"Hoa Sen Trong Biển Lửa"
vì nhu cầu đòi hỏi đã phải tái bản lần thứ tư bằng Việt ngữ. Bản Anh
ngữ do hai nhà xuất bản khác nhau đã phát hành tại Anh và tại Mỹ, còn
bản tiếng Đan Mạch đã phát hành tại Copenhague, còn bản Nhật ngữ và Ý
ngữ đang in... Nhân dịp, chúng tôi muốn nêu một số nhận định để
chúng ta có thể đồng thoại trong khi tham khảo cuốn sách này:
1-Lịch
sử Việt cho thấy rằng đạo Phật đã du nhập vào những thời kỳ khổ đau
nhất của dân tộc và luôn luôn có mặt ở mọi giai kỳ quật khởi. Chính nhờ
khí chất của quần chúng cũng như của đạo Phật đã gặp nhau trong ý thức
phục vụ và giải phóng con người.
Phục vụ con người bằng cách đem lại một lối nhìn và lối sống hoàn toàn
tự do và tự cường. Giải phóng con người khỏi những liên hệ giả tạo của
nô lệ và khổ đau (ví như liên hệ giả tạo giữa thế lực xâm lược và thế
lực dân tộc). Nhận định đưa tới ý thức cấp thiết về sứ mệnh của chúng
ta trong hiện tại để phá đổ định mệnh hắc ám của chiến tranh. Vài mươi
năm gần đây, người Phật tử Việt Nam đang sống lại quá trình của lịch sử
ở một không gian, thời gian khác: thời kỳ huân tập chuẩn bị
ý thức từ khi đạo
Phật du nhập (thế kỷ thứ II đến thế kỷ thứ IX) là giai đoạn chấn hưng
của phong trào Phật giáo từ năm 1930-1950; thời kỳ chủ động (qua năm
thế kỷ từ thế kỷ IX đến XIV) là giai đoạn 1950- 1963.
TinParis chú thích .Không
hiểu Võ văn Ái , dựa vào tài liệu sử học nào, và dựa trên "
phương pháp sử học nào " mà có thể so sánh "những thế kỷ " với những "
năm ngắn ngủi như vậy ". Đó là một " kết luận hồ đồ nếu không nói
là mị dân " khi viết như vậy . Điều nầy rất hợp cho những
tay " xách động " được huấn luyện kiểu " agit -prop " của Cộng sản !
Sau đó chúng ta rơi vào thế bị động. Bị động ở đây không có nghĩa là tê
liệt, vì tiềm lực của ý thức và của quần chúng vẫn còn có đó. Tuy
nhiên, chúng ta không bi quan. Kẻ bi quan chỉ nhìn thấy thành quả sau
những lần và thắng lợi; trong khi sự thắng lợi nhất thời của bạo chính
đã bao hàm thử thách, không nhận thức được rằng thất bại hàm chứa những
nhân tố quật khởi những nhân tố thất bại.
2-Nhận định trên đưa tới ý thức quật khởi để
giải quyết hiện trạng chiến tranh. Đối tượng cuốn sách này nằm ở đó.
Hiện nay thế giới đang kết
án tính cách vô nhân trong cuộc tham chiến của người Mỹ. Những
phong trào hoà bình trên thế giới đều đứng sau lưng chúng ta, họ
kết tội và chống đối kịch liệt chính sách Mỹ. Đây chính là lúc
mà lực lượng thực sự dân tộc, lực lượng thứ ba, phải tận triển mọi khả
năng bất khả để tạo thế chủ động, mở ra cục diện mới.
TinParis chú thích . Đây là
sự kết án đồng minh Mỹ. Chúng ta phải biết rằng " những phong trào Hòa
Bình trên thế giới " lúc bấy giờ , phần đông là do Cộng sản
Xô Viết giựt dây !
