T  H  Ờ I   -   S Ự
Mặt trận Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh Lừa  bịp ngay  từ lúc  đầu !
 
Lúc 12 giờ 18 phút ngày 5/12/2000 Ký giả Tân Dân của báo Quê Hương thực hiện  cuộc phỏng vấn ký giả Hoàng Xuyên của bán nguyệt san Văn Nghệ Tiền Phong,  ký giả đầu tiên được mời đến chiến khu biên thùy Ðông Dương của MT Hòang Cơ Minh tham dự buổi ra mắt ”Cương Lĩnh của Mặt Trận"

Cuộc phỏng vấn dài 16 trang A 4 người viết  xin chép lại nhiều kỳ trên Tinparis để quý độc giả rộng đường dư luận.Cùng nhận diện những tên đại bịp cả dân tộc từ " Giải Phóng đến  Canh Tân "…..

- Sơn Tùng -

  • Bài của ký giả Tân Dân
Lời mở đầu: Cụ Hoàng Xuyên là nhà báo đầu tiên được " Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam" mời vào Khu Chiến tham dự Lễ Tuyên Bố Bản Cương Lĩnh Chính Trị . Sau khi ở Khu Chiến  về cụ Hoàng  Xuyên viết một loạt bài du ký tả lại cuộc đi thăm Khu Chíến được đăng trên  bán nguyệt san Văn Nghệ Tiền Phong xuất bản tai Arlington, Virginia khiến Mặt Trận được đồng hương trên thế giới cuồng nhiệt hoan nghênh đưa tin "Mặt Trận " lên tận may xanh như thể Việt Nam chắc chắn sắp được giải phóng khỏi ách thống trị bạo tàn của Cộng Sản.
 
Số tiền do đồng hương yểm trợ vượt kỷ lục trong một thời gian ngắn đã thu được một số tiền khổng lồ, lên tới hàng chục triệu Mỹ kim. Song song với chiến dịch làm tiền đồng hương , Ban Kinh Tài của Mặt Trận cũng ráo riết hoạt động , 4 tàu đánh cá, nhiều nhà in và con số chưa phải là cuối cùng , 38 tiệm Phở Hoà được khai trương tại nhiều tiểu bang có đông người việt cư ngụ, đó là chưa kể Âu châu, Úc châu và Gia Nả Ðại…
 
Ðể hiểu rõ thêm  về cái gọi là "Mặt Trận” đã có lần ồn ào ấy thật sự có muốn dấn thân làm lại lịch sử giải phóng quê hương  hay chỉ lợi dụng lòng căn thù Cộng Sản của Người Việt hải ngoại mà bầy trò kháng chiến bịp bợm với mục đích duy nhất móc túi đồng hương một cách trắng trợn,chúng tôi nghĩ không cách gì bằng phỏng vấn cụ Hoàng Xuyên để có thêm một tiếng chuông vô tư có những điều chưa được nói ra về cái Mặt Trận vang bóng một thời.
 
Hỏi :Thưa bác Hoàng Xuyên , bác là nhà báo dầu tiên được về thăm Chiến Khu của “ Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam” mà người ta thường nôm na là Mặt Trận Hoàng Cơ Minh , tuy nay đã rõ rệt trắng đen nhưng còn là đề tài để đồng hương tranh luận. Có nhiều người đến nay vẫn mù quáng hoạt động cho Mặt Trận ấy, nhưng hầu hết đều kết tội bọn chủ chốt  anh em Hoàng Cơ Minh, Hoàng Cơ Long , Hoàng Cơ Ðịnh đều là những tên đại bịp mà các ông Phạm Văn Liễu, Phạm Ngọc Lũy Trần Minh Công vì ngây thơ nhẹ dạ cũng mang tiếng lây. Bác không phải là đoàn  viên của Mặt Trận, chỉ là một nhà báo duy nhất được mục kích cái Khu Chiến giả tạo và tham dự " Lễ Tuyên Bố Bản Cương Lĩnh Chính Trị" tiếng nói của bác chắc chắn trung thực để gióng lên tiếng chuông vô tư theo sự tai nghe mắt thấy hầu làm sáng  tỏ thêm vấn đề. Trước hết xin hỏi tại sao không  là người khác , mà bác lại là người may mắn được vào thăm Khu Chiến ?
 
