NHỮNG MÀN KỊCH " LÓI" VÔ DUYÊN.
Trương Minh Hòa   -
   Sau ngày 30-4-1975, dân miền Nam bị hiếp dâm màng nhỉ bởi tập thể văn hóa, văn nghệ xã hội chủ nghĩa từ miền Bắc, được xâm nhập ào ạt song hành với những đoàn xe chuyển quân Molotova, xe tăng T 54 do Liên Xô chế tạo; mà trước đây những đoàn quân chánh qui Bắc Việt với chiêu bài giả hiệu" giải phóng miền Nam, đánh Mỹ cứu nước" phải chui rút, tránh né rất vất vả phi cơ của Hoa Kỳ, quân lực V.N.C.H chận đánh, truy kích trên con đường mòn mang tên Việt gian Hồ Chí Minh; nay thì họ ngang nhiên dùng quốc lộ xuyên từ Bắc chí Nam một cách thoải mái; đồng thời mang về miền Bắc bằng đường biển với 10 tàu vận chuyển lớn, thực hiện hàng trăm chuyến vơ vét hàng hóa từ vùng đất mới chiếm; hành vi nầy không khác gì một đoàn quân xâm lược ngoại quốc, khi chiếm đóng một nước khác, đầu tiên là cướp bóc của cải từ người dân bản xứ để làm tài sản riêng, nên lúc mới vào, từ cán bộ lớn, nhỏ  đến tên bộ đội quèn đều hôi của tự nhiên, là chiến lợi phẩm đấy!.

Của cải miền Nam rất nhiều, từ vàng, nhà, xe, tàu đến vật tư gia dụng như bàn ghế, tủ lạnh, quạt máy... của bọn" Mỹ Ngụy thật là cực kỳ chất lượng" và đương nhiên không được liệt vào" tàn dư phản động". Nhìn thấy sự phồn vinh của miền Nam Việt Nam dù nơi nầy hứng chịu bao thảm cảnh chiến tranh do miền Bắc phát động trong suốt thời gian dài, những cựu du học sinh từng sang Nga, Đông Đức trao dồi kinh sử, và vừa có cơ hội mua hàng hóa gởi về gia đình, sau nầy trở thành những chuyên gia, cán bộ các ngành nghề phải công nhận qua câu tục ngữ rằng:" Ba năm ở Nga bằng một năm ở Đông Đức, một năm ở Đông Đức bằng một LÚC ở Saigon".