Giữa hai khối
Đế quốc và Cộng sản,
một bên là vị kỷ chiếm hữu, một bên là độc tài đảng trị, chúng ta chỉ
có hai con đường: làm tay sai cho một trong hai khối hoặc là đứng cả
dậy dưới bóng mặt trời để hoàn tất sự nghiệp Việt nam. Chối bỏ quan
niệm quốc gia cực đoan, nhưng chúng ta chủ xúy quyền tự quyết của dân
tộc trong một thế giới thuận hảo, như con sông Cửu Long phải là con
sông Cửu Long để có thể đưa nước về hoà đồng cùng biển. Quyền tự quyết
bao hàm ý chí tự cung và tự chủ của dân tộc; nhờ tự cung - tự cung về ý
thức cũng như về sở vật sinh tồn - mà khỏi cầu ngoại viện. Cầu ngoại
viện mà không tự chủ sẽ thành vong nô. Đó là hiện trạng của chúng ta.
Đương nhiên đúng cả dậy đặt lại vấn đề đoàn kết. Đoàn kết giữa mọi
thành phần tôn giáo chính trị của lực lượng dân tộc.
Đoàn kết cho đến
nay chỉ có nghĩa là đoàn kết để chia ăn. Đảo chính và thay đổi ở miền
Nam có nghĩa là đảo chính để chia ăn, thay đổi nhóm chia ăn.
TinParis chú thích. Tại
sao Võ văn Ái không nói đến tệ trạng của Miền Bắc mà chỉ
nói phớt qua là " Cộng sản " rồi lờ đi luôn
Chưa
có đoàn kết dân tộc cùng một niềm tin và truyền thống, dù niềm
tin và truyền thống có sẵn: niềm tin Việt và truyền thống tự quyết, tự
cường để phục vụ con người. Ấy chỉ vì lực lượng dân tộc đông đảo đã
khoanh tay cho những kẻ chia ăn thao túng.
Ấy chỉ vì lực
lượng tôn giáo lớn đã không lồng tính chất của giáo lý mình vào mọi
hoạt dụng cộng đồng, nhất là trong hoạt dụng chính trị, mà chỉ hoạt
động (cố ý hay vô ý) trên căn bản gây bề thế cho đạo mình. Do đó gây ra
tình trạng căng thẳng nội bộ.
TinParis chú thích . Tuy
không nói ra, nhưng Võ Văn Ái ( viết tắt VVA) coi như đạo Thiên Chúa là
mầm mống chia rẽ dân tộc ( Chưa có đoàn kết dân tộc cùng một niềm tin
truyền thống ??)
Sự mâu thuẫn nội bộ này
ảnh chiếu đường lối phục vụ khác nhau của cấp lãnh đạo, mà nguyên nhân
phát từ sự lìa xa chân lý diệt khổ của tứ diệu đế để thể nhập vào quyền
lợi cục bộ.
Đoàn kết trước hết đòi hỏi tiêu chuẩn: đừng gây khổ cho người thân,
khiến kẻ thù thích khoái (vô sử thần thông cừu khoái). Và đoàn kết phải
thực hiện trong tin thần phân công hợp tác. Mà phân công hợp tác chỉ có
giá trị, khi mỗi bộ phận cơ bản được quy nội tiềm lực để chủ lực hoá
tiềm lực mình, thay vì quá hướng ngoại để lôi kéo quần chúng vào một
thứ biểu dương chủ nghĩa vội vã hời hợt.
Lực
lượng dân tộc chúng ta đã nhiều lần tranh đấu khổ nhọc và trung kiên từ
ba năm nay, huy hoàng nhất vào đầu năm 1966. Sự đàn áp và khủng
bố sở dĩ được thao túng, là bởi chúng ta chưa đặt rõ vai trò quân đội
trong lực lượng dân tộc. Chúng ta đã quá cậy nhờ vào một thiểu số tướng
lãnh mà quên đi thành phần ưu tú nằm trong hạ tầng chủ lực của quân
đội.
Chú thích TinParis. Lực
lượng dân tộc nào ? phải chăng của " Mặt Trận Dân Tộc " của Giải
Phóng Miền Nam ?Trong vòng 3 năm tức từ 1963 đến 1966 ....
