LIÊM SỈ CỦA NGƯỜI LÍNH     - Kim Âu -
Thứ bảy 20 - 10 - 2007, tôi và hiền nội bay lên Washington D.C. để dự đám cưới con của một người bạn đồng môn ở Maryland . Ðồng thời gặp một số anh em bằng hữu khác có chút công việc. Sau tiệc cưới tối thứ bảy, vui hội ngộ với số anh em đồng môn thời cuối trung học. Sang ngày chủ nhật, 21 tháng 10, chúng tôi có hẹn với mấy anh em bằng hữu tại nhà hàng Việt Royal, khu Eden để ăn với nhau bữa cơm, uống với nhau vài chén tiêu sầụ

Sau khi đậu xe, xem đồng hồ còn 15' mới đến giờ hẹn. Tôi ghé vào sạp báo của anh Ly Nhảy Dù và thấy có một nhóm người đang phát flyers vận động tranh cử cho một số ứng viên người Mỹ trắng tại địa phương. Khi thấy tôi, một người Mỹ trắng mặc sơ mi dài tay nhưng lại mặc một cái áo T- Shirt màu vàng ra ngoaì, tiến đến chào và đưa cho tôi 1 tờ flyer. Chúng tôi chưa kịp xem nội dung của hai tờ flyers vì đang chú ý xem chiếc áo màu vàng ông ta mặc có gì đặc biệt không. Khi người Mỹ trắng này quay đi để lấy cho tôi một tờ flyers khác, tôi mới thấy dòng chữ - 2005 , April 30 , nằm trên dòng chữ Vietnam Freedom March - khoanh một vòng cung sau lưng chiếc áo.

Lại thêm một người Mỹ bị đảng bịp lừa dối. Vì không phải làngười cư ngụ ở Virginia nên tôi chỉ đoán người Mỹ trắng này là một vị dân cử. Chắc chắn ông ta có quan tâm nhiều tới cộng đồng Việt Nam nên mới xuất hiện vận động cho đồng sự trong khu của người Việt. Thế này thì hỏng, muốn vận động lá phiếu của người Việt tỵ nạn cộng sản mà bị đám lâu la, tay sai Phở Bò Việt Tân lừa mặc chiếc áo này thì lại thành ra tự huỷ. Tôi đứng tại chỗ đợi, ông ta quay lại đưa cho tôi thêm một tờ “flyer” nữa.

Tay tôi nhận tờ “flyer” nhưng mắt nhìn thẳng vào ông ta:
- “ Who give you this T shirt? I would like to talk with you about this. Can you listen to mẹ” ( Ai đưa cho ông ái T- Shirt này? Tôi muốn nói với ông về nó. Ông có thể nghe tôi nói không?”

Ông ta rất vui vẻ:
- OK!

Tôi diễn đạt ý nghĩ của mình:
- I know that you need Vietnamesecommunity votes. But our people will not vote for you when they read the words on your T-SHIRT. With Vietnamese people, April 30 was the Black Day, Bad Day, The Worst Daỵ There is not Freedom for April 30. You khow, April 30 - 75 was the day Saigon collapsed. After April 30, all officer of Republic of Vietnam were forced to jail. I know that you support our people but to wear this t- shirt was wrong. Don't wear this dirty thing. Please!
“ Tôi biết rằng ông cần những lá phiếu của cộng đồng Viẹạt Nam . Nhưng đồng bào tôi sẽ không bàu cho ông khi họ đọc được hàng chữ trên áo ông. Với người Viêt Nam ngày 30 tháng tư đã làngày đen tối, ngày tồi tệ, ngày xấu nhât. Không có Tự Do cho ngày 30 ố 4. Ông phải biết ngày 30 tháng tư làngày Sài gòn sụp đổ. Sau 30 tháng tư tât cả sĩ quan VNCH bị cưỡng bách vào tù. Tôi biết rằng ông ủng hộ cộng đồng chúng tôi nhưng mặc chiếc áo này là một sai lầm. Ông vui lòng đừng mặc cái đồ dơ bẩn này.”