    Một điều chắc chắn như một định lý toán học là tất cả các bản nhạc sáng tác dưới áng mây đen u ám của xã hội chủ nghĩa đều mang nội dung ca tụng đảng, nịnh bợ Hồ Chí Minh, văng vẳng trên đài phát thanh, truyền hình do miền Nam để lại và tất cả các đoàn văn công đều hát như vẹt những bài nhạc như: một phút tâm tình người Hà Tỉnh, cô gái vót chông, như có Bác trong ngày vui đại thắng, Mùa Xuân trên thành phố Hồ Chí Minh, Cô gái Sài gòn đi tải đạn, Trường Sơn Đông Trường Sơn Tây, Vàm Cỏ Đông, Anh quân bưu vui tính, cô thợ nề thủ đô, Giải phóng miền Nam, Xuống đường, Chiến sĩ giải phóng quân, nam bộ kháng chiến, đoàn giải phóng quân, Đêm qua mơ gặp Bác Hồ, Bác cùng chúng cháu hành quân, tiếng chày trên sóc Bam bo, con kinh ta đào.....sau nầy có thêm: Tiến quân trên đường dài ( nhạc kích động đánh Miên nhận lịnh từ Liên Xô), Tình đất đỏ miền Đông (cổ động chính sách đài dân miền Nam đi kinh tế mới), đoàn tàu mùa xuân ( nói về sự sát nhập miền Nam), anh còn nhớ hay anh đã quên ( nhằm chê trách những người bỏ nước ra đi tìm tự do) và nhạc sĩ Trịnh Công Sơn cũng phấn khởi với" em ở nông trường, anh ra biên giới" sau khi được Trung Tướng Trần Bạch Đằng, thay mặt đảng, phong quân hàm Thiếu Tá Quân Đội Nhân Dân và thân mẫu của hắn được Võ Văn Kiệt gọi là mẹ một cách thân mật như họ hàng thân tộc....tuồng tích cải lương, vở vọng cổ Người Ven Đô với đệ nhất danh ca miền Nam Út Trà Ôn trong vai chánh Ông Tám Khỏe, trở thành văn công rất nhanh trong một sớm một chiều, không cần trải qua thời kỳ" quá độ" như thuyết Cộng Sản Karl Marx chỉ dạy; ngoài ra văn công Út Trà Ôn còn" động não" xuất thần trong 6 câu vọng cổ mùi muốn đứt xương sống là" Hồ Chí Minh đẹp nhất tên Người", sau nầy trong cuộc xung đột với Trung Cộng, hát bài vọng cổ" Ông là ai?". Thoại kịch được gọi là KỊCH NÓI, những người " anh hùng cách mạng, yêu nước" của nhiều tu sĩ khối Phật Giáo Ấn Quang như Thượng Tọa Thích Trí Quang, Thiền Sư Nhất Hạnh, Thượng Tọa Thích Minh Châu, Linh Mục Chân Tín, Nguyễn Ngọc Lan, Phan Khắc Từ....tràn ngập đầy cả thành thị, nông thôn, họ gọi là KỊCH LÓI, nghe qua ai cũng cười thầm, lý do là thời buổi cao trào nầy, cười lớn là chế nhạo cách mạng, bị tù về tội phản động, đồng nghĩa với phản quốc. Ra rả suốt ngày đêm với công tác chủ yếu là dùng văn công để làm vũ khí tuyên truyền thẩm thấu, đảng Cộng Sản Việt Nam chủ quan, tưởng đâu dân miền Nam" tiếp thu" một cách" hồ hởi phấn khởi" như dân miền Bắc từ khi đảng cầm quyền 1954 đến 1975; trái lại nhiều bản nhạc của họ khi vào miền Nam đã bị người dân sửa lời, trẻ con ca nghêu ngao, do sự thay thế chữ một cách tài tình của những tác giả vô danh, biến thành thứ nhạc chế nhạo đảng, Hồ Chí Minh, được phổ biến sâu rộng trong quần chúng; đó là" phản ánh" trung thực sự phản kháng chống đảng của nhân dân, giống như cơ thể có khuynh hướng thải ra ngoài một cách tự nhiên những thứ không thích hợp như cây gai, miểng lựu đạn.... nền Kịch lói quá nghèo nàn, nên các đoàn văn công khỏi cần sáng tạo làm gì, cứ bổn cũ soạn lại, nhàm chán, lý do đó nên một số vở kịch thời trước như Lá Sầu Riêng, chuyện tình Lan và Điệp, tuồng dã sử vô thưởng vô phạt được tái hâm mộ, vì dân chúng không còn thứ nào để thưởng thức nữa, thôi thì tạm dùng văn nghệ" recycle" nầy. Trong số những" kiệt tác văn công", phải kể đến hai vở kịch lói được trình diễn nhiều nhất trong thời kỳ đó là: Đại đội trưởng của tôi ( ca tụng bộ đội già Hồ) và Đất Chuyển.

    Riêng vở" đất chuyển" nhằm tô son trét phấn cái tình hữu nghị Xô-Việt đời đời bền vững, như răng ( giả) với môi ( bôm botox) và cũng để giới thiệu nền khoa học" hiện đại" của xã hội chủ nghĩa với dân miền Nam, đương nhiên dưới nhản quan của "bầy con ngựa già của Chúa Trịnh" thì cái gì của phe Xã Hội Chủ Nghĩa đều tốt hơn đế quốc Mỹ và các nước tư bản phản động khác. Thật ra thì miền Nam đã biết máy cày khá lâu ( Việt Cộng từng tuyên truyền là của đế quốc Mỹ mang qua cày mồ mả người chết, tức là họ suy bụng ta ra bụng mình), nên con trâu ở miền Nam dần dần bị mất việc trên đồng án, nhất là thời kỳ sau ngày 26-3-1970, tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ban hành chính sách" Người Cày có ruộng", một số điền chủ nhờ tiền bồi thường thỏa đáng, dùng mua máy móc để canh tác theo kỷ thuật mới trong mảnh đất còn lại; trong khi dân miền Bắc, được" ông Liên Xô" chi viện cho vài chiếc máy cày tượng trưng, là thứ loại phế thải để làm vài nông trường thí điểm, thế mà đảng coi đó là" đỉnh cao trí tuệ loài người" nên ca tụng bằng kịch lói một cách quá đáng.

