T  H  Ờ I   -   S Ự
  • Chống Cộng là thuộc tính của Con Người - Kim Âu  -

Chủ Nghĩa Chống Cộng Lưu Manh” là một nhóm chữ mà đám bộ hạ, những netters của Việt Tân nhặt trên diễn đàn talawas. Họ dùng mấy chữ này để gỡ thế bí vì những hành vi “lưu manh” của họ đang bị Người Việt Quốc Gia Tỵ Nạn Cộng Sản phê phán kịch liệt. Họ mừng như bắt được vàng (giả), như vừa tìm ra được một câu thần chú vạn năng có thể dùng vào việc “đổi trắng thay đen”, “đảo ngược phải trái”, “lộng giả thành chân”!

Chính vì thế, những netters của Việt Tân tỏ ra rất tâm đắc với bài viết.... dởm... “Chủ Nghĩa Chống Cộng Lưu Manh” này, nên nhiệt tình quảng bá bằng cách “post” đi, “post” lại nhiều lần trên liên mạng, khiến chúng tôi dù không muốn đọc cũng phải đọc.

Sau khi kiên nhẫn đọc hết bài viết có cái tựa đề “Chủ Nghĩa Chống Cộng Lưu Manh” của tác giả Thuận Văn - một Người Việt Quốc Gia, như ông tự giới thiệu - một cách không lấy gì hào hứng với cái thực tế từng là người quốc gia của chính ông ta - chúng tôi thấy có điều không ổn khi ông ta dựa vào một vài hành vi chống cộng có thể là thiếu ý thức, hoặc gây “* phản cảm” theo ý ông, nâng lên thành một chủ nghĩa có tính lưu manh (chủ nghĩa chống cộng lưu manh) để hạ thấp giá trị những người chống cộng và trào lưu chống cộng (nếu không muốn nói là chửi).

Chúng tôi tự thấy có trách nhiệm phải lên tiếng, phải viết ra những nhận xét về bài viết này để trả lại Chân Thiện Mỹ cho Chính Nghĩa Chống Cộng của Người Việt Quốc Gia.

Ðọc toàn bài của ông Thuận Văn với rất nhiều trích dẫn và ví dụ; cái cảm giác đầu tiên chúng tôi nhận thấy ông nặng phần trình diễn cái “thiên kinh vạn quyển”, sự lòng vòng nguỵ biện của mấy anh làm “văn chương dởm” để loè thiên hạ, hơn là việc phân tích đúng sai về những hiện tượng nổi lên trong công cuộc chống cộng của Người Việt Quốc Gia để có ý kiến xây dựng một cách nghiêm cẩn.

Ông Thuận Văn mở đề bằng một giải thích dài giòng về sự thăng trầm của khái niệm “quốc gia” ở Ðức và Việt Nam. Trong cái trò lập lờ chữ nghĩa, ý tưởng nhập nhằng, chúng tôi thấy ông Thuận Văn vẫn chưa thoát khỏi cái óc thiên kiến, tâm thức nô lệ vọng ngoại của một số nhà khoa bảng Việt Nam để ca tụng người Ðức và chê trách dè bỉu chính dân tộc của ông là “chủ nghĩa quốc gia” không đủ mạnh, không “tới”. Người quốc gia đơn lẻ, rời rạc, chia rẽ, không biết tổ chức và không bao giờ đoàn kết được, ông tự nghĩ rằng mình nhận định sáng suốt; thực ra ông chỉ là con vẹt lập lại những ý tưởng sai lầm, nông cạn.

Cái dụng ý tầm thường hóa hai chữ “quốc gia” thiêng liêng của đám văn nô, bồi bút, lãnh tụ cộng sản và việc quay trở lại dùng hai chữ “quốc gia” như cái phao cứu sinh (như ông TV viết) cho thấy sự quy hàng của những người đi theo chủ nghĩa quốc tế tàn hại dân tộc một thời không đủ cho ông thấy sức mạnh vô địch của chủ nghĩa quốc gia Việt Nam, không đủ cho ông thấy Chính Nghĩa của Người Việt Quốc Gia hay sao (?)!

