T  H  Ờ I   -   S Ự

   BĂNG ĐẢNG VIỆT TÂN, VỎ BỌC QUỐC GIA, CHỨA MA CỘNG SẢN.

     Lịch sử hình như thường hay lập lại, dù đây không phải là qui tắc trong sinh hoạt chính trị, đôi khi không đúng với nhiều trường hợp đã xảy ra; chẳng hạn như chuyện toàn khối Cộng Sản Đông Âu sụp đổ, kể cả cái nôi Liên Sô, nhưng không thể xảy ra ở các nước Cộng Sản tàn dư ở Á Châu như Trung Công, Việt Nam, Bắc Hàn, Lào và ngay cả Miên nữa; trái với những gì mà nhà" bốc sư dỏm chính trị" được đánh giá là một trong những" tủ lạnh" trong băng đảng Việt Tân " tài ba lổi lạc HẬU", kiêm lý thuyết gia hàng đầu là Lý Thái Hùng, người từng viết sách, đem ra mắt, bán" ế" tại nhiều nơi ở Hoa Kỳ, Âu Châu, Úc...Tuy nhiên nhìn vào quá trình lịch sử cận đại tại Việt Nam, đây có thể là sự" tình cờ" mà có vài sự kiện lập lại, gần như cách nhau 20 năm xảy ra một lần, chỉ có 3 lần thôi, mà đất nước Việt Nam tan tác, kể cả những người thoát khỏi gông xiềng của chế độ Cộng Sản:

-Vào những năm đầu thập niên 1940, Mặt Trận Việt Minh ra đời, ban đầu tập hợp những người quốc gia, nhưng bên trong có phần tử Cộng Sản trà trộn, xâm nhập; nên sau đó, chúng khuynh đảo, biến tổ chức nầy thành công cụ, lấn áp dần quyền hành, do tên quốc tặc, tay sai Liên Sô là Hồ Chí Minh cầm đầu. Cái Mặt Trận Việt Minh nầy trở thành đại họa cho dân tộc, nên thời gọi là" đánh Tây giành độc lập", những người quốc gia, yêu nước nằm trong mặt trận, bị ám sát, thủ tiêu và phần còn lại nhẹ dạ, trở thành công cụ cho Hồ Chí Minh, sau khi thành lập nhà nước miền Bắc 1954, thì đảng cướp Cộng Sản ra tay thanh toán những người quốc gia, được coi là có công với Hồ Chí Minh, trong các cuộc tàn sát dã man" cải cách ruộng đất" với phương châm:" trí, phú, địa, hào, đào tận gốc".

-Sau hiệp định Geneve chia đôi đất nước, cũng chính do tên Hồ Chí Minh cấu kết với hai quan thầy Nga, Tàu và thực dân Pháp gây ra, đáng lẽ miền Nam được sống an bình. Nhưng đảng Cộng Sản Việt Nam có chủ ý phát động cuộc chiến mới, theo lịnh quan thầy; đó là sự kiện Hồ Chí Minh ra lịnh cho nhiều cán bộ gốc miền Nam ở lại nằm vùng, gầy dựng lực lượng khủng bố trong tương lai, cài gián điệp vào cơ cấu chính quyền miền Nam, điển hình là các cụm tình báo chiến lược A 22, A 54, A 26, xâm nhập từ dinh Tổng Thống, quốc hội đến tư lịnh quân khu 1. Do đó vào năm 1960, cũng gần đúng 20 năm sau, tổ chức công cụ tay sai đắc lực ra đời, mang tên" Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam" do tên luật sư Nguyễn Hữu Thọ cầm đầy, hắn từng có thành tích" hiếp dâm" ở Nha Trang năm 1959, ra tòa và tạm thời né được bản án hình sự và sau đó vào bưng, trở thành chủ tịch cái tổ chức khủng bố ở miền Nam. Đây là cái lý do" đi làm cách mạng" của đa số những tên Việt Cộng nổi tiếng như:

-Hồ Chí Minh, mò qua Pháp từ năm 1911 để nộp đơn vô trường thuộc địa, nhưng bị từ chối, vì thiếu điều kiện trình độ văn hóa, sau đó đi" du thủ du thực" đến 1924, sang Nga học cách khủng bố và trở thành tay sai đắc lực cho đệ Tam Quốc tế; vậy mà đảng cướp Cộng Sản lếu láo:" từ bến Nhà Rồng, Bác đã ra đi tìm đường cứu nước"

-Tên Phạm Văn Đồng, thụt két sở Hỏa xa của Pháp, sợ ở tù nên đi theo Cộng Sản....