Từ 1975 đến nay, nhiều vùng nông thôn, vùng núi ở miền Bắc vẫn còn duy trì nền nông nghiệp" Nghêu Thuấn" với con trâu và cái cày, chớ nào hiện đại hóa, nên lợi tức bình quân ở những vùng nầy rất thấp so với dân thành thị chừng 700 Mỹ Kim mỗi năm. Vở" KỊCH LÓI" đất chuyển thật vô duyên, như câu viết của một kịch tác nô, được một văn công vui nừng la lớn khi thấy máy cày vừa mới nổ máy tại một nông trường tập thể ở miền Bắc:

-Các anh có nghe gì không? Tiếng máy đã nổ lên rồi, Thế nà ( là) nàng ( làng) ta đã có máy cày rồi.... ĐẤT CHUYỂN, ĐẤT CHUYỂN..!
    Vở kịch lói sau những màng" cà kê dê ngỗng" cũ rít, lại tâng bốc quan thầy vĩ đại và kết thúc một cách cũng" vô duyên" như hai câu thơ của Cao Bá Quát dành cho đám thi sĩ thời ông sinh sống:

" Chán thay cái mũi vô duyên.
Câu thơ thi xã, con thuyền Nghệ An".

   Đảng Cộng Sản và Việt gian Hồ Chí Minh đã đạo diễn nhiều vở" kịch lói" vô duyên ngay ở ngoài đời, trong suốt thời gian dài hàng bao thập niên, chớ không phải trên sân khấu văn công; đó là những vở kịch lói trơ trẽn, khiến dân cười ra nước mắt ( cười không dám phát thành tiếng, sợ bị trù dập tội chóng đảng). Đối với đảng Cộng Sản, thì cái gì của kẻ thù đều xấu, tệ, dỏm, lạc hậu, lổi thời, như hai câu thơ của gã chánh văn phòng thủ tướng Phạm Văn Đồng tên Việt Phương ca tụng hai quan thầy trong chính sách" thời thượng" thờ hai mẫu quốc cùng một lúc:

" Trăng Liên Xô tròn hơn trăng nước Mỹ.
Đồng hồ Trung Quốc tốt hơn đồng hồ Thụy Sĩ"

   Do đó, đảng Cộng Sản có nhiều anh hùng trong suốt chiều dài hai cuộc chiến từ 1945 đến 1975. Đó là thứ" chủ nghĩa anh hùng cách mạng" được ca tụng thường trực do bọn nhạc, văn thi nô phụ họa, cứ thế mà tuyên truyền có kèm theo khủng bố bằng bạo lực, là sách lược nhồi sọ theo Lenin chủ trương:" nói láo, nói láo và tiếp tục nói láo", dần dần những điều dối trá được lập đi lập lại nhiều lần, nên dân chúng bị nhập tâm, rồi tin là có thật; như vụ hiền sĩ Trung Hoa thời cổ là Tăng Sâm giết người, được nhiều người đến báo, khiến bà mẹ cũng hoảng hốt, tin là đúng như vậy.

