu giá bộ nội y với giá 200 ngàn. Ai muốn mua nào?".
Một vài cô gái trẻ trên bàn tiệc sát sân khấu nhét hai tờ polymer xanh lè vào áo ngực "cô" người mẫu. Cả đám đàn ông và trẻ em nhao lên hí ha hí hửng. "Cô" người mẫu bẽn lẽn đưa những tờ tiền xanh cho "quản lý" rồi từ từ tháo toàn bộ xiêm y trên người làm lộ 100% thân thể đi xung quanh các bàn tiệc(?).

Rồi lần lượt, các người mẫu khác với ngực trần thong dong qua lại trên sân khấu uốn éo giơ tay lấy tiền bo của khách. Những đứa trẻ hả hê tụm lại bàn tán. Những hình ảnh quái dị này chúng sẽ kể cho bạn bè nghe khi đến lớp hay lúc vào… nhà trẻ!?
Những hình ảnh bệnh hoạn xen lẫn với những nụ cười khoái chí của các bậc phụ huynh và những cặp mắt ngây thơ của những đứa trẻ không khỏi khiến chúng tôi chạnh lòng.
Mặc dù người dân đã quen dần với sự tồn tại của giới tính thứ ba và dần bớt đi những kỳ thị nhưng qua những hình ảnh mà chúng tôi chứng kiến được quả là còn nhiều điều cần phải bàn về việc quản lý hoạt động của những nhóm hát pê đê này. Những phụ huynh có mặt tại bữa tiệc này sẽ nghĩ gì khi con em của họ cũng đã nhiễm thói hư tật xấu.
Các cơ quan chức năng quản lý xã hội cũng cần phải có biện pháp chế tài cụ thể để tình trạng trên không còn tái diễn

Nghinh Phong

  • Tẩm quất nam từ A đến Z
13:10:45 20/10/2008

Người đàn ông quần áo sặc sỡ, tai phải xỏ nhẫn, đỗ xịch xe máy SH trước quán tẩm quất máy lạnh trên phố Quán Thánh (Hà Nội). Nhận thấy tín hiệu, nam nhân viên hồ hởi đưa khách lên tầng 3, phục vụ theo chế độ "đặc biệt".

23h30, khi các quán trà đá, hàng ăn trên phố Quán Thánh dọn hàng cũng là lúc các nam nhân viên nhao xuống đường mời gọi khách. Tiếng rao “quất anh ơi” liên tục phát ra khi có xe máy chầm chậm lướt qua. Phố dài gần 2km nhưng có hàng chục quán tẩm quất máy lạnh, gia truyền...
Thấy hai thanh niên đỗ xe trước cửa hiệu nhà mình, người phụ nữ ngoài 50 tuổi vỗ bồm bộp tay: “Khách đến kìa, sao chúng mày đứng ngơ ra thế. Thằng Hân dắt xe cho khách còn thằng Hùng đưa khách lên phòng đi”. Phòng đấm bóp rộng hơn chục m2 đã có 4 vị khách đẫy đà.
30 phút, sau hàng loạt những động tác massage, vị khách và nhân viên trở nên thân thiết. Nam nhân viên quán tự giới thiệu tên Hùng, 25 tuổi đến từ Hưng Yên, đã có vợ và 2 con. Hùng cho hay, ngoài phục vụ khách ở quán, dù đêm hay rạng sáng khách gọi đến nhà riêng, nhân viên tẩm quất lại bắt xe ôm lên đường. Ngoài dịch vụ tẩm quất bình dân, một số quán còn phục vụ từ A đến Z cho dân gay.
 
Theo tìm hiểu của chúng tôi, trên phố Quán Thánh có một vài cửa hàng tẩm quất phục vụ thượng đế “tới bến” với giá 200.000 - 500.000 đồng, tuỳ theo "trình độ" và sự nhiệt tình của nhân viên. Khách dạng này thường đi xe ga, quần áo sặc sỡ, tay đeo đồng hồ. Ngoài ra, tai phải đeo nhẫn và có những cử chỉ riêng để nhân viên quán bắt được tín hiệu.