-Cái Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam nầy qui tụ một số khoa bảng" ăn cơm quốc gia, thờ ma Cộng Sản" như bác sĩ Dương Quỳnh Hoa, kiến trúc sư Huỳnh Tấn Phát, luật sư Trương Như Tảng....làm bình phong, để thu hút đám nông dân dốt, đám du thủ, du thực, đầu trộm đuôi cướp, thành lập lực lượng" khủng bố nhân dân" gây máu đổ từ nông thôn đến thành thị, mà bọn nầy được gọi bằng cái tên là Việt Cộng, được quốc tế biết đến như là Al Qaeda ngày nay vậy. Miền Bắc dưới chế độ cai trị độc tài, độc đảng, nên cần phải" giải phóng"; nhưng cái Mặt Trận nầy lại" giải phóng" lộn địa chỉ, gây ra biết bao tai họa cho dân tộc, chính bọn Việt Cộng, tay sai nầy là nguyên nhân chính rước" giặc từ miền Bắc vô đây", nếu không, thì những sư đoàn chánh qui Bắc Việt do tên Hồ Chí Minh lãnh đạo, cũng không có lý do chánh đáng để đi vào Nam gây chiến; chúng được Việt Cộng chứa chấp, tiếp tế, làm bình phong....tóm lại bọn Việt Cộng miền Nam đáng bị lên án, tội nặng hơn cán binh miền Bắc, bọn Việt Cộng chính là giặc nội thù nguy hiểm nhất trong cuộc chiến Việt Nam. Giặc từ trong xương ở vùng nông thôn, các đơn vị khủng bố thành thị, lại thêm" Giặc Thầy Chùa" Khối Ấn Quang do tên thượng tọa Thích Trí Quang lãnh đạo một bọn nằm vùng" núp bóng từ bi, đâm sau lưng chiến sĩ", bọn giặc" núp bóng nhà thờ, lập lờ cờ đỏ" là đám quạ Đen với các linh mục" dựa vào chúa để múa máy quay cuồng theo ý đồ Việt Cộng" như Chân Tín, Nguyễn Ngọc Lan, Phan Khắc Từ, Trần Bá Cương...

-Sau ngày miền Nam bị lọt vào tay giặc Cộng, đám công an" cà sa" và quạ đen linh mọp, cùng với Việt Cộng, Cộng Sản miền Bắc nhảy múa ăn mừng" đại thắng mùa xuân" và sau đó, thì cả bọn công cụ đắc lực bị" vắt chanh bỏ vỏ", nhiều tên dốt, ít học phục viên, nên chửi bới khi có chất men; còn những kẻ có học, danh vọng như bác sĩ Dương Quỳnh Hoa, nhiều tăng sĩ Ấn Quang như Thích Thiện Minh (Đổ Xuân Hàn) bị cầm tù và giết chết, như huề thượng Thích Quảng Độ cũng trở thành" phản tỉnh" nhưng không nguy hiểm và có lợi cho đảng trong việc" tương kế tựu kế" để chứng tỏ là" Việt Nam có cải thiện tình trạng nhân quyền, tự do tôn giáo" để hưởng lợi của các nước Tây Phương, nên Quảng Độ và một số" phản tỉnh cò mồi" trở thành" con tin nội địa" như Đổ Nam Hải, Nguyễn Khắc Toàn.... giúp đảng cướp đòi yêu sách bằng cách bắt và thả ra nhịp nhàng trong" giao thương" và bang giao, theo những" triều cường chính trị".