    Thời kháng chiến chống Pháp, có nhiều chuyện vô duyên, được nhiều người tin là có thật và dần dần tỏ ra phục đảng Cộng Sản sản sinh ra nhiều anh hùng:- Nữ anh hùng Võ Thị Sáu bị Tây bắt, sau đó xử tử hình, trên đường đưa ra pháp trường, nữ tử tội còn có thái độ rất" tử tế, lịch sự" đầy lòng nhân ái, là trên đường đi, cúi xuống nhặt cành hoa hồng tặng cho tên lính dẫn độ; đối với" nhi đồng, cháu ngoan Bác Hồ" thì chúng có thể tin dễ dàng, nhưng người lớn thì đây chỉ là trò hề vô duyên, giống như một ca sĩ cải lương, trước khi chết cũng ráng ca hết 6 câu vọng cổ. Tử tội lúc nào cũng canh phòng cẩn mật, chứ ai dám lơ là, ngay cả các nhà tù ở Tây Phương, vốn tôn trọng nhân quyền, thế mà tù thứ dữ được nhốt đặc biệt, gọi là" maximium security". Do đó trên đường giải ra pháp trường, hai tay phải bị còng, ít nhất là có hai tên lính kè hai bên, chưa kể để lực lượng an ninh chung quanh, thì Võ Thị Sáu làm gì được tự do nhặt hoa hồng làm quà tặng cho lính áp tải? Và hoa hồng đâu có sẵn trên đường ra pháp trường để bẻ mà tặng? - Trận đánh nổi tiếng Điện Biên Phủ, nghe cán bộ nói, sách báo, tài liệu... tưởng là bộ đội cụ Hồ anh hùng là mình đồng gan sắt, không sợ súng đạn, coi mạng sống nhẹ như lông vũ, khi ra trận, chết bao nhiêu không ngán, lớp nầy ngả gục, lớp khác tiến lên đến khi nào chiếm mục tiêu, thế giới Tây Phương cũng thán phục và tin có thiệt nếu qua tài liệu của đảng cung cấp....nhưng thật ra thì cái quân đội nhân dân" anh hùng" nầy không phải như thế. Trước 6 tháng mở trận chiến, Hồ Chí Minh biết rất rõ tinh thần của bội đội, nên đã cho bộ đội học tập liên tiếp, từng đơn vị  kiểm điểm bản thân cá nhân, quá trình chiến đấu và câu" khắc phục" là phải tiến lên, không bỏ chạy, cán bộ chính trị viên, chính ủy ép bộ đội cam kết đủ thứ trên chiến trường, kèm theo hù dọa liên lụy đến gia đình nếu không tuân theo lịnh trên. Dù chuẩn bị kỷ như thế, nhưng khi mở chiến dịch đầu tiên, thì đám bộ đội khi nghe tiếng súng của Tây khiếp vía bỏ chạy như vịt, nên hàng loạt nhiều" chiến sĩ ta anh hùng" hủy hoại thân thể bằng cách tự bắn vào tay, chân để được đưa về quân y viện, khỏi chết; nhiều tên vất bỏ súng, bỏ nón cối, trà trộn vào đoàn dân công để đào ngũ...những lính cụ Hồ còn lại vì không trốn được hay không dám hủy hoại thân thể, khi nghe tiếng súng là chém vè, không ai dám xung phong, khiên chiến dịch khựng lại. Tình thế nầy khiến Hồ lo lắng chiến dịch bất thành, là không hoàn thành sứ mạng của hai quan thầy giao phó; thế nên hắn bèn phát động chiến dịch học tập chính trị ngay tại mặt trận, ngưng không đánh nữa. Để kích động tinh thần, Hồ bày ra chuyện những gương sáng như: trận đánh ở  sân bay Mường Thanh, địch bắn quá gắt, một chiến sĩ hy sinh bằng cách dùng thân mình lấp lổ châu mai, dập tắt súng liên thanh, để bộ đội tiến lên chiếm mục tiêu; một tấm gương khác là một chiến sĩ gan dạ dùng thân mình để làm vật cho đồng đội đặt khẩu súng trung liên để bắn địch; tấm gương bộ đội dùng thân mình để cản khẩu pháo khỏi rớt xuống vực sâu...Cụ thể hóa, Hồ lấy đại ba tên chiến sĩ" tưởng tượng" là: Nguyễn Văn Cừ, Phan Đình Giót và Bế Văn Đàn ( thuộc dân thiểu số), cả ba đều được phong anh hùng, và được đặt cách cho vào đảng sau thành tích dám chết nầy. Còn người chỉ huy chiến trường là đại tướng Võ Nguyên Giáp, chỉ cầm gậy làm cảnh, tất cả kế hoạch, tính toán nhân mạng trong chiến thuật" biển người" đều do Vi Quốc Thanh, cầm đầu phái bộ Trung Cộng chỉ đạo các thứ, thế mà thi nô Tố Hữu cho là:

" Hoan hô đồng chí Võ Nguyên Giáp.
Sét đánh ngày đêm xuống đầu giặc Pháp".

  Nhiều anh hùng được vẽ ra hay phóng đại như Lê Văn Tám dùng xăng tẩm thân mình làm đuốc soi sáng cho quân ta thấy mục tiêu mà tiến công, được một số văn nô viết thành sách, sau nầy dân mới biết nhân vật anh hùng nầy không có thật. Nhiều địa phương có lắm anh hùng, trở thành huyền thoại cho các thế hệ" thiếu nhi" hay" cháu ngoan Bác Hồ" từ nhiều thập niên, nên chúng tin thật, đúng như câu của Hồ Chí Minh nói:" mười năm trồng cây, trăm năm trồng người"; những thứ anh hùng nầy là đề tài tâng bốc để kiếm cơm, công danh cho văn công, thi, văn sĩ phát huy...tất cả trở thành vật liệu để xây dựng" vương quốc lừa dối".