Tỉnh lại đi ông Thuận Văn! Lẽ ra trong tư cách một người có nghiên cứu đôi chút sách vở, có vài bài viết đăng ở trang “web talawas” hay tờ báo nào đó. Ông nên tự suy nghĩ bằng cái đầu của mình để có một cái nhìn đứng đắn hơn về sức mạnh đoàn kết của Người Việt Quốc Gia và tìm hiểu nguyên nhân gây ra tình trạng chia rẽ hiện nay tại hải ngoại để tìm cách thay đổi hiện trạng tồi tệ này. Nhưng có lẽ không đủ khả năng hoặc vì một ý đồ thiếu lương thiện nên Thuận Văn đã ra sức bóp méo sự thực.

Tuy nhiên, Sự Thực vẫn hiển hiện bởi bằng chứng chúng tôi nêu ra dưới đây còn mới lắm:

Năm 1982, khi Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam khai sinh, Hoàng Cơ Minh được tôn lên làm minh chủ thì tinh thần và khí thế của quần chúng hải ngoại như thế nào? Ðoàn kết hay chia rẽ?

Và nguyên nhân nào đã làm con người khánh kiệt niềm tin? Ông có thể tự trả lời. Và qua đó ông hãy tìm hiểu sức mạnh nào đã giúp cho dân tộc Việt Nam trường tồn hàng mấy nghìn năm trước tham vọng xâm lăng của những vương triều phương Bắc, đồng thời vẫn mở nước về phương Nam chinh phục và đồng hóa một quốc gia hùng mạnh khác mà binh lực của họ từng đánh vào tận kinh thành Thăng Long.

Ông Thuận Văn thật dốt nát và nhảm nhí khi nói rằng đến thế kỷ 15 người Việt mới hình thành “ý niệm quốc gia”, hiểu biết lịch sử và suy luận như thế là qúa kém ( làm văn hóa mà sai là di hại muôn đời đấy nhé).

Xin nhắc nhẹ ông! Dân tộc Việt Nam đã có một “thực thể quốc gia” từ cuối thế kỷ thứ IX. Khi Vạn Thắng Vương Ðinh Bộ Lĩnh đánh dẹp, thống nhất 12 sứ quân (phong kiến cát cứ). Tự xưng là Ðinh Tiên Hoàng Ðế thành lập vương triều trung ương đặt quốc hiệu là Ðại Cồ Việt (ngay lúc này đã hình thành một thực thể quốc gia dưới chế độ phong kiến tập quyền chứ không còn là ý niệm) lấy Ðại La Thành làm kinh đô cho nhà Ðinh và Tiền Lê, sang đến đời Lý mới dời đô về Thăng Long. [Từ Ðinh, Lê, Lý, Trần gây nền độc lập, Cùng Hán, Ðường, Tống, Nguyên hùng cứ một phương.. . (Bình Ngô Ðại Cáo )].

  • Từ “ý niệm” trở thành một “thực thể” chắc hẳn chặng đường không ngắn.

Nhân tiện, chúng tôi ghi lại hai câu thơ cổ của người xưa để cho ông thấy rằng “thực thể quốc gia” phải hội đủ các yếu tố nào.

“Thiên tử nhập cương tiên vấn ngã
Sơn hà tam bảo ngã vi tiên”
Tạm dịch:
Vua (con trời) vào đất này phải hỏi ta trước
Ba bảo vật của quốc gia (sơn hà) ta đứng đầu.
Sơn hà tam bảo = thổ địa, nhân dân, chính sự.( lãnh thổ, đất đai - dân chúng - thể chế cai trị, pháp luật, hành chính v.v.).

Sau phần nói về sự thăng trầm của hai chữ “quốc gia” để lộ cái vốn chữ nghĩa, kiến thức và lý luận khiếm khuyết, bé mọn. Ông Thuận Văn chuyển sang châm biếm, công kích trào lưu “chống cộng”. Trong khi trào lưu đấy chính là giòng sinh mệnh của lịch sử Việt Nam cuốn ông sang đến Ðức như một chiếc lá theo giòng để rồi khi chiếc lá dạt được vào bến bờ  tự do thì quay lại làm điều bội bạc “qua sông đấm b.. vào sóng”.