    Tại hải ngoại, cũng gần như cách nhau 20 năm, tức là những năm đầu thập niên 1980, một tổ chức mang tên" Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam" ra đời tại đất Thái Lan, do phó đề đốc Hoàng Cơ Minh lãnh đạo, cùng với một số nhà" yêu nước gắng liền với lừa đảo, thu tiền" ồn ào đâu tư lòng tin, như Hồ Chí Minh trước đây. Với chiến khu dỏm, đánh những trận đánh giả trên báo Kháng Chiến và 10 ngàn quân" mờ trong bóng chiều, một đoàn quân thấp thoáng", ban đầu thu được nhiều tiền, nhờ tổ chức" kinh tài" là Phong Trào Quốc Gia yểm Trợ Kháng Chiến do ông Phạm Ngọc Lũy làm chủ tịch. Sau nầy, Mặt Trận lộ dần bản chất của một băng đảng Mafia qua các cuộc ám hại, ám sát những nhân vật như Tú Rua ( Lê Triết), Cao Thế Dung ( bắn không chết), nhà văn Hoài Điệp Tử.....và nhất là dếu nhẹm cái chết của Hoàng Cơ Minh đến 14 năm mới chịu làm lễ truy điệu.

Nhờ gian manh, lợi dụng lòng yêu nước của người dân hải ngoại mà anh em Hoàng Cơ Minh trở thành" triệu phú kháng chiến", tổ chức nầy cố gắng duy trì nhản hiệu Mặt Trận, đoạn tung ra những " phân xưởng chống Cộng dỏm" như: Liên Minh Việt Nam Tự Do, Hội Chuyên gia Việt Nam....thành lập ủy ban liên kết để gom những tổ chức yếu, cùng chung trong một" đại công ty chống Cộng" như Quang Phục, Phục Hưng....và họ còn đẻ ra các tổ chức tùy theo" triều cường chính trị" như ủy ban bảo vệ bờ cõi, ủy ban bảo vệ người lao động nước ngoài....Cho nên, sau bao năm kinh nghiệm, người Việt Nam khi nghe đến hai chữ MẶT TRẬN là phải" đề cao cảnh giác" trước những kẻ gian manh, lừa đảo, nhất là cái Mặt Trận Tổ Quốc tại Việt Nam ngày nay, là công cụ đắc lực của đảng cướp Việt Cộng trong việc kiểm soát dân chúng, đàn áp tôn giáo.

     Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, sau nầy nhắm làm ăn không khá, đổi tên thành đảng Việt Nam Canh Tân Cách Mạng, dù hai cánh nhưng cũng là tổ chức" giải phóng lộn xòng", thay vì hoạt động mạnh, chủ yếu ở trong nước, lại hoạt động mạnh ở hải ngoại để thu tiền. Đã vậy, còn mang cả những tổ chức dỏm như cái khối 8406 gồm các nhà" dân chủ phòng lạnh" nhi nhô chống đảng bằng" mồm" và đôi khi dùng" khổ nhục kế" la lớn là bị công an" sách nhiễu", chận đường, xét nhà, tịch thu máy vi tính, cắt điện thoại, chận đường thông tin bằng cách cắt internet....thế mà các nhà dân chủ nầy lại đều đều có tiếng nói qua các cuộc phỏng vấn tại nhiều đài phát thanh, gởi bài đăng báo hải ngoại để" bày tỏ lập trường" và những" bức xúc" từ trong nước..... đó là những tổ chức, cá nhân phản phé, tù nhân lương lẹo, được băng đảng Việt Tân đánh bóng, trở thành mặt hàng thu tiền có bài bản và đồng thời tung ra liều thuốc" ngủ" về công cuộc" đấu tranh dùng bất bạo động để tháo gở độc tài" và băng đảng Việt Tân còn có cả mặt hàng dùng" cựu tu sĩ khối Ấn Quang" làm bình phong tôn giáo, lãnh đạo" trong nước" để làm theo sách lược giữ đảng không sụp đổ là: " biểu tình tại gia và bất tuân dân sự" nhằm kêu gọi dân chúng đừng ra đường biểu tình, ở tại nhà là" có dân chủ theo định hướng xã hội chủ nghĩa ngay", khỏi xuống đường như ở Liên Sô vào tháng 8 năm 1991.