   Thời" chống Mỹ cứu nước", tên khủng bố Nguyễn Văn Trỗi, không màng dân chung quanh bị chết, hắn đặt mìn ở cầu Công Lý ( Saigon) để ám sát bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ Robert Mc Namara vào ngày 9-5-1964. Hắn bị bắt và kết án tử hình, trên đường giải đi hành quyết vào ngày 23-10-1964, Trỗi vừa đi vừa lết, khóc lóc, đái trong quần; luật sư Nguyễn Văn Chức biện hộ cho tử tội theo đúng tinh thần dân chủ trong thể chế tự do miền Nam, cũng đã thấy" anh hùng" khóc trên vai, với những lời hối hận...thế mà thi nô Tố Hữu cho là:

" Hài hàng đen súng cắm lưỡi lê.
Anh bước tới mắt nhìn bình thản.
Như chính anh là người xử án"

     Thi nô Tố Hữu còn đặt tựa cho một bài báo ca tụng Trỗi trên tờ Cứu Quốc ( Hà Nội) với đề tựa" sống phải như anh", đây cũng là đề tựa một vỡ" kịch lói" ca tụng anh hùng Nguyễn Văn Trỗi, được nhiều đoàn văn công trình diễn không mệt mỏi và cũng không sợ nhân dân tẩy chay. Ở tỉnh Cà Mau cũng có anh hùng Nguyễn Việt khái, với một viên đạn carbine, bắn rơi 3 chiếc máy bay Mỹ cùng một lúc, nữ anh hùng Hồ Thị Kỷ, mang mìn, giết hàng trăm cảnh sát" Ngụy ác ôn", làm trò cười cho người dân thị Xã Cà Mau. Số là Hồ Thị Kỷ mang mìn đựng trong giỏ, khi lên khỏi xuồng ở bến Tàu ( trước mặt chùa Bà Mã Châu của người Hoa) thì mìn phát nổ, banh xác, làm bị thương một số dân buôn bán gần đó, không có cảnh sát nào bị thương vong cả; sau ngày 30-4-1975, Việt Cộng đăng báo, phát thanh thành tích nầy, khiến dân chúng cười và khinh khi là đám nói dốc không có căn. Nếu Quân đội nhân dân anh hùng thì họ không xiềng chân cán binh vào khẩu súng cộng đồng để khỏi chạy trong nhiều trận đánh khắp chiến trường miền Nam. Trái lại, đây là thứ" Quân Hại Nhân Dân", khôn nhà dại chợ, không dám đương đầu với Trung Cộng chiếm đất, hải đảo, vùng biển; sự im lặng được hiểu là họ đồng lõa với tập đoàn đảng Cộng Sản Việt Nam trong việc bán nước.

Sau khi chiếm được miền Nam, con số cán binh chết lên đến 1.5 triệu và có hơn 300 ngàn hảy còn mất tích. Đó là sự thiệt hại quá lớn của đảng Cộng Sản như câu chế nhạo của dân trong thời đánh Tây:" địch chết ba, ta chết láng", hàng triệu gia đình miền Bắc cũng là nạn nhân của Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản Việt Nam, dùng máu xương của nhân dân để phục vụ quyền lợi ngoại bang là Liên Xô, Trung Cộng, sau nầy có chiến tranh biên giới với Khmer đỏ ở biên giới Tây Nam, Trung Cộng ở biên giới phía Bắc. Cho nên, những gia đình cán binh Cộng Sản hảy đứng lên đòi món nợ máu mà đảng và Việt gian Hồ Chí Minh đã lừa đảo họ từ những cuộc chiến vừa qua. Hảy nhìn trận chiến tại một gốc nhỏ ở tỉnh Mộc Hóa thì biết cái quân đội nhân dân nầy anh hùng chạy xịt như thế nào; từ năm 1976 đến 1978, tỉnh nầy bị đặt trong" tình huống" loạn ly, dân chúng sống phập phòng vì đạn pháo của Miên rót vào thị xã thường trực, quân Miên nhiều lần đánh chiếm các làng dọc biên giới, chiếm luôn điểm chiến thuật ở khu Măng Đa, Bình Châu và tịch thu pháo binh 105 ly bắn vào tỉnh...dân phải bỏ ruộng, nhà chạy ra nơi an toàn hơn. Sư đoàn 8 do sư trưởng Sáu Phú chỉ huy tan tác, một tiểu đoàn khi tập hợp chừng hơn 100 mạng, nhưng hai khu đào binh B 18 dành cho cán bộ và B 19 dành cho bộ đội càng gia tăng nhân số. Bộ chỉ huy sư đoàn thường bị ăn hỏa tiên H12 của Trung Cộng biến cải từ hỏa tiển 122 ly, rất khốn đốn. Năm 1978, mới tăng viện thêm sư đoàn chính qui Bắc Việt 339 mới tạm yên. Nhờ đông quân hơn nên Việt Cộng mới chiếm được Miên, chớ thật ra họ chết nhát, chạy làng như vịt.