ÐÁP: Tôi xin đính chính ngay , đó là một " đại bất hạnh", một sai lầm to lớn, chớ không phải là may mắn khi tôi nhận lời đại diện tờ Văn Nghệ Tiền Phong đi về cái Chiến Khu
"dởm" đó để cũng bị mang tiếng lây ! Chuyện Mặt Trận Hoàng Cơ Minh cũ rich rồi , bươi ra làm gì nữa đề đồng hương lợm giọng.
 
 Hỏi: Xin bác cho đồng hương biết ý kiến :
 
 
ÐÁP:     tôi quen ông Phạm Văn Liễu khi còn ở Sài Gòn . Năm 1975 khi tỵ nạn Hoa Kỳ, ông liễu thường liên lạc với tôi, tâm tình cho tôi biết sơ qua về dự định thành lập mặt trận với nguyên trung tướng Nguyễn Chánh Thi, rồi sau với cựu phó đề đố Hải Quân VNCH Hoàng Cơ Minh . Dĩ nhiên tôi hết sức khuyến khích
 
Tháng 7 năm 1981, ông Liễu từ Nam Cali điện thoại cho tôi biết hôm sau sẽ cùng bốn người nữa đến nhà tôi ở Milpitas và yêu cầu "tiện nội " tôi sửa sọan cho bửa cơm 5 người ăn. Khoảng 2 giờ chiều . Liễu đến giới thiệu với tôi những kuôm mặt mà tôi chưa hề biết lần nào như Hoàng Cơ Minh, luật sư Vũ Ngọc Tuyền, luật sư Nguyễn Tường Bá và Phạm Ngọc Lũy . Tôi được mời dự thính hội nghị bàn tròn để nghe Hoàng Cơ Minh phân tích về tình hình thế giới liên quan đến "cái thế "xuống dốc của Cộng Sản Việt Nam và sự cần thiết khẩn cấp có một lực lượng võ trang của người Việt hải ngoại bắn một tiếng súng  khai hoả là các tổ chức cách mạng  chống cộng trong nước đồng loạt nổi dậy thì" cái thế tất thắng " ( Minh thường dụng cụm từ này) chắc chắn rõ rệt như hai cộng hai là bốn. Cuối cùng Minh cho biết hai tuần sau sẽ có một số cán bộ từ Hoa Kỳ về Khu Chiến . Trong lúc ăn cơm  Liễu cho biết Phạm Ngọc Lũy  đã nhận lời giữ vai hề " Chủ Tịch Ủy Ban Yểm Trợ Kháng Chiến Trung Ương" và yêu cầu luật sư Vũ Ngọc Tuyền nhận chức Ủy Trưởng Tài Chánh còn tôi làm phụ tá. Ông Tuyền và tôi đều giữ yên lặng, không nhận lời mà cũng không từ chối. Tin buổi họp này bị tiết lộ nên một vài tờ báo Việt ngữ địa phương đăng tin rằng nhà con trai tôi là địa điểm của một buổi họp kín lịch sử. Ít hôm sau tôi gọi điện thoại hỏi luật sư Vũ Ngọc Tuyền về vai tuồng được mời thì ông cười trả lờI " Ðó là các ông âý đề nghị chứ tôi dã nhận lời đâu". Tôi trả lời cũng cùng quan điểm.
 