Với tín hiệu trên, vị khách được nhân viên quán tẩm quất gần phố Cửa Bắc tiếp đón khá chu đáo. “Anh tẩm quất phòng chung hay riêng? Chọn phòng riêng, sẽ được thư giãn “tới bến”. Nếu không thích, em hứa không lấy tiền...”, nam nhân viên tên Tuấn tươi cười nói với khách.
Tuấn đưa khách lên tầng 3 dưới dự giám sát của ông chủ quán. Nhìn khách với vẻ tò mò, ông chủ ghé tai Tuấn thì thầm điều gì đó. Đồng hồ điểm gần 1h.
Căn phòng là một gác xép rộng chừng 10 m2 ngột ngạt, khách vào phải cúi thấp, khỏi đụng trần. Quán chỉ được dân chơi đánh giá thuộc hạng 2 ở phố Quán Thánh nhưng Tuấn tự hào, khách đã vào thì lần sau khó có thể bỏ sang quán khác. Ngoài vị trí đắc địa (tầng 3, ít bị người khác dòm ngó), nhân viên quán này còn đặc biệt chiều khách.
Khác với những đồng nghiệp “mê” phục vụ các quý bà có chồng đi công tác xa, sở trường của Tuấn là phục vụ các quý ông. Tuấn khoe, ngoài dân gay, khách ruột của chàng thanh niên 27 tuổi đến từ Đà Nẵng là các ca sĩ, nghệ sĩ hài. Có đêm, Tuấn được thưởng 2 triệu đồng vì những chiêu chiều khách.
Sau hai năm hành nghề, từ thân hình cao trên 1,70m nặng gần hơn 70 kg, hiện Tuấn chỉ còn hơn 60kg. Chàng nhân viên người Đà Nẵng này tiết lộ, ai đến quán cũng cho số điện thoại. Cần "thư giãn" họ lại nhấc máy. Mỗi lần phục vụ khách, nhân viên phải chi một nửa số tiền thu được cho ông chủ.
Theo lời nhân viên Hùng, những cú điện thoại gọi đến tẩm quất tại gia đa phần là “đào” vừa đi sàn về hay những bà có chồng đi công tác xa. “Đến nhà, khách bắt làm đủ trò. Ngoài tẩm quất, họ còn bắt làm “chuyện ấy”. Có bà đáng tuổi mẹ em ở quê...", Hùng tâm sự.
Hùng và những nhân viên có thâm niên trong nghề đấm bóp rỉ tai nhau cách đối phó với những vị khách “quá khích”. Thay vì nhận trọn gói mỗi đêm 800.000 đồng, nay mỗi lần khách "dựng dậy", phải móc túi trả 300.000 đồng.
"Những người kiếm được nhiều tiền thường là nhân viên mới hành nghề, đẹp trai. Nếu không phải là người có dáng vóc to cao và có kinh nghiệm. Mỗi lần phục vụ tại gia hôm sau em phải nghỉ dưỡng sức", Hùng nói.
Hơn 1h sáng, phố Quán Thánh vắng tanh, đèn đường đã tắt. Thoáng sau những tấm biển tẩm quất gia truyền là tiếng xe máy rồ ga của khách lao đi một cách vội vã
* Tên nhân vật trong bài đã được thay đổi.

Theo Thái Thịnh (VnExpress)

  • Cám cảnh đàn ông "bán hoa"
11:53:00 28/09/2008

"Ma" cũ bắt "ma" mới lột bỏ quần dài lội quanh hồ Thiền Quang (Hà Nội) để hành cho hả dạ. "Ma" cũ có thâm niên trong nghề mại dâm nam, còn "ma" mới là những thanh niên mới lớn lần đầu dạt nhà tập tọe bán thân nuôi miệng. Cuộc "tranh đấu" giữa những người đàn ông hành nghề "bán hoa" vừa bi, vừa hài. Nó cho thấy một tệ nạn xã hội nhức nhối và suy đồi đạo đức của một số người đàn ông. ( hay là của chế độ ? )

Tạt vào quán cóc ven hồ Thiền Quang (đoạn ngã ba Quang Trung - Trần Nhân Tông), chúng tôi lại gọi nước trà. Người đàn bà bán nước đang ăn dở hộp cơm vội vàng buông đũa rót nước cho khách. Nhâm nhi cốc trà xanh vào đúng bữa trưa càng khiến bụng dạ cồn cào. Nhưng cũng nhờ cốc nước giá 2.000đ mà tôi có dịp tiếp cận với những cậu thanh niên mới lớn nhưng sớm sa chân vào nghề "bán hoa".

Trong khi nhâm nhi cốc trà đá, dẫu không cố tình nhưng tôi vẫn đánh mắt về phía hai cậu thanh niên đang ngồi trên bờ kè bồn hoa. Hai cậu này xem ra không phải khách hàng của cái quán cóc này, vì chẳng thấy ai trà lá gì. Khi thấy bà chủ quán cất tiếng sai một trong hai cậu đứng dậy lấy tiền vệ sinh (nhà vệ sinh công cộng ở gần quán nước) hộ chị công nhân đang ngáy khò khò trên ghế đá, tôi lại nghĩ khác.