   Những màng kịch lói vô duyên ấy tưởng đâu chấm dứt qua hai cuộc chiến, nào ngờ mới đây tái diễn, do Băng Đảng Việt Tân thực hiện. Sau thời gian lừa đảo với Mặt Trận dỏm, kháng chiến ma, chiến khu cuội từ đất Thái sang đất Lào, thu hàng chục triệu Mỹ Kim yểm trợ kháng chiến của người Việt hải ngoại; sau đó chiến khu tan hàng, lãnh tụ Hoàng Cơ Minh hy sinh, thì những người anh em của phó đề đốc ẩm nguyên số tiền mồ hôi của hàng triêu đồng bào hải ngoại có tấm lòng yêu nước. Bị lừa tiền là đáng lên tiếng, nhưng làm mất lòng tin mới là chuyện lớn đối với tiền đồ dân tộc, sự kiện nầy là trọng tội với lịch sử. Mặt Trận Hoàng Cơ Minh tan rả sau đợt Đông Tiến 1987, những anh em của ông chủ tịch đã cố tình ém nhẹm luôn cái chết của lãnh tụ hàng chục năm cũng vì số tiền quá lớn ấy, là tổ chức dỏm nên sau thời gian bị lộ tẩy, như cây kim để trong bọc, lâu ngày cũng lòi ra. Mặt Trận đẻ ra nhiều tổ chức râu ria như: Liên Minh Việt Nam Tự Do, Hội Chuyên Gia Việt Nam, Mạng lưới tuổi trẻ lên đường.... Mặt Trận lại biến hình lần nữa, thành Băng Đảng Việt Tân và từ 2005 chia hai Băng Đảng, kình chống nhau, xem" ai đi chệch hướng", gây thêm nhiều lộn xộn, phân hóa trong tập thể người Việt tỵ nạn Cộng Sản.

    Tháng 11-2007, đột nhiên những thành viên cao cấp là tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân, Trương Văn Ba từ Hoa Kỳ, Nguyễn Thị Thanh Vân từ Pháp Quốc, thêm ông Somsak Khunni quốc tịch Thái Lan về Việt Nam và bị bắt cùng với những người ở Việt Nam là Nguyễn Thế Vũ, Nguyễn Viết Trung; trùng hợp thêm vụ cặp vợ chồng Việt kiều Lê Văn Phan ở Hoa Kỳ về nước bị" phát hiện" có khẩu súng và 13 viên đạn trong hành lý, thế mới ly kỳ, thuộc về chuyện khó tin nhưng có thật. Vụ mang súng vào Việt Nam mà lọt qua phi trường Mỹ thì thật là vô lý, chẳng lẽ các máy dò tối tân của cường quốc lãnh đạo chống khủng bố nầy lại quá dỡ, không khám phá ra súng, đạn?. Nếu thế giới nhìn vào sự kiện nầy, do Việt Nam đưa tin, thì mấy ai còn tin tưởng vào hệ thống an ninh tại các phi trường Mỹ để đi du lịch, làm ăn? Vả lại súng ở Việt Nam đâu khó kiếm, có tiền là mua được, kể cả súng sối, thì dại gì mang súng từ Mỹ về nước làm gì cho nguy hiểm?. Đây có thể là màng kịch lói vô duyên nữa của Việt Tân, qua lời khai của người mang súng và được Công An công bố, hư thật ra sao, dù Băng Đảng Việt Tân xác nhận những người bị bắt có súng không có trong tổ chức?. Hình như Việt Cộng trổ tài láu cá vặt sau khi được chiếc ghế hội viên không thường trực của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, nên chê Mỹ dở, súng lọt vào phi trường mà không hay, phải đợi đến Việt Nam" phát hiện" ra, làm bỉ mặt Hoa Kỳ trong chiến dịch chống khủng bố toàn cầu?