Sự
tiến nghạch lên cấp tướng ở Việt Nam thường không đi đôi với tác phong
đạo đức dân tộc người sĩ quan.
Chú thích TinParis . Các
sĩ quan cấp tướng ở Việt Nam ? ở Miền Nam và Miền Bắc ? Đây chỉ
là một " thủ thuật " vì sau đó VVA kết án Miền Nam là
một chế độ " quân phiệt "
Quân đội là sinh mệnh của mọi lực lượng cách mạng bạo động, hoặc thế
lực xâm lăng. Ngày nay thế lực quân phiệt đã biến tướng quân đội theo
tiền án Quân Quyền.
Có quân tức có quyền, nghĩa là có thể giết chóc bừa bãi, đàn áp thẳng
tay
. Lý luận
chỉ được rút tỉa sau mỗi bận bạo hành để biện chính, chứ lý luận không
đề ra cương lĩnh lãnh đạo cho mọi hành động. Hiện trạng ở miền Nam là
như thế. Vị tỉnh trưởng đồng thời là một sĩ quan.
Cho nên quyền ở trong quân và quân dễ hoá nên bạo. Không ai kiểm soát
được ai.
Phần lớn của mấy chục đảng
phái chính trị, gọi là quốc gia của chúng ta, vì không có quần chúng
làm hậu thuẫn nên phải dựa vào thế lực quân phiệt để mưu chức vị, quyền
hành. Họ tự hỏi : "Làm sao tranh thủ được quần chúng?"nhưng vẫn
không biết quần chúng muốn gì, và quần chúng là ai? nên dần dần bị tan
rã hoặc biến thành những nhóm chính trị cơ hội, hoạt đầu. Không có đảng
nào thắc mắc : "Làm sao theo được quần chúng?" nghĩa là đáp ứng đúng
ngưỡng vọng quần chúng.
Ngưỡng vọng ấy
ngày nay là :
- 1. Đòi hỏi chính phủ
Mỹ ngưng tức khắc những cuộc oanh tạc trên toàn cõi Việt Nam.
- 2. Đòi hỏi chính phủ
Mỹ chấm dứt chính sách can thiệp vi phạm chủ quyền Việt Nam.
- 3. Đòi hỏi lực lượng
thứ ba có người đại diện, lực lượng dân tộc của những người khước từ
chủ nghĩa đế quốc cũng như khước từ chủ nghĩa Cộng Sản.
TinParis chú thích .
VVA rất " cao tay ấn và xảo trá " khi đòi hỏi 2 điều trên (
1 và 2) vì như thế khác nào " bảo vệ an toàn " cho CS Bắc Việt .
Còn điều thứ 3 nhằm đánh lạc hướng thôi !
Lực lượng dân tộc phải đấu tranh cho những ngưỡng vọng trên thì mới
được quảng đại quần chúng ủng hộ, chứ không phải dựa tìm quân đội để
cướp chính quyền và ly khai quần chúng đau khổ là đối tượng của chính
trị.
Nói vậy lực lượng dân tộc
xem thường quân đội chăng? Không. Quân đội là một hiện hữu
không thể chối cãi. Nhưng yếu tố chính của quân đội là tự bảo vệ quần
chúng và dân tộc. Do đó, quần chúng là đối tượng của quan đội, của tất
cả chúng ta. Cho nên, vai trò của quân đội là vai trò hoàn thành nhanh
chóng giai đoạn chuyển thời giữa nô lệ sang chế độ tự do dưới sự lãnh
đạo của quần chúng - nghĩa là tuỳ thuộc vào ngưỡng vọng thâm thiết của
quần chúng khổ đau. Chúng ta không thể tách rời, hay độc tôn quân đội,
vì quân đội là một bộ phận của lực lượng dân tộc, từ lực lượng dân tộc
mà ra và phục vụ cho lực lượng dân tộc đó.