Cầm 1.000đ vừa lấy được từ một vị khách nam, cậu thanh niên dáng cao, hơi gầy bảo: "U mà không bảo con ra lấy tiền nhanh, ông kia lại đi vệ sinh quỵt đấy". "Hai cậu này là cháu của cô à?", tôi hỏi. "Cháu chắt gì, thấy chúng nó hiền lành, lại hay bị bắt nạt nên tôi cho ngồi đây". "Trông thanh niên trai tráng thế này mà cũng bị bắt nạt hả cô?", tôi hỏi tiếp.

"Thằng T. (cậu thanh niên vừa đứng dậy thu tiền vệ sinh), hôm trước bị thằng V. đánh cho sưng hết mắt", vừa nói người đàn bà vừa chỉ vào quầng mắt vẫn chưa tan hết vết thâm trên mắt T. cho tôi xem. "Cái thằng V. khùng ấy khủng khiếp lắm, cứ có cậu nào mới đến chỗ này "làm ăn" là nó hành cho khổ sở".

Hôm nọ, nó bắt thằng C. cởi quần dài, chỉ mặc vẻn vẹn có chiếc quần xịp lội quanh hồ đấy", bà bán nước cho biết thêm. Nghe vậy, T. và người bạn đi cùng (sau này tôi biết tên L.) ngồi im không nói gì.

"Có thật hôm trước em bị V. khùng đánh không?", tôi hỏi, T. không nói gì mà chỉ gật đầu xác nhận. "Sao V. lại đánh em?", "V. xin tiền, em chỉ có 5.000đ rút ra bảo anh ấy hút thuốc tạm, hôm nào kiếm được em đưa thêm. Vậy mà anh ấy đánh em tới tấp", T. nói. Nghe vậy bà bán nước cho biết thêm, V. là dân "bóng", bình thường buổi tối vẫn đứng ở đây đón khách. Hôm trời tạnh cũng như hôm trời mưa, kiểu gì V. cũng kiếm bắt được 1-2 khách là người đồng tính nam. Từ hôm hai cậu này xuất hiện, tranh khách của nó nên nó thù.

Được sự dẫn dắt của bà bán nước, tôi mới biết rõ thân phận hai cậu thanh niên này. Thì ra, không chỉ buổi tối hồ Thiền Quang mới là một "chợ tình nam" mà ngay cả ban ngày những người đàn ông "bán hoa" cũng xuất hiện.

Mại dâm nam cũng có tình trạng tranh giành lãnh địa, giành giật khách… Mà sự giành giật ấy lại diễn ra giữa những người đàn ông với nhau kể cũng nực cười. Tôi rất muốn biết T, L. từ đâu đến, tại sao các cậu này lại chọn cho mình công việc đáng khinh này. Làm thế nào để các cậu ấy nói đây?

Rất may khi tôi nhìn sang bên kia đường thấy "dì" H. đang ngồi trên xe đợi khách. Tôi biết "dì" H. từ lâu, bởi dì hoạt động trong một nhóm đồng đẳng của người đồng tính. Nghề của "dì" là làm xe ôm. Tôi còn được một người bạn của "dì" cho biết, vừa hành nghề xe ôm, "dì" vừa kiêm cả việc chăn dắt… trai.
 
Tôi sang đường, đến chỗ "dì" H. Nhận ra tôi, "dì" hỏi: "Giữa trưa ra đây làm gì?". Tôi nói rõ ý định của mình với "dì". Nhìn về phía T., L., "dì" cười ra vẻ thân quen lắm. "Để tôi điều tra giúp", H nói. Nói rồi, "dì" đi sang bên kia đường. Nhìn dáng "dì", nhìn trang phục "dì" mặc ai cũng tin đây là đàn ông xịn, chứ chẳng ai ngờ...

"Dì" H. là bóng kín mà. Vậy nên khi "dì" hóa trang là một cô gái Thượng Hải trong một buổi trình diễn thời trang phòng chống HIV/AIDS, tôi không nhận ra là đúng. Khi "dì" cởi bỏ phục trang, xóa phấn son, tôi mới phát hiện ra. Thấy vậy, "dì" rất vui vì người đồng tính nam rất thích mình là nữ nên khi thấy người khác bảo mình giống con gái thì vui mừng ra mặt.

Tôi không biết "dì" H. nói gì nhưng thấy T. đi theo "dì" về phía tôi. "Đi ăn trưa luôn nhé", tôi đề nghị. "Dì" H. gật đầu, T. không phản ứng gì. T. trèo lên xe "dì" H, còn tôi đi theo sau. Đến ngã tư Phủ Doãn - Tràng Thi, xe của tôi hết xăng. Trong lúc phải dừng lại mua xăng lẻ với giá 25.000đ/l, "dì" H. nhìn thấy cửa hàng bún riêu nên rủ cả bọn vào.