Với tầm quan sát thiển cận của một kẻ đứng bên lề, một con người thiếu giao tiếp xã hội, ông Thuận Văn chủ quan, tự mãn một cách hết sức ngu xuẩn khi viết ra những giòng chữ như sau:

 trích Thuận Văn:

“Theo quốc gia” ngụ ý chống lại “cộng sản” và, bây giờ, chuyện “chống cộng” của người Việt ở nước ngoài đã là bi hài kịch dở khóc dở cười. Chữ ấy đã và đang khiến nhiều người cảm thấy e dè, thiếu thoải mái. Bây giờ mà “khen” một nhà thơ hay nhà văn như là một cây bút “rất là chống cộng” thì nhận xét này có thể được hiểu như một hàm ý chê bai và , bản thân người được khen, có thể xem như một sự hạ nhục. Với những trò chống cộng ồn ào và rẻ tiền đang tràn lan hiện tại thì, có nhắc đến chữ “chống cộng”, hiếm ai nghĩ về ý niệm này như một hành trình ý thức đầy như những trăn trở của các nhân vật Tân, Hãng, Hiển.

hết trích

 Ðọc qua đoạn này tôi thật sự thấy ông Thuận Văn bịa đặt một cách ngược ngạo, thô lậu bất chấp sự thật, lộ rõ tâm địa của một tên bất lương cầm bút.Quốc Cộng là một lằn ranh phân minh đã được khẳng định qua thực tế của cuộc chiến ở Việt Nam có gì cần “ngụ ý” hay hàm ý.

Và thực sự có chuyện cảm thấy “e dè, thiếu thoải mái” với hai chữ “chống cộng” ở hải ngoại hay không?

Có thể đấy! Nhưng đó là chỉ hãn hữu trong một vài người “làm văn học” hay “học làm văn” gì đó muốn về Việt Nam in sách và giải quyết nhu cầu nhục dục cho đỡ tốn kém. Một số người khác mắc chứng “háo danh chẳng xứng với tài”, khi thấy tên mình không được anh Võ Phiến đưa vào sách nên quay ra bỉ thử cho bõ cơn oán giận.

Bọn người đê mạt này chỉ làm cho phong hoá suy đồi, luân thường bại hoại, làm ô uế vai trò cao quý của những người cầm bút với tôn chỉ ngàn đời là “văn dĩ tải đạo”.

Người cầm bút chân chính phải có trách nhiệm với những gì mình viết ra. Trong những sáng tác văn học, hư cấu là sáng tạo. Trong những bài nhận định và phê phán, hư cấu là bịa đặt, bịp bợm có dụng ý lưu manh.

Bởi thế qua bài viết này, chúng tôi hy vọng ông Thuận Văn có đủ lòng tự trọng để chứng minh bằng cách nêu đích danh một vài nhà văn, nhà thơ Người Việt Quốc Gia nào cảm thấy bị hạ nhục khi được khen “là rất chống cộng”. Nếu ông Thuận Văn không làm được điều này, tôi đề nghị mọi người buộc phải xem ông Thuận Văn như là “một tên cầm bút lưu manh”, không đủ tư cách để nói chuyện tử tế.

Thực tế cho chúng ta thấy, hàng ngày, hàng đêm trên diễn đàn liên mạng các netters không chỉ chống cộng mà còn tranh giành nhau độc quyền chống cộng đến cãi cọ và mắng mỏ lẫn nhau. Thực tế này chứng minh, những Người Việt Quốc Gia Chân Chính không ai cảm thấy “e dè, thiếu thoaỉ mái” mà ngược lại họ rất hãnh diện với việc làm của họ, và họ sẽ cảm thấy xấu hổ nhục nhã khi bị người ta CHỨNG MINH VÀ KẾT LUẬN rằng họ không chống cộng.. Ông Thuận Văn đã thấy việc “đánh đĩ lương tâm” của mình khi quay lưng lại với sự thật để liều viết ra những chữ “e dè, thiếu thoaỉ mái” hay chưa?