    Như cây kim dấu trong bọc, lâu ngày cũng lòi ra, lòi từ lâu, nên ngày nay thì tổ chức nầy dù có thay tên đổi" business name" cũng không thể tin được. Điển hình là tổ chức Liên Minh Việt Nam Tự Do, với tổng thư ký là kỷ sư Nguyễn Ngọc Đức ở Pháp, dùng chiêu bài" những nhà phản tỉnh trong nước" để mị dân và tung hỏa mù, khiến một số người ngây thơ, nhẹ dạng, lười biếng suy luận tin tưởng là: nhờ những nhà phản tỉnh trong nước, lật đổ chế đố Cộng Sản, là khỏe re như " bò kéo xe", đỡ tốn xương máu. Thời kỳ của những nhà" dân chủ" trong nước, nở rộ như:

-Nguyễn Hộ, 50 tuổi đảng với" quan điểm cuộc sống", cũng là người tuyên bố một câu, đáng được ghi vào" châm ngôn đảng cướp" là:" nhà chúng ta ở, vợ chúng ta lấy, con chúng ta bắt làm nô lệ"; là bản chất" cách mạng" mà bè lũ Hồ Chí Minh huênh hoang. Sự kiện Nguyễn Hộ được các cơ quan truyền thông Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất" Giải Phóng Hải Ngoại" đánh bóng gần như thường trực trong các cơ quan truyền thông của tổ chức; nhưng sau nầy thì tên Việt Cộng ác ôn nầy tuyên bố:" chỉ ủng hộ Sáu Dân ( Võ Văn Kiệt) mà thôi".

Tức là bọn Việt Cộng, gốc miền nam, sau bao năm làm tay sai, khi thành công thì bị đảng cướp vắt chanh bỏ vỏ, bèn cố vùng lên tranh quyền, đưa đến thành lập cái gọi là" Câu Lạc Bộ Miền Nam" vung vít như Ung Văn Khiêm, sau khi tập kết ra Bắc đã biết bị bạc đãi mà gom những cán bộ gốc miền Nam lại để than thở mà thôi.

-Nguyễn Văn Trấn, trớt quớt với" Thơ cho mẹ và quốc hội", nào là bài viết" tờ cớ mất trộm" được bản tin Việt Nam Tự Do đăng nhiều lần, như là" áng văn phản tỉnh tuyệt tác", nhưng không bao giờ làm cho bạo quyền Việt Cộng sụp đổ.

-Tiêu Dao Bảo Cự, kẻ bất mãn la lớn và cũng bị trù dập, nhưng cũng" ráng" viết bài chống đảng dà dài, đăng trên các cơ quan truyền thông của Mặt Trận, Liên Minh.

    Thời kỳ của những Hoàng Minh Chính, Lê Hồng Hà, Hà Sĩ Phu, La Văn Liếm ( tay ác ôn công an lừng danh giết người miền Nam), giáo sư Đoàn Viết Hoạt, bác sĩ Nguyễn Đan Quế...là những người" hồ hởi phấn khởi" tiếp đón đoàn quân rừng rú, hợp cùng với bản" nối CÒNG tay lớn".

Những" nhà dân chủ" kiểu nầy, một thời làm nức lòng những người" ngây thơ" hay đã bị Mặt Trận Hoàng Cơ Minh cho uống thuốc an thần, trở thành" trường mộng du". Song hành với sách lược" giao lưu văn hóa" nên Mặt Trận và các tổ chức liên hệ chủ trương: tiếp cận với du sinh, con cán, cháu Bác... để" cảm hóa" mà lôi kéo chúng trở về" với chính nghĩa", nhưng nào ngờ đám giống đỏ nầy đã lây lan bịnh" cúm Vẹm" vào những hạt giống lành, sau nầy mới có những giống" lai tạo" qua các yếu tố:" con cháu quốc gia, theo ma Cộng Sản" như cuộc triển lãm V.A.A.LA. của Brian Đoàn ở Hoa Kỳ, Phở Chó, Nam Bang...với La Thảo Nhi, Hạnh Ngô... Úc Châu; đáng lư ý là vụ Taste Vietnam ở tiểu bang Queensland, do bác sĩ Bùi Trọng Cường, chủ tịch cộng đồng, thành viên Việt Tân, lợi dụng vị thế cộng đồng, cùng với du sinh Việt Cộng hạ cờ vàng ba sọc đỏ công khai tại hải ngoại.

" Bác Sĩ Cường, lập trường chao đảo.
Cùng Minh Đức, bải cứt Việt Tân".

    Được biết, đám du sinh Việt Cộng chỉ sang các nước dân chủ để học hỏi kỷ thuật, khoa học, lấy bằng cấp, và đồng thời" điều nghiên" luật lệ của các nước để di dân, mang về biến thành luật" buôn bán phụ nữ" bán nô lệ...do đó, từ ngày phong trào du sinh rần rộ, thì tình trạng buôn bán phụ nữ càng gia tăng, là thành quả mà lũ du sinh mang về, còn dân chủ, tự do thì phải" đợi kiếp sau" nhé.