Trong lúc ăn, "dì" H. hỏi T. quê ở đâu. T. bảo quê Hải Dương. Nói rồi, T. cặm cụi ăn, tôi cũng rất đói nên không tham gia câu chuyện. Khi rời quán bún riêu, "dì" H. bảo đi uống trà đá. Tôi rủ đi uống cà phê, "dì" H. bảo có biết một quán trà đá ở Quán Sứ, ngồi ở đấy nói chuyện thoải mái lắm.
Quán trà đá nằm ngay cửa ra vào của Báo Phụ nữ Thủ đô. Thấy tôi có vẻ e ngại khi ngồi ở cổng một tòa soạn, H. bảo: "Đang buổi trưa, có ai ra vào đâu mà ngại. Với lại, ngồi đây để lát nữa tôi còn vào Hội Liên hiệp Phụ nữ Hà Nội có chút việc". Thì ra, chọn nơi này H. tính cả, một công đôi việc.
Bằng cách hỏi chuyện theo lối trắc nghiệm, H. đã giúp tôi biết T. là một người đàn ông bình thường. Lúc đầu, khi quan hệ với khách, T. cũng rất sợ. T. bảo rằng chưa bao giờ cậu hình dung có kiểu quan hệ giữa đàn ông với đàn ông như thế. Khách của cậu chủ yếu là các "dì". Các "dì" thuộc mọi lứa tuổi, mọi thành phần. Có người cư xử rất nhã nhặn nhưng có người lại hành xử theo lối chợ búa.

Khi hỏi làm sao có đủ kinh nghiệm để đối đãi với tất cả những người này, T. bảo cậu chủ yếu im lặng. Im lặng, nhẫn nhục để lấy tiền ư? Tôi nói ra suy nghĩ này của mình và T. gật đầu xác nhận. Mỗi lần "đi khách", T. được trả công 200.000-300.000đ. H. bảo, nếu so với mại dâm nữ, giá này cao hơn mấy lần. Nghe vậy, T. bảo không phải hôm nào cũng có khách.

Nghe T. than thở như vậy, tôi bực mình quá thốt lên: "Sao em không chọn công việc khác để làm?", T. cúi đầu không nói gì. Theo lời T, cậu sinh năm 1988, mới từ Hải Dương lên Hà Nội được 2 tháng. T. ngẫu nhiên dừng chân ở hồ Thiền Quang chứ chưa từng biết đây là điểm nóng về mại dâm nam. Đang ngồi chơ vơ ở ghế đá, có người đến bắt chuyện và rủ rê. Thấy hay hay với lại đang cần việc làm nên T. để người này dẫn dắt "đi làm". Ban đầu, T. cũng thấy công việc này khá kỳ cục nhưng do kiếm tiền dễ nên…

Cũng theo lời T, việc cậu đi ra khỏi nhà là do bức xúc chuyện gia đình. Mẹ bị lừa bán sang Trung Quốc khi T. mới 2 tuổi. Bố T. chờ đợi mấy năm không thấy mẹ trở về nên đi bước nữa. Do không có giấy khai sinh nên T. không được đi học và cũng không làm được các loại giấy tờ tùy thân.

Câu chuyện T. kể có bao nhiêu phần trăm sự thật, tôi không dám khẳng định. Có thể, đây là bài ca muôn thuở không chỉ của các cô gái "bán hoa" mà cả những chàng trai làm nghề này. Xuất phát điểm bao giờ cũng là hoàn cảnh éo le, bị gia đình ruồng rẫy, mong muốn được thoát khỏi gia đình, và bị lôi kéo…

Khi nghe T. bảo không có giấy tờ tùy thân đã lo lắng bảo rằng, nếu bị kiểm tra hành chính, sẽ ứng phó sao đây. T. bảo để tránh bị Công an kiểm tra, cậu chỉ ngồi ở hồ ban ngày và về nhà trọ trước 23h. Mới tham gia "chợ tình" có 2 tháng mà T. khá khôn ngoan khi đối phó với các lực lượng kiểm tra. T. còn cho biết thêm, các chị em hoạt động mại dâm hay bị kiểm tra hơn, còn nam giới vì ít nên hay được bỏ qua.

"Em nhớ phải dùng bao cao su mỗi lần đi khách đấy nhé", "dì" H. lúc này mới phát huy vai trò của một tuyên truyền viên phòng chống HIV/AIDS. "Em đang còn trẻ, nếu để dính HIV coi như hết đời đấy", H. nói. Rồi anh lại giải thích cơ chế lây nhiễm HIV, các biện pháp phòng tránh. T. không nói gì mà chỉ im lặng lắng nghe. Thấy T. có vẻ quan tâm đến vấn đề sức khỏe, tôi chêm vào: "Chị nghĩ em nên về quê hoặc tìm cho mình một công việc khác. Làm cái nghề này bạc lắm, chẳng có tí tương lai nào". T. vẫn im lặng.