   Băng Đảng Việt Tân thổi phòng vụ các đảng viên bị bắt rần rộ tại hải ngoại qua các đài phát thanh và những tờ báo của Băng Đảng chủ trương, ảnh hưởng; họ đang đưa tinh thần yêu nước của người Việt hải ngoại vào" Microwave" để hâm nóng sau khi bị bể mánh, làm mất uy tín do Mặt Trận lừa đảo gây ra. Tuy nhiên, đây cũng có thể là vở kịch lói vô duyên được diễn lại trên sân khấu chống Cộng hải ngoại: tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân, nhân vật cao cấp, nổi tiếng, chủ tịch Hội Chuyên Gia Việt Nam, bị bắt mà còn có hình chụp gởi ra ngoài với bộ đồ tù ra ngoài, lên trang mạng, đăng báo như chuyện giỡn chơi vậy. Những ai từng bị ở tù cũng biết bị Việt Cộng giam cầm rất khắc nghiệt, nhất là các tội danh có dính dáng tới chính trị, lật đổ chế độ... cán bộ nhà giam, quản giáo quản lý dùm tất cả những gì có nguy hại, nhất là cái điện thoại di động có hình, như vậy ai chụp hình nầy gởi ra ngoài?. Sau đó, y như dự đoán của nhiều người, lần lượt Việt Cộng thả những người bị bắt, đáng chú ý là trường hợp của bà Nguyễn Thị Thanh Vân trước khi bị trục xuất về Pháp đã cho biết trong thời gian bị bắt, Công An đối xử rất lịch sự, họ hiểu biết hơn bà về những điều bà biết trong tổ chức ( ai cung cấp tin tức nầy?) nên bà phải" thành thật khai báo tất cả" những gì của tổ chức giao phó, như số truyền đơn sắp thực hiện rải ở Việt Nam... kể cả khai hai người giới thiệu vào Băng Đảng Việt Tân là Nguyễn Ngọc Đức và Lý Thái Hùng để được hưởng chính sách khoan hồng của cách mạng. Bà cũng đã tỏ ra giác ngộ" khắc phục" là không hoạt động chống Băng Đảng nữa, để lần sau về nước khỏi rắc rối. Làm cách mạng giải thể chế độ độc tài kiểu nầy thì biết bao giờ mới thành công? Đây không phải là sân khấu cải lương, kịch lói; đấu tranh với những kẻ có" nghiệp chuyên" gian manh, lừa đảo, tàn ác như Việt Cộng, cần phải mưu lược, can đảm, kiên trì mới đương đầu với chúng.

   Băng Đảng Việt Tân hay bất cứ tổ chức, cá nhân nào ở hải ngoại đều biết rõ đảng Cộng Sản là tàn ác, lật lọng, họ từng dập tắt các phong trào dân chủ, bắt bớ và quản thúc, bao vây các vị lãnh đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất là Huề Thượng Quảng Độ, Huyền Quang, gần đây là bỏ tù Linh Mục Nguyễn Văn Lý. Những vụ đàn áp dân oan khiếu kiện xảy ra hàng ngày, cảnh bắt bớ các nhà đối kháng như bác sĩ Phạm Hồng Sơn, nhà báo Nguyễn Khắc Toàn, luật sư Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, gần đây những vụ biểu tình chống bọn lưu manh bành trướng Bắc Kinh, bọn ác ôn Công an cũng tới hỏi thăm sức khỏe những nhân vật tăm tiếng có đi biểu tình....kể cả những người đào thoát sang Miên cũng bị công an chìm sang bắt cóc về giam một nơi bí mật như vụ tu sĩ Phật Giáo Thích Trí Lực, và gần đây có vài người tỵ nạn bị mất tích một cách bí mật. Thế mà Băng Đảng Việt Tân cử những người quan trọng về nước khơi khơi để rải truyền đơn thì coi như quá khôi hài, xài người không đúng; đi rải truyền đơn chỉ cần làm việc trong bí mật, càng kín đáo càng tốt để làm công tác lâu dài, cử những người tầm thường cũng thực hiện được, không cần phải đưa người từ hải ngoại tiếng tăm về làm; như vậy, điều nầy chứng tỏ là Băng Đảng Việt Tân không có người ở trong nước, làm như vậy chẳng khác nào đem trứng giao cho ác. Hay đây là một mưu đồ nhằm" recycle" một tổ chức bị mất hết uy tín, không được dân hải ngoại tin tưởng nữa, để chuẩn bị thu hút trở lại người Việt hải ngoại như thời Mặt Trận mới phát động, hầu tiến đến giải pháp" hòa hợp hòa giải" chia ghế quốc hội bù nhìn với Băng Đảng Cộng Sản trong tương lai? Những người không nổi tiếng bị bắt thì không được nhiều người quan tâm, giống như trường hợp của ông Đoàn Viết Hoạt trước đây. Trong nước có nhiều người bị bắt, cầm tù, tra tấn dã man vì chống đảng độc tài; thế mà có ai biết để đưa lên danh hiệu" tù nhân lương tâm" để nhờ các hội đoàn, tổ chức quốc tế can thiệp, binh vực. Trong khi Đoàn Viết Hoạt, từng là giáo sư, nhiều học trò ở đại học Vạn Hạnh, sinh sống ở hải ngoại, khi bị bắt, không rõ có chống đảng thật, hay là khổ nhục kế cua đảng Cộng Sản dàn dựng. Ông được nhiều nhân vật có bằng cấp cao, tổ chức như Liên Minh Việt Nam Tự Do, Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, Hội Chuyên Gia...thổi phồng, sau nầy được đảng khoan hồng, sang Mỹ và chủ trương hòa hợp hòa giải, đâm sau lưng nhiều người lầm ông là nhà đấu tranh vì dân chủ, nào ngờ cò mồi.