Vợ tôi thấy tôi càng nói, càng lớn tiếng, càng có thái độ quyết liệạt, vội kéo tôi ra chỗ khác. Người Mỹ trắng sững sờ nhìn theo. Ông ta quay lại hỏi mấy người đi theo. Bên này, tôi vùng vằng định tiến qua nói chuyện tiếp nhưng vợ tôi và bà chị năn nỉ tôi từ từ đừng vội. Vừa lúc ông bạn tôi xuất hiện, tôi nói sơ qua cho ông bạn biết. Sau đó tôi lại đi qua chỗ mấy người đang phát “flyers”. Lúc này ông Bob Hull thấy vậy đi lui xuống cổng vào bên trong khu Eden cởi cái áo vàng đang mặc và quay lại đưa cho tôi,
Ông ta nói :“You can keep it.”

Tôi trả lời ngay:“ If you give me. I will throw it awaỵ You can keep and throw it after.”
“ Nếu ông cho tôi, tôi sẽ vứt đi ngay. Ông có thể giữ và vứt nó đi sau”

Sau đó tôi nói với ông ta. Tôi nghĩ rằng ông quý mến, ủng hộ cộng đồng chúng tôi thì nên hiểu ngày 30 - 4 đối với chúng tôi không thể là Ngày Tự Do hay Ngày Diễn Hành Cho Tự Do gì cả. Ngày đó với chúng tôi là ngày tồi tệ nhất. Nếu một ứng cử viên nào

Mặc chiếc áo này để kiếm phiếu chắc chắn không bao giờ tôi và gia đình tôi bầu cho họ. Ngày chính thể VNCH sụp đổ, ngày cộng sản đạt được tham vọng nhuộm đỏ toàn Viêt Nam vàÐông Dương. Ngày bóng đêm, tội ác vàtang tóc phủ lên toàn thể dân tộc Viêt Nam màdám gọi làNgày Tự Do , Ngày Diễn Hành Cho Tự Do thì qủa là không có sự bêu riếu nào trắng trợn hơn. Ông Bob Hull gật đầu nói rằng ông đã hiểu.

Ông Bob Hull, một người Mỹ trắng trước phản ứng và sự giải thích của chúng tôi ông đã hiểu và vui vẻ cởi chiếc áo có dòng chữ điếm nhục đó... nhưng dường như bị sốc vàcay cú vì sự can dự bất ngờ của chúng tôi, mấy người đi theo sừng sộ hỏi:

- Anh là ai, sao anh nói như vậy? Anh làm thế đâu có được..

Tôi hỏi lại:
- Các anh muốn biết tôi làai để làm gì? Mà muốn biết thật không? Tôi nói như vậy có đúng không.

Người đối diện bé choắt la lớn: Tôi hàng 8, 9 năm tù ..
Tôi mỉm cười : Tám chín năm tù của anh ăn thua gì.

Vừa lúc đó một cô gái áng chừng ngoaì ba mươi, ôm một mớ giấy tờ cũng chen vào nói:
- Chú không hiểu gì hết , ăn nói hồ đồ làm người Mỹ người ta hiểu lầm..

Tôi phản ứng lập tức: Cô dám nói tôi không hiểu gì ư? Người Việt Quốc Gia Tỵ Nạn Cộng Sản gọi Ngày 30 -4 làgì cô có biết không? Cô hiểu thế nào nói tôi nghe thử?

Thấy tôi phản ứng mạnh, mấy người vội kéo nhau bỏ đi nơi khác.

Một số đồng bào đứng quanh nói: Ðúng rồi! Anh biết tiếng Anh phải nói cho người Mỹ họ hiểụ 30 - 4 là Ngày Quốc Hận mà tự do ở cái chỗ nàọ Ðúng là đồ bá láp! Chỉ lợi dụng cơ hội để rồi xúi người ta làm bậỵ

Thấy cả nhóm kéo nhau đi hết, chỉ còn sót lại một người đang nói chuyện với mấy người xung quanh một cách ôn hoà, chúng tôi thấy không còn gì để nói thêm nên đi vào nhà hàng Việt Royal hàn huyên với mấy ông bạn.

Tới lúc đó, tôi mới biết cô gái lúc nãy nói tôi hồ đồ là cô Lữ Anh Thư , Phó Chủ Tịch Ðặc Trách Hậu Duệ của cái gọi TTCS/VNCH ..