Khi chúng tôi quay lại hồ Thiền Quang, trời lất phất mưa. Người đàn bà bán nước đã thu dọn những cốc, những chén, những phích… H. dừng xe, T. nhảy xuống và chạy nhanh về nơi lúc trước là quán nước. Nhưng trời mưa, người bán nước rong đã thu dọn tìm nơi trú ẩn. Còn T., T. tìm nơi trú ẩn ở chỗ nào đây?

Trên đường phóng xe về cơ quan, tôi cứ ngẫm ngợi câu kết luận của "dì" H. Những cậu thanh niên mới lớn, sớm chọn nghề… đứng đường để kiếm tiền rất khó từ bỏ nó. Nếu làm công việc như dọn phòng trong nhà nghỉ, khách sạn hay bưng bê ở hàng ăn, lương tháng không quá 1.000.000đ. Trong khi đó, làm nghề này vừa được ăn, vừa được chơi, vừa không phải làm việc, thu nhập cao hơn nhiều. Chỉ có T. mới giúp được mình. Tương lai của T. sẽ thế nào hoàn toàn phụ thuộc vào cậu.

Qua câu chuyện của T., tôi mong các bậc làm cha, làm mẹ cần cẩn trọng trong cách giáo dục con cái, tránh để chúng rơi vào những cạm bẫy khó lường

Cao Hồng

  • “Tự thú” của nhân viên tẩm quất nam
11:36:15 19/10/2008

Phục vụ đàn ông để lấy tiền… bao gái, H. vừa cười nhạt, vừa nói. Thì ra, cho dù làm cái công việc phục vụ những người cùng giới có sở thích, khuynh hướng tình dục bất thường nhưng con người thực của H. vẫn không thể chối bỏ bản chất thực của mình. H. cam chịu làm cái nghề… ca ve nam để kiếm tiền cho nhàn thân chứ không phải giới tính của cậu có vấn đề.

Sau khi Báo CAND đăng bài"Cám cảnh đàn ông “bán hoa"”, đường dây nóng liên tục nhận được phản hồi của bạn đọc. Có bạn đọc ngạc nhiên, có người tỏ ý hoài nghi bởi "đàn ông, con trai có sức vóc, việc gì phải làm cái nghề hạ đẳng ấy". Bạn đọc khác cho rằng "bài báo mới chỉ phản ánh được một góc nhỏ của tệ nạn này. Bán mình ở "chợ tình" chỉ là bề nổi, chuyện bán mua bên trong các cửa hiệu mang danh tẩm quất thư giãn mới thực sự là thế giới thực của nạn mại dâm nam".

Trước thông tin đa chiều của bạn đọc, chúng tôi đã có cuộc điều tra tại một số điểm nóng được bạn đọc trên kể tên trên địa bàn Hà Nội. Và rồi, chúng tôi thật ngỡ ngàng khi những gì mình thấy, mình nghe được. Nó khác xa với suy nghĩ của chúng tôi. Bản thân tôi trước đây đã từng thâm nhập vào các điểm cắt tóc, gội đầu thư giãn để tìm hiểu về tệ nạn mại dâm trá hình (mại dâm nữ).

Trong vai người tìm việc, chúng tôi đến theo địa chỉ in trên các trang việc làm của một số báo. Tại đây, chẳng cần rào trước đón sau, chủ cửa hàng nói ngay những việc chúng tôi sẽ làm chẳng liên quan đến cắt tóc gội đầu. Nếu đồng ý thì đem tư trang đến quán ở luôn. Không có lương tháng, thu nhập phụ thuộc vào tiền bo của khách nhưng "sống được", chủ quán nhấn mạnh.

Để có quyết định nhanh chóng, chúng tôi đề nghị dẫn đi "tham quan" và được đồng ý ngay. Những gì nhìn, nghe được khi lách qua các "cabin" trên tầng hai cho chúng tôi thấy cái nhìn cận cảnh về tệ nạn mại dâm núp bóng cắt tóc gội đầu thư giãn.

Mới đây, mấy đồng nghiệp trẻ lại nhờ tôi tư vấn để tìm hiểu về hoạt động bên trong của "kinh đô" tẩm quất, massage khu vực phố Vọng, Hà Nội. Trong vai trò khách đi… thư giãn, cậu đồng nghiệp nam mau chóng được các nữ nhân viên phục vụ đến… Z. Còn cô đồng nghiệp nữ lại đóng vai đi xin việc đã được chủ quán tường tận chỉ bảo những việc phải làm cũng không liên quan gì đến kỹ năng tẩm quất, massage.
Nhắc lại những việc này để thấy rằng, nạn mại dâm nữ trá hình diễn ra dưới các hình thức. Nó đã và đang là một tệ nạn gây nhức nhối trong xã hội. Thế nhưng, khi tìm hiểu về nạn mại dâm nam trá hình, tôi nhận thấy vấn nạn này cũng không kém phần phức tạp. Bởi đây là một loại hình tệ nạn cổ xuý cho khuynh hướng quan hệ đồng giới gia tăng. Đó cũng là một trong những nguy cơ lây lan căn bệnh thế kỷ.