Có lẽ ông mới đọc “Khu Rừng Lau” của ông Doãn Quốc Sỹ trong thời gian gần đây nên đem hành trình ý thức của những nhân vật trong một bối cảnh lịch sử khác, một không gian, thời gian khác để nói chuyện với những con người hôm nay.

Ông có ý tưởng kỳ lạ nếu không muốn nói là láo lếu, ngu độn khi cho rằng cuộc chiến chống cộng hiện nay là một cuộc chiến không ý thức, không có chất Người, trong khi tất cả mọi hoạt động của những người đấu tranh chống cộng đều nhằm vào mục đích đòi hỏi quyền làm người, quyền tự do, và dân chủ không phải cho họ mà là cho đồng bào của họ tận bên kia bờ đại dương.

Ðọc bài của Thuận Văn người ta dễ nhận ra hình ảnh một anh trí thức đầu tôm “shithead” đậm nét đặc thù của loaị trí thức khoa bảng chưa “tới”, một người đứng bên lề chưa đủ đầu óc để am tường những vấn đề của ý thức dám chỉ trích những người đã và đang tiến hành cuộc chiến chống cộng là không có chất người.

Ông Thuận Văn có hiểu rằng khi người ta chê người khác là NGỢM thì: một là người bị chê đích thị là ngợm, hai là kẻ chê người khác là ngợm mới đích thực là NGỢM.

Nhưng khi ông Thuận Văn lấy mấy chữ “nửa người, nửa ngợm” trong một vế đối của Cao Chu Thần (Cao Bá Quát) dán tại nhà khi bị đày đi làm giáo học ở Quốc Oai, Sơn Tây; mà cho là của nhà thơ Tú Xương và gọi đó là “thành ngữ” thì : Xin lỗi nhé! Ông Thuận Văn còn cần phải học nhiều thứ lắm trước khi cầm bút viết bậy bạ chê bai người khác!

Sau nửa thế kỷ, giờ phút này ông Thuận Văn mới được thấy và nghe ông Ngô Ðình Nhu nói, ông mới biết cái trăn trở của những nhân vật ở vào thời kỳ chống cộng phôi thai. Gần nửa thế kỷ sau ông mới lập lại câu nói của ông Nguyễn văn Trung như một phát giác mới toanh. Trong khi lịch sử đã tiến một bước khá dài. Chủ nghĩa cộng sản đã đi vào hoàng hôn của lịch sử mà ngày hôm nay ông Thuận Văn mới tìm hiểu tại sao phải chống nó và chống như thế nào!!!

Sự hiểu biết về ý thức hệ chống cộng của ông Thuận Văn quá sức lạc hậu. Vì thế ông không thấy được dân trí vào thời kỳ cuối của nền Ðệ Nhất Cộng Hoà Việt Nam (một quốc gia non trẻ phải gánh vác đồng thời ba nhiệm vụ: Bài Phong - Ðả Thực - Chống Cộng) đương nhiên phải cao hơn thế hệ đàn anh do được giáo dục tốt và đầy đủ hơn.

Thế hệ sau cái thế hệ “Khu Rừng Lau” chứng kiến sự sám hối của những trí thức thiên tả Andre Gide, Jean Paul Sartre. Thế hệ đó đọc Boris Pasternak, đọc Alexandr Solzhenitsyn do đó hiểu biết tường tận về bộ mặt dã thú của cái chủ nghĩa phi nhân.

Thế hệ đó chiến đấu chống cộng với một ý thức sáng tỏ, bởi họ đã nhận biết: “Cộng sản là một chủ thuyết phi nhân và chống cộng được xem như một thuộc tính của Con Người, của nhân loại”.

Ý Thức Hệ Chống Cộng là một ý thức hệ chung của toàn nhân loại. Ðiều này hoàn toàn phù hợp với thực tế lịch sử cận, đương đại, khi chúng ta nhận thấy tất cả mọi tập hợp của nhân loại không cộng sản đều chống lại cộng sản và cương quyết đưa chủ nghĩa cộng sản - một thứ cặn bã trong qúa trình phát triển của nhân loại - đi vào sọt rác của lịch sử.