    Theo bản tin của Liên Minh Việt Nam Tự Do, ngày 8 tháng 3 năm 1999, có một cán bộ phản tỉnh trong nước là Nguyễn Trung Trực, gởi ra, với những" tâm tình" thật là" chất lượng" cao như sau:

" Đảng ta do Bác Hồ sang lập và rèn luyện đã có công lao vô cùng to lớn trong thời kỳ trước cách mạng và trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Trong suốt tiến trình lịch sử 45 năm đó ( 1930-1945), đảng đã đưa dân tộc ta từ một dân tộc nô lệ lầm than, không có tên trên bản đồ thế giới, trở thành một dân tộc anh hùng, một thời lâm tâm của loài người, là lương tri của thời đại.
    Có được thành quả kỳ diệu đó, chúng ta phải mãi mãi ghi nhớ công ơn trời biển của Bác Hồ, vị lãnh tụ vĩ đại, bằng đạo đức trong sáng, mẫu mực của mình, đã xây dựng được đội ngũ cán bộ đảng viên xứng đáng với danh hiệu người Cộng Sản chân chính, làm cho đảng trở thành nguyên nhân của mọi thắng lợi của nhân dân Việt Nam....Tóm lại, phải cương quyết chỉnh đốn đảng, nếu không thì không kịp đâu. Các nước đã sụp đổ hết rồi. Liên Sô, Rù Mà Nì, In đồ nề Xi, đều sụp đổ nhanh chóng trước sức mạnh như vũ bảo của nhân dân. Phải chỉnh đốn ngay từ ban lãnh đạo cao nhất. Phải đuổi ngay Lê Đức Anh, Đoàn Khuê, Nguyễn Đức Bình, Lê Xuân Tùng, Phạm Thế Duyệt, Ngô Xuân Lộc ra khỏi đảng, tạo điều kiện cho Tổng Bí Thư Lê Khả Phiêu làm việc....Toàn đảng, nhân dân ta hảy độ lượng ủng hộ Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh, Trần Đức Lương..".

     Đây là một bản tin của tổ chức Liên Minh Việt Nam Tự Do, do  người cầm đầu là tổng thư ký Nguyễn Ngọc Đức, một cánh tay nối dài của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, phổ biến rộng rải, gây xôn xao dư luận thời đó. Mặt Trận Hoàng Cơ Minh chủ trương" ôm lấy những cán bộ phản tỉnh" để nhờ họ giải phóng đất nước dùm, đó là sách lược" trước sau như một" của Mặt Trận từ khi thành lập đến nay: trong chiến khu dỏm, chiêu mộ cả bội đội Việt Cộng, hải ngoại cũng ôm cả du sinh hay những người phía bên kia, bỗng dưng" phản tỉnh", chống đảng bằng lời.

Một tổ chức tự xưng chống Cộng, nhưng lại đăng cả những lời ca tụng tên đại quốc tặc Hồ Chí Minh, từ một ngươi phản tỉnh, đảng viên Cộng Sản với lời lẽ y như là một bào báo trên cơ quan truyền thông quốc doanh, thì rõ ràng, tổ chức Liên Minh Việt Nam Tự Do là:" Mượn vỏ bọc quốc gia, chứa ma Cộng Sản". Phản tỉnh kiểu nầy, đúng là phản phé và được Mặt Trận phổ biến, đồng tình với đảng. Theo những từ ngữ trên, nên người ta mới biết Mặt Trận Hoàng Cơ Minh ủng hộ một phe cánh trong đảng và ngày nay thì băng đảng Việt Tân đã ủng hộ đúng" băng tầng" là đứa con của Hồ Chí Minh là Nông Đức Mạnh, làm 2 nhiệm kỳ, hy vọng sẽ giữ được cái ghế như cha hắn đến khi" viên tịch" tiêu diêu nơi miền" Lê-Mác" và hy vọng được ướp xác. Do đó, băng đảng Việt Tân ngày nay gặp thời, nên đã hoạt động nhịp nhàng từ hải ngoại: biến ngày quốc hận 30 tháng 4 thành diễn hành cho tự do ( hình thức ăn mừng" Đại thắng mùa xuân" công khai tại các nước dân chủ, có người Việt tỵ nạn định cư), bưng bợ, đánh bóng những" cò mồi" của Việt Cộng đưa sang hải ngoại, thu tiền. Cố gắng lập ra các tổ chức với danh nghĩa" bảo vệ bờ cõi" chống xâm lược Trung Cộng, nhằm khỏa lấp tội bán nước, dâng đảo, hải đảo, quặng Bô xít ....nhưng khéo léo tránh né tội của Việt Cộng.