"Tự thú" của một nhân viên cửa hàng tẩm quất nằm trên phố Hàng B. cho chúng ta hình dung ra bức tranh thực của tệ nạn này.
12h30', cửa hàng tẩm quất V.B. nằm sâu trong ngõ trên phố Hàng B. Sau khi đưa chủ quán tên D. 100.000đ đặt cọc, chúng tôi mới vời được H. đi dù trước đó đã có hẹn. "Làm ở cửa hàng không phải lo chỗ ở, thu nhập ổn định hơn nhưng mất tự do", H. phân bua. Cửa hàng thường đông khách vào quãng 5-6h tối nhưng nhân viên luôn túc trực 24/24h để chủ dễ điều hành và phục vụ cả những vị khách không thích đi vào giờ nhất định. Nhân viên có hơn 10 người vậy mà nhiều lúc phải mượn người của cửa hàng khác.

Chủ quán làm nghề này theo diện "cha truyền con nối" nên kinh doanh rất có nghề, mát tay. Khách của V.B. được xếp đông vào hàng nhất nhì khu vực phố cổ. Chính vì "có nghề" nên nhân viên cửa hàng mỗi người một vẻ. Đây cũng là thế mạnh của cửa hàng bởi khách rất đa dạng. Người thích gu này, kẻ thích gu kia. 100% khách đến V.B. là các "dì" (đồng tính nam). Mà các "dì" thì tính khí đỏng đảnh, thay nhân viên phục vụ xoành xoạch. Vậy nhưng cũng có người "chung thuỷ", lần nào đến cũng chỉ nhất định một cậu "phục vụ" mình.

Làm ở cửa hàng tẩm quất nhưng H. chẳng biết gì về tẩm quất cả. H. mặc nhiên thừa nhận nếu gặp những vị khách có nhu cầu tẩm quất thực sự, cậu chỉ đấm bóp sơ sơ rồi chuyển cho người khác. Hoá ra, tại quán V.B. cũng có những nhân viên có nghề tẩm quất thực sự để nhỡ gặp vị khách giới tính đàng hoàng nào đó lạc bước vào còn có người làm.
Ngoài ra, những nhân viên này còn để phục vụ các "dì" đến cửa hàng để "tụ". Nghĩa là các "dì" đến V.B. để gặp gỡ, tìm hiểu nhau. Lúc này, với chức năng là cầu nối nên phí dịch vụ cửa hàng thu rất bèo, chỉ 50.000đ/h. Với những vị khách này, H. chẳng mấy khi tiếp cận vì không thuộc đối tượng phục vụ của cậu.
Tiết lộ này của H. cho thấy, cửa hàng tẩm quất trá hình ngoài việc cung ứng dịch vụ mại dâm còn là nơi tập trung những người thuộc thế giới thứ ba. Điểm hẹn này vừa kín đáo, vừa an toàn mà chi phí dịch vụ lại không quá cao. Cũng từ đây, sẽ phát sinh những chuyện khó ai có thể hình dung hết được.
Tỷ lệ ăn chia 30-70 hay 40-60? Chúng tôi đặt câu hỏi. 40-60, H. trả lời. Nghĩa là chủ 40%, nhân viên 60%. Mức phí tối thiểu khách phải chi là 150.000đ/ca. Còn mức tối đa thì vô cùng. Trong khi chúng tôi nhẩm tính, trong số tiền 150.000đ, H. được bao nhiêu thì cậu nói ngay 90.000đ. Câu trả lời rành rọt, chuẩn xác của H. khiến chúng tôi giật mình.
H. mặc nhiên thừa nhận công việc mình đang làm và mặc nhiên đón nhận… thành quả. Một sự trơ trẽn hay là sự suy đồi đạo đức? Câu hỏi này chỉ H. mới trả lời được. H. bảo, khi mới vào nghề, cậu cũng thấy ghê ghê. Dù nhận thức mình đang làm cái công việc trái khoáy với chính bản thân nhưng H. vẫn dấn thân.
Lý do ư? H. bảo cậu không thi đại học dù điểm thi tốt nghiệp thuộc hàng đỉnh của lớp. Từ Tuyên Quang, H. xuống Hà Nội kiếm việc làm để rồi bị dụ dỗ vào con đường bán dâm nam. Ban đầu chỉ là sự chấp nhận miễn cưỡng, còn bây giờ H. coi đó là nghề của mình. Khi hỏi về tương lai, H. bảo "em nhìn thấy bầu trời phía trước chẳng sáng sủa gì". Tôi hỏi "tại sao?", H. không nói gì.
Lý do cậu đưa ra khi bước chân vào nghề này là do gia đình không có điều kiện để cho cậu tiếp tục theo con đường học hành. Còn bây giờ, H. bảo thu nhập của cậu 5.000.000đ - 7.000.000đ/tháng. Với số tiền này, dư sức để H. đầu tư vào việc học cho mình một nghề hoặc tiếp tục ôn thi đại học.
Khi nghe chúng tôi nêu ý kiến của mình, H. bảo số tiền này chỉ đủ chi tiêu trong tháng. Nói rồi, H. nêu ra các khoản phải chi tiêu như tiền ăn mỗi ngày hết cả 100.000đ; tiền quần áo… "thi thoảng đánh con lô, con đề và cả khoản dành cho chị em nữa", H. thành thật.
Phục vụ đàn ông để lấy tiền… bao gái, H. vừa cười nhạt, vừa nói. Thì ra, cho dù làm cái công việc phục vụ những người cùng giới có sở thích, khuynh hướng tình dục bất thường nhưng con người thực của H. vẫn không thể chối bỏ bản chất thực của mình. H. cam chịu làm cái nghề… ca ve nam để kiếm tiền cho nhàn thân chứ không phải giới tính của cậu có vấn đề.
Thẳm sâu tâm khảm, H. vẫn muốn sống thực bản chất của mình, muốn khẳng định sự nam tính mà tạo hoá ban. Tiếc rằng, khí phách đàn ông của H. lại được thể hiện bằng thứ tiền kiếm được từ nghề bán thân cho người đồng giới. Âu cũng là một khoảng lặng rất thật trong người cậu thanh niên còn rất trẻ này.
Khi hỏi H. có sở thích gì đặc biệt, H. bảo mình yêu thể thao. Yêu đến si mê môn bóng đá. Còn nghe nhạc, cậu cũng rất đam mê nhạc trẻ. Nói về mơ ước thuở thiếu thời, cậu bảo từng mơ ước làm nghề thiên về sáng tạo như nhà báo, nhạc sỹ chẳng hạn. Ước mơ là thế nhưng giờ đây chính miệng H. bảo tương lai của mình mờ mịt. 25 tuổi, cái tuổi còn rất trẻ để bắt đầu thực hiện việc biến ước mơ thành hiện thực.