Khi đã ý thức Chống Cộng là một thuộc tính của Con Người, là một Ý Thức Hệ thì không cần phải chế thêm ra mấy chữ Chủ Nghĩa Chống Cộng vì Ý Thức Hệ Chống Cộng đã bao gồm các chủ nghĩa nhân bản khác.

Thực tế của lịch sử cho thấy, tất cả các tôn giáo ở Việt Nam, tất cả các đảng phái chính trị ở Việt Nam (trừ những cái đảng cuội do VC nặn ra) dù theo chủ nghĩa Tam Dân, Dân Tộc Sinh Tồn, Duy Dân hay Nhân Vị đều đồng loạt chống lại Cộng Sản.

Vì sự phản bội của đồng minh, một thể chế quốc gia Việt Nam đã bị bức tử, hàng triệu người đã bỏ nước ra đi, địa bàn dung thân trải rộng ra khắp mặt địa cầu. Trong cảnh ngộ lưu vong, đơn lẻ, là nạn nhân của bao nhiêu sự phản bội, từng con người Việt Nam vẫn còn giữ đựợc tinh thần chống cộng đó chính là những điểm sáng của lương tri và hy vọng rất đáng trân quý của dân tộc.

Ông Thuận Văn không thấy được cái đáng quý của những người còn tinh thần chống cộng cho dù hành động của họ có đôi chút "*phản cảm" theo cách suy nghĩ của ông. Ông vội tỏ ra mình trí thức bằng cách chỉ trích và hạ nhục họ. Nhưng ông thiếu công bằng khi “vô cảm" với hành động hạ nhục “Hồn Thiêng Sông Núi” của tờ báo Người Việt, “vô cảm” với hành động của bọn khoa bảng lưu manh, vô liêm bất nghĩa đi nhận giặc làm thầy, thờ giặc làm cha và mù trí tuệ đến mức không thấy tinh thần đoàn kết của người Việt Nam đã cùng nhau tập hợp dưới ngọn cờ cứu nước để tôn vinh lãnh tụ; sẵn sàng hy sinh cho đại cuộc để cuối đường mới biết là bị lừa bịp và phản bội, dẫn đến tan nát niềm tin.

Dân tộc Việt Nam có gần năm nghìn năm văn hiến, con người Việt Nam vốn trọng đạo lý cương thường, có tôn ti trật tự, biết kính trọng và tri ơn những anh hùng, biết khinh bỉ những phường nối giáo cho giặc, cõng rắn cắn gà nhà, biết xem nợ nước hơn tình nhà.

Ông được sinh ra làm người Việt Nam mà không biết tự hào và hãnh diện về dân tộc của mình thì xin lỗi ông: Ông có học và đọc bao nhiêu sách đi nữa nhân cách cũng chưa bằng những người nông dân vô học.

Người Việt Quốc Gia có thể đi theo nhiều chủ nghĩa khác nhau, nhiều tôn giáo khác nhau, đứng trong những đoàn thể khác nhau nhưng vẫn gặp nhau ở TINH THẦN CHỐNG CỘNG.

Tinh thần chống cộng có thể cực đoan hay trung dung. Tùy theo thành phần xã hội, điều kiện của từng cá nhân, mỗi con người chống cộng theo khả năng hiểu biết, trí thức, kiến thức, bản lãnh, phong cách và phương thức của chính họ tự sáng tạo. Bởi trò bịp bợm của dòng họ Hoàng Cơ đã giáng một đòn trí mạng vào lòng sùng tín tổ chức, lãnh tụ và lý tưởng; nhưng chắc chắn không có cái gọi là CHỦ NGHĨA CHỐNG CỘNG LƯU MANH mà chỉ có những thành phần lưu manh đã len lỏi vào hàng ngũ chống cộng để thực hiện những mưu đồ cá nhân hay trong hàng ngũ những người chống cộng có kẻ đã hành xử như những tên lưu manh.

Bản lai diện mục của “chủ nghĩa chống cộng lưu manh” ở đâu không thấy, chỉ thấy ông Thuận Văn lộ rõ hình trạng nguyên thể là một tên cầm bút không những lưu manh mà còn dốt nát.