   Một cán bộ nồng cốt như bà Nguyễn Thị Thanh Vân, chưa đánh mà khai hết thì làm sao có thể hoạt động cứu nước? Nếu đây không phải là mưu đồ của Cộng Sản, được thực hiện bởi Băng Đảng Việt Tân nhằm đánh bóng đảng Cộng Sản Việt Nam đã " có tiến bộ về mặt nhân quyền", điển hình là lực lượng Công An Nhân Dân bây giờ rất lịch sự, đối xử với người bị bắt về tội" phản cách mạng" có mưu đồ lật đổ chính quyền, giống y như các nước dân chủ; khác xa với thời Trần Văn Bá, từ đó thế giới nên chi viện thêm để nước Cộng Sản nầy tiến dần đến dân chủ đa nguyên; sự kiện nầy cũng nhằm khỏa lấp cả những vụ đàn áp gần đây đối với dân oan khiếu kiện, những nhà đối kháng ôn hòa bị bắt:

"Công An Việt Cộng nào hiền.
Đụt cho phù mỏ, chân xiềng, còng tay".

   Do đó, những bài viết ca tụng những anh hùng trở về hoạt động bị bắt, trong đó có bài của Hoàng Cơ Định, coi như vô giá trị, người dân ngày nay có trình độ nhận thức không như thời 1945-1975 nữa.

Đây cũng là vở kịch lói vô duyên nữa. Vở kịch lói" CHUYỂN LỬA" ngày nay không còn được người Việt hải ngoại đón tiếp như những giải pháp khả thi mà Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam với các tổ chức râu ria như Liên Minh Việt Nam Tự Do, Hội Chuyên Gia...tại nhiều nơi ở hải ngoại cổ động dân chúng chuyển lửa về nước, mà kỳ chuyển lửa vừa qua với các thành viên cao cấp bị bắt ở Việt Nam là bằng chứng về những hoạt động" giải trừ chế độ Cộng Sản" của tổ chức nầy; đó chỉ là sự dối trá trơ trẽn, nên tổ chức nầy không phát triển, có khả năng đi đến giải thể, tự tan rả khi họ không được quần chúng ủng hộ qua chủ trương hòa hợp hòa giải với tập đoàn bán nước Bắc Bộ Phủ; đó là qui luật mà các đảng phái, tổ chức nào muốn tồn tại cũng phải như thế. Bạo lực và lừa đảo không có chỗ đứng trong sinh hoạt dân chủ ngày nay, là thông điệp gởi đến đảng Cộng Sản  trong nước và Băng Đảng Việt Tân hải ngoại. Những đảng viên Cộng Sản còn chút lương tri khi nhìn thấy" sơn hà nguy biến", hảy mạnh dạn, can đảm đứng lên lật đổ chế độ bạo tàn, nhu nhược, để cùng toàn dân đưa đất nước đến thể chế dân chủ và sau đó cùng nhau chống bọn xâm lược Bắc Kinh, đòi lại những vùng đất, hải đảo, vùng biển đã bị đảng Cộng Sản ký bán cho Trung Cộng; những người ở hải ngoại lầm lạc đi theo Băng ĐảngViệt Tân, hảy nhìn kỷ những gì họ làm để khỏi bị lừa đảo thiện chí, lợi dụng công sức để phục vụ cho mưu đồ của một thiểu số lãnh đạo mà rời bỏ tổ chức càng sớm càng tốt, đó là điều mà toàn dân trong và ngoài nước mong mỏi./.