H. bảo mình học khá các môn xã hội, tại sao cậu không tự trau dồi ôn luyện để thi đại học nhỉ? H. bảo không có thời gian. Công việc tuy không chiếm hết cả ngày nhưng do làm ở cửa hàng nên phải tuân thủ nội quy. Hơn nữa, nhu cầu của khách rất bất thường. Có người chỉ cần phục vụ theo giờ, nhưng có người lại muốn… qua đêm. Người khác lại vời đi qua hết ngày nọ đến ngày kia… Chấp nhận làm nghề, chấp nhận dấn thân, H. giãi bày.
Nói về những khách hàng của mình, H. bảo người đồng tính cũng có năm bảy loại. Có người là thầy bà (bói toán, đồng cốt), có người là nghệ sỹ, là dân buôn bán, là công chức…. đủ cả.
Nói rồi, H. kể tên một số nghệ sỹ là khách quen của cửa hàng khiến chúng tôi giật mình. Rồi chuyện vị khách nọ dẫn nhân viên cửa hàng đi tít cả tuần, khi về thanh toán cho chủ cả chục triệu… Rồi chuyện đánh ghen, chuyện tranh giành … trai…

Hóa ra, trong thế giới mại dâm nam tính chất cũng quyết liệt, chua chát chẳng khác mại dâm nữ. Với gái mại dâm, việc tìm cho mình một người bảo kê kiêm xe ôm là cần thiết song mại dâm nam không cần yếu tố này. Gái mại dâm thường sa vào con đường nghiện hút, lô đề, đàn ông bán dâm rất nhiều người cũng "thích" thú vui này.
H. còn cho biết, do khách hàng của mình là các "dì" nên hay được rủ chơi hụi, họ. Lãi suất cực kỳ hấp dẫn, tiền gốc, tiền lãi trả theo ngày nên thấy rõ "tiền tươi thóc thật". H. bảo tuy chơi nhưng cũng rất sợ bị vỡ hụi, hậu quả đã thấy trước nhưng cậu đành tặc lưỡi vì lãi suất hấp dẫn.
Nói về phòng tránh các bệnh lây qua đường tình dục, H. bảo cậu từng là đối tượng của dự án hỗ trợ an toàn tình dục nam, trong đó có đối tượng bán dâm nam do một cơ quan y tế đầu ngành thực hiện. H. được xét nghiệm và tiêm vaccin viêm gan B miễn phí. Ngoài ra, do thường xuyên được cán bộ tư vấn của dự án hướng dẫn cách phòng tránh nên cậu cũng có sự hiểu biết nhất định về việc bảo vệ sức khoẻ cho mình.
Trước khi trả H. về với chủ, tôi hỏi cậu bao giờ sẽ đổi nghề nhưng chỉ nhận được sự im lặng.