Dưới nhận xét của chúng tôi, ông Thuận Văn chỉ là một cây bút tầm thường, kiến thức nông cạn không phân biệt nổi sự khác biệt giữa “ý niệm và thực thể”, thiếu kiến thức về qúa trình hình thành một quốc gia, Dốt nát về lịch sử và văn học, chữ nghĩa mù mờ nhưng quen dùng những chữ “di sản trí tuệ, thẩm mỹ vĩ đại, thành phần ưu tú, phản cảm, chủ nghĩa”hoăc thêm mấy chữ “ism” vào bất cứ danh từ chung hay riêng nào nhằm tạo ra một chủ nghĩa mới để ngụy trang cho những ý kiến xuẩn động, khả năng kém cỏi của mình một lớp vỏ trí tuệ.

Sự hình thành một chủ nghĩa không lẽ đơn giản như cái đầu rỗng tuếch của ông Thuận Văn nghĩ vậy hay sao?

Thực ra ông Thuận Văn chỉ có một khả năng nhặt nhạnh và qui chụp bừa bãi (không thể gọi là qui nạp), so sánh khập khiễng như một em bé chơi trò ghép đồ chơi còn vụng.

Ðọc đoạn văn ông đả kích những người biểu tình ở California ,mọi người càng thấy rõ cái trò vu khoát, lưu manh đích thực là hình trạng nguyên thể của ông Thuận Văn.

Ông Thuận Văn chắc không còn trẻ lắm nhưng không hiểu ông lấy tư cách nào để có ý kiến thay cho lớp người trẻ. Ông Thuận Văn có thể có vài người bạn Mỹ nhưng vài người không phải là xã hội Mỹ.

Trong khi người ta thực hiện quyền tự do hiến định thì ông cả gan nói là “bệnh hoạn không biết cách sống trong môi trường độ lượng”. Người ta đang dạy cho mấy tên “cầm bút lưu manh” một bài học về cách sống tử tế với cộng đồng thì ông bảo đó là trò ăn vạ.

Cuối cùng, ông Thuận Văn kêu gọi người Việt tử tế tuyên chiến với bọn chống cộng lưu manh. Thêm một lần nữa ông lại dở trò nhập nhằng chữ nghĩa một cách “rất ư lưu manh”.
Xin nhắc lại với ông Thuận Văn, Làm gì có bọn chống cộng lưu manh. Họa chăng chỉ có những bọn lưu manh chui vào hàng ngũ Quốc gia khoác lớp vỏ chống cộng để mưu đồ tư lợi .

Người Việt tử tế đã tuyên chiến với bọn lưu manh này từ lâu, không những thế người ta còn tuyên chiến cả với cái đám lưu manh, vô lại nhân danh làm văn nghệ, văn học và truyền thông đang bán mình làm văn công, bồi bút, văn nô cho cộng sản.

Xét cho cùng, Thuận Văn chỉ là một tên lưu manh cầm bút, kiến thức hạt đậu, nửa vời đã chủ quan tự mãn. Người tử tế và hiểu biết không ai có thể hưởng ứng ủng hộ bọn lưu manh. Vì thế lời kêu gọi của Thuận Văn chỉ là tiếng chó sủa trăng lẻ loi, lạc lõng.

Chân Thiện Mỹ của Chính Nghĩa Chống Cộng là sự tranh đấu mang tính nhân bản vì con người và cho con người, là công cuộc tranh đấu cho nền Ðộc lập của Tổ Quốc và Tự Do, Dân Chủ cho Dân Tộc. Vượt qua những biến động ngang trái của lịch sử đã  buộc tập thể Người Việt Quốc Gia Chân Chính phải nổi trôi theo vận nước, những tấm lòng son sắt, trung kiên với Tổ Quốc và Dân Tộc mãi mãi vẫn là niềm cảm hứng, là động lực thức tỉnh, là ánh sáng soi đường dẫn dắt thế hệ mai sau đưa con thuyền Việt Nam đến bờ bến của tương lai.

KIM ÂU
 20 – 4 - 2008

Trở về