Tôi nói với mấy người bạn: “Với cái kiến thức, hiểu biết kém cỏi như vậy mà đặc trách hậu duệ thì hỏng bét. Có lẽ vì phụ thân của cô ta không biết một ngày tù nào nhờ nhanh chân nên cô ta vô cảm, đâu biết Ngày 30 - 4 làNgày Quốc Hận
.

Sự việc xảy ra bât ngờ hôm nay vô tình để lộ những lời cô ta chối không phải là người của đám Phở Bò Việt Tân trước đây chỉ là đầu môi, chót lưỡi ”

Khoảng hơn nửa tiếng sau, ông Phạm Bá Vinh, chủ nhiệm báo Sóng Thần đến ghé vào chỗ tôi. Sau khi nghe thuật lại câu chuyện vừa xảy ra vàđược tôi cho biết ông Bob Hull cũng đang ngồi ở bàn gần đó với nhóm cô Lữ Anh Thư.

Ông Vinh liền đi qua nói chuyện với ông Bob Hull. Khi quay lại ông Vinh nói : Ông Bob Hull nói ông ta hiểu phản ứng của ông là đúng nên ông ấy đã cởi bỏ chiếc áo đó. Ông qua chụp với ông ấy một tấm hình làm kỷ niệm.
Chiều ý bạn vàcũng để kỷ niệm một chuyện va chạm có kết thúc tốt đẹp, chúng tôi đến bắt tay và chúc ông Bob Hull có một cuộc vận động tranh cử thuận lợi sau khi đã cởi bỏ chiếc áo gây tác dụng ngược.

Sáng hôm sau trên đường ra phi trường, vợ tôi kể lại, khi tôi đi vào Việt Royal rồi, người trong nhóm Lữ Anh Thư còn sót lại nói với những người hiếu kỳ rằng ông ta biết khi ông Bob Hull mặc chiếc áo này vào thế nào cũng có chuyện. Hỏi biết vậy sao còn để ông ta mặc, ông ta bảo ông ta biết người đưa chiếc áo nhưng vì lý do tế nhị không thể nói tên và cũng không thể cản được. Khi một số người nói : “Như vậy là các ông có ý đồ, mánh khoé”, thì ông này lại chối là hoàn toàn không có ý đồ gì cả chỉ vì lý do tế nhị mà thôi?!!?!

Thật lạ lùng! Chuyện quốc sỉ như vậy mà chỉ vì lý do tế nhị phải chịu nín thinh. Cái lý do tế nhị mà ông bạn kia buộc phải chấp nhận làm ngơ một việc đụng chạm đến liêm sỉ của Người Việt Quốc Gia Tỵ Nạn Cộng Sản chắc hẳn không ai xa lạ ngoaì cô Phó Chủ Tịch Hậu Duệ của cái gọi làHD/Ð TTCSVNCH.

Theo cách nói năng của cô Lữ Anh Thư thì chúng tôi hy vọng rằng cô ta vì thiếu hiểu biết màlàm như vậỵ Chứ nếu hiểu rồi mà còn cố tình làm thì Hậu Duệ kiểu đó ắt thành Hậu Họa.

Thiển nghĩ, ông Nguyễn Xuân Vinh - nhà khoa học không biết gì chính trị - nên xem lại nhân sự trong tổ chức của các ông. Hội đoàn nào, tổ chức nào dù chỉ có vài người cũng NHÂN DANH nhưng nếu muốn việc nhân danh trở thành CHÍNH DANH màcứ để nhân sự trong tổ chức vì thiếu kiến thức về lịch sử, thiếu ý thức về đại cuộc của dân tộc, vì những lý do cá nhân có những hành vi tuỳ tiện, thậm chí bóp méo lịch sử, thấy điều quốc sỉ màkhông biết thẹn, TIẾP TAY CHO NHỮNG THÀNH PHẦN BĂNG ÐẢNG BỊP BỢM, ắt những Người Việt Quốc Gia Chân Chính buộc phải xem tổ chức đấy chỉ là một nhóm người TIẾM MẠO DANH XƯNG của một thực thể oai hùng đã tận hiến cho tổ quốc vàdân tộc trong qúa khứ màthôị

25- 10 - 2007
Kim Âu