Gió heo may thoảng lạnh, H. lặng lẽ đi dọc con phố về cửa hàng. Dáng cậu đi thật vững chãi, thật tiếc H. lại không đem sự vững chãi ấy để vào đời

Cao Hồng

  • Chuyện của những người tẩm quất phục vụ tại gia
15:25:12 21/10/2008

Với hàng ria nam tính, thân hình cường tráng, ngày nào Phi cũng nhận được vài cú điện thoại của các "đào" vừa đi vũ trường về hoặc quý bà vắng chồng.
 
Theo Phi (25 tuổi, quê Hưng Yên), xin vào làm việc ở các quán tẩm quất không quá khó nhưng cũng không dễ. Ông bà chủ luôn ưu tiên những thanh niên to cao và chưa lập gia đình. “Bọn em đấm bóp ở quán là phụ, nguồn sống chủ yếu là phục vụ tại nhà riêng. Vì vậy, ai không có sức khỏe khó có thể trụ được”, Phi nói.

Với bộ ria mép cộng thân hình cường tráng cao hơn 1m75, Phi hiếm khi nhàn rỗi. Tuy nhiên, không phải cuộc gọi nào Phi cũng dám đi vì khách yêu cầu đến nhà riêng đa phần là "đào" vừa đi vũ trường miệng còn nồng nặc mùi rượu hay các bà chồng đi vắng. Đến đó, không chỉ là những màn đấm bóp thông thường. Giá mỗi đêm phục vụ dao động từ 500.000 đến 800.000 đồng.

“Mỗi tuần em đi 2 cuốc. Tuy nhiên, kiếm được tiền cũng không dễ, chuyện bị các quý bà “hành hạ” là điều khó tránh”, Phi nói.
 
Gần 2 năm nay, căn phòng hơn chục m2 trên phố Quán Thánh trở thành nơi ăn ngủ, làm việc của Tuấn. Tốt nghiệp THPT, chàng thanh niên người Đà Nẵng đã lăn lộn với nhiều nghề như: phục vụ quán cà phê, quán bia thậm chí chạy xe ôm nhưng cũng chỉ đủ nuôi miệng.

Năm 2006, bước chân vào nghề tẩm quất, cuộc sống của Tuấn đã thay đổi từ quần áo đến xe xịn.
Khác với những nhân viên chuyên phục vụ quý bà, Tuấn chuyên phục vụ các quý ông và những người thuộc giới tính ...thứ 3. Những ngày đầu mới vào nghề còn lóng ngóng chưa biết phải làm gì, thậm chí xấu hổ khi đặt tay lên lưng khách, giờ Tuấn đã nắm đủ các ngón tuyệt chiêu mà chỉ những người trong thế giới thứ ba mới hiểu.

"Kiếm được tiền nhưng cũng tủi lắm. Về quê, gia đình và bạn bè hỏi, mình chẳng dám nói thật. Là đàn ông thật những mỗi khi khách đòi hỏi lại phải vào vai đàn bà.”, Tuấn tâm sự.

Giới tẩm quất nam truyền tai, nắm được các ngón của nghề này không đơn giản. Làm quán tẩm quất trong con hẻm ở phố Nguyễn Trường Tộ, Nam (18 tuổi) ban đầu chỉ đấm bóp thông thường. Nhưng sau đó, chính cậu là chủ động “mơi” khách thư giãn với giá 100.000 đồng (cao gấp đôi so với giá tẩm quất bình thường). "Lúc đầu, làm cho khách em thấy ghê tởm, nhưng giờ thì chai rồi...", Nam nói.

Chàng thanh niên có nước da bánh mật đến từ Hưng Yên tâm sự, sắp phải chuyển nghề vì sợ gia đình và bạn gái ở quê biết. Trước khi bỏ nghề, Nam muốn kiếm chút tiền để sau này đi học nghề hoặc mở hàng kinh doanh. "Trẻ chưa vợ con thì cứ cố làm ít vốn dắt lưng. Sau này già rồi, ai mướn...", vừa nói Nam vừa khoe chiếc điện thoại xịn mới sắm, từ tiền bo của một ông khách "gay" sau một đêm phục vụ tại gia
* Tên nhân vật trong bài đã được thay đổi

Theo Thái Thịnh (VnExpress)