Lịch sử và hiện trạng thế giới đâu đâu cũng đầy dẫy những tranh chấp
bạo động. Và sau mỗi lần tàn sát khốc liệt, tan hoang, người ta bỗng
tin vào sự giải quyết thần thánh bằng chính sách ngoại giao hoá trang
cho hình thức tránh miếng, dừa việc, lần lữa, đội thời.
Căn bản nhận thức thực tại
của thế giới đã bị sai lạc từ đầu rồi! Liên hệ nhân duyên
của con người và thế giới, khiến chúng ta không thể đứng từ hải đảo này
sang hải đảo kia mà nhận thức. Chúng ta phải có một nhận thức toàn bộ
về thực tại, để căn cứ vào đó hành động của chúng ta thoát khỏi tình
trạng bị động.
Cuộc tranh đấu cho hoà
bình của chúng ta từ ba năm nay thường phát nguyên theo nhận thức phải
ứng giai đoạn, song chưa được khai triển tới cực độ của nhận thức của
toàn bộ thực tại trên căn bản tứ diệu đế.
TinParis chú thích . VVA
khai thác " đạo phật " cho mục tiêu chánh trị được dấu kính
: " làm lợi cho Cộng sản "
Chính vì chỉ phản ứng khi cần thiết và tuỳ thời nên chúng ta không bao
giờ chủ động được tình thế. Ngày xưa, khi Đức Phật muốn xoá bỏ giai cấp
cùng đinh (intouchable), Ngài không thoả hiệp, không chờ đợi, Ngài đến
nắm tay cùng đinh và dẫn vào hàng ngũ mình. Chúng ta khoan hồng với kẻ
gây ra đau khổ, thoả hiệp đối thoại với họ, nhưng phải minh bạch đấu
tranh đến kỳ cùng.
Đó là điều mà chúng ta cần suy nghĩ, để tìm một đường lối chấm dứt hiện
trạng chiến tranh vô nhân này, đồng thời bày ra quan điểm giải quyết
mới cho thế giới. Dĩ nhiên suy nghĩ cũng như hành động của chúng ta
không xây trên căm thù ác bạo, mà ở sự nổ lực xuất trí, thứ nổ lực kéo
cây ra lửa, trổ sen trên bùn.
Chúng tôi hy vọng rằng "Hoa Sen Trong Biển Lửa" của thượng toạ Thích
Nhất Hạnh do
hội Phật Tử Việt Kiều Hải
Ngoại xuất bản hôm nay đã nói lên tiếng nói trung thực của lương
tâm hầu tiếp nối con đường đấu tranh cho hoà bình mà quảng đại quần
chúng quốc nội cũng như hải ngoại đã kiên trì tranh thủ từ ba năm nay,
và đánh móc cho sự mở ra một cục diện mới cho nền trung lập chân chính
và đích thực của tổ quốc chúng ta.
Paris, ngày 26.01.1967
VÕ VĂN ÁI
Tổng Thư Ký Ban Chấp Hành
Trung Ương
Hội Phật Tử Việt Kiều Hải
Ngoại
- TÀI LIỆU NED ( The
National Endowment for Democracy )
NED là một hội tư , bất vụ lợi thành lập từ năm
1983, nhằm củng cố các cơ chế dân chủ trên thế giới qua các nỗ lực của
tư nhân. Quỹ hoạt động của hội là do các tổ chức tư bản tài trợ, và của
chánh phủ Mỹ một phần.
Trong
năm 2008 , NED đã tài trợ cho các tổ chức Việt Nam hoạt động ở
Hải ngoại như sau :
...........
Association
of Vietnamese Overseas: Culture and Liaison (Quê Me)
$107,000
To promote human rights
and democratic values in Vietnam. Quê Me will publish reports and
mini-bulletins that provide uncensored news and commentary to readers
in Vietnam, and will also conduct advocacy campaigns drawing
international attention to human rights conditions and the efforts of
prodemocracy activists inside the country.
Overseas
Organization to Support the Humanist Movement in Vietnam
$35,000
To engage the Vietnamese
public in discussing democratic ideas. The project will provide dynamic
democracy education through Internet radio, including call-in shows and
other forums for interactive listener engagement.