     Đây là một trong những bằng chứng mạnh mẻ để lột mặt Mặt Trận Hoàng Cơ Minh ngày  xưa và băng đảng Việt Tân ngày nay, có chủ trương:" coi đảng Cộng Sản Việt Nam là thành phần dân tộc, Hồ Chí Minh là người có công với đất nước", nên tổ chức của Mặt Trận đăng những lời ca tụng hết mình tên quốc tặc Hồ Chí Minh, từ một tên cán bộ phản tỉnh Nguyễn Trung Trực, cũng có lý do đấy. Một điều cần lưu ý là: từ lâu, người Việt hải ngoại đã bị Mặt Trận Hoàng Cơ Minh đến băng đảng Việt Tân lừa đảo, móc tiền, mức độ tăng dần và" hiện đại hóa". Ngày xưa Mặt Trận thu tiền ủng hộ kháng chiến, ngày nay hợp cùng với Việt Cộng, thu tiền bằng nhiều cách: từ thiện, không từ chối lợi dụng cả danh nghĩa phế binh, giúp Việt Cộng làm nhiều công tác địa phương (đào giếng, làm cây cầu nhỏ..), sửa lại mái trường xưa, giúp người nghèo, xây chùa dùm cho các" sư" gốc công an hay cán bộ phục viên có" cơ ngơi hoành tráng để tu hành và thu tiền" và cũng nhằm ru ngủ theo thuyết" luân hồi", để cho Phật tử" thanh tâm trường chịu đựng" trả quả, không đứng dậy nhằm trả quả cho kiếp trước, tốt nhất là" biểu tình tại gia" là không vi phạm pháp chế xã hội chủ nghĩa, hợp với tinh thần" đại từ bi" và công an là những người" kiếp trước gieo công đức tốt" nên kiếp nầy được hưởng những cái quả đó....

Việt Cộng còn dùng" khổ nhục kế" giả vờ tung ra những" cò mồi" nằm trong loại" phản tỉnh", và đồng thời Việt Cộng dùng" tương kế tựu kế" bằng cách giả vờ đàn áp, khủng bố, những " nhân vật bất đồng chính kiến" nhưng không giết:, thế là băng đảng Việt Tân hứng lấy, đánh bóng nhịp nhàng và những nhà phản tỉnh nầy trở thành" máy hút tiền" khá kỷ, móc hầu bao, cũng là thương nghiệp khai thác lòng yêu nước" hiện đại" sau khi Mặt Trận bị lộ mặt" kinh doanh kháng chiến".

Nhưng sau thời gian phản tỉnh, nay người Việt hải ngoại thừa biết ai phản tỉnh giả thì nhi nhô la lớn chống đảng bằng mồm, và những ai yêu nước thật, thì nằm tù dài hạn và bị lãng quên dần, trong khi" hàng giả" cứ trưng bày và thu tiền đều đều. Đóng góp tiền ủng hộ cho các nhà phản tỉnh dỏm, dân chủ giả, tù nhân lương lẹo...do băng đảng Việt Tân hay các tổ chức râu ria thực hiện là vô tình giúp đảng có thêm nguồn tài chánh, gọp chung với số tiền do Tam Du:" du lịch, du dâm, du hý" hàng năm, trở thành nguồn tài chánh dồi dào, dường như chắc chắn, giúp cho đảng cướp Việt Cộng vượt qua bao khủng hoảng kinh tế, điều chỉnh lạm phát và dùng tiền để đánh phá người Việt hải ngoại... đúng là" gậy ông đập lưng ông", mà người Việt hải ngoại đã bị lọt vào bẩy của Việt Cộng qua những tổ chức" cai thầu" ở hải ngoại, từ kháng chiến, tôn giáo, từ thiện./.



TRƯƠNG MINH  HÒA
        26.06.2009


Trở Về