11 giờ đêm ngày 10/12/1981 Liễu gọi điện thoại cho tôi từ Sacramento rủ tôi về Khu Chiến. Trong lúc ngái ngủ tôi hỏi không suy nghĩ “ Khu Chiến nào" Liễu cười chê tôi là anh cả quỷnh rồi " . Ngoài MTQGTNGPVN thì làm gì còn có Mặt Trận nào để rủ về Khu Chiến" . Tôi hỏi tại sao lại rủ một anh già yếu như tôi thì Liễu cho biết Ðài Truyền Hình CBS đã cử cameraman Nguyễn Ngọc Ấn . Liễu biết tôi có một số kinh nghiệm về nhiếp ảnh nên yêu cầu tôi cùng đi để phụ trách thu vào ống kính những bức ảnh lịch sử mà anh vững tâm tôi có thừa điều kiện làm việc đó.
 
Hỏi: Bác nhận lời?  
 
Ðáp: Không , tôi từ chối ! Tôi nhắc cho Liễu biết, tôi đã 64 tuổi (năm 1981) Sức đâu mà băng rừng lội suối, chèo non thì Liễu thuyết phục rằng phụ nữ người ta còn đi về như đi chợ, còn tại sao một "lão gân" như tôi lại không đi được? Rồi anh cho biết , đến biên giới thì có anh em chiến sĩ võ trang, đón hướng dẫn váo  Chiến Khu, họ sẽ mang hết hành lý, máy ảnh , máy quay phim mình chỉ chống gậy thơ thới hân hoan đi, khi nào mệt thì dừng lại nghỉ. Liễu cũng cho biết hành trình từ biên giới vào khu chiến mất hai ngày. Tôi hỏi biên giới nào, thì Liễu trả lời: Bí mật quân sự đến nơi sẽ biết! Tôi yêu cầu để tôi suy nghĩ rồi bàn với tiện nội nếu đi đưọc tôi sẽ trả lời, thì Liễu muốn tôi nhận lời ngay bằng cách cho tôi biết  là có cả Phạm Ngọc Lũy, Hồ Anh chủ nhiệm báo Văn Nghệ Tiền Phong và một kỹ sư trẻ tuổi ỏ Oregon cùng đi. Ðến Bangkok sẽ có "phái đoàn Nhật Bổn” gồm một giáo sư người nhật tên Tonoko và một số sinh viên Việt Nam  trong nhóm Người Việt Tự Do sống lâu năm ở Nhật, trong đó có Ngô Trí Dũng, Nguyễn Văn Ðoàn vân vân… sẽ cùng nhập bọn đi Chiến Khu. Tôi vẫn không dứt khoát nhận lời.
 Còn hai tuần  lễ trước ngày lên đường Liễu gọi điện  thoại cho tôi biết Hồ Anh và Phạm Ngọc Lũy bị bệnh  không đi được . Ðể tôi trả lời dứt khoát nếu không sẽ tìm người khác, Liễu cho biết Hồ Anh đề nghị sẽ trả tiền vé máy bay khứ hồi cho cả Liễu và tôi với diều kiện tôi nhận lời viết bài tường thuật cho báo Văn Nghệ Tiền Phong. Tôi gọi diện thoại cho Hồ Anh để làm sáng tỏ vấn đề. Ðồng thời tôi cũng bảo Hồ Anh nên cố đi để viết theo đường lối của tờ báo thi anh ta thuyết phục tôi rằng cứ việc ghi đầy đủ tất những gì tai nghe mắt thấy rồi về viết lại, nếu cần thì anh ta sẽ hiệu chính sau.
 
Sau cùng Hồ Anh bảo tôi cứ viết những bài tôi đã viết cho VNTP trong năm năm qua  mà Lê Triết đã có lần " cho điểm” là văn viết vững , rất Pro !  Thật ra trước năm 1975 tôi đã từng là thông tín viên của chiến trường cho NBC,KTLA Los Angeles, British Commomwealth International Agency và thông tín viên tự do (free lancer) cho UPI, AP và tuần báo newsweek,v.v. trong 13 năm với những biến cố sôi động xảy ra hằng ngày tại Việt Nam, tôi đã viết hàng ngàn bài tường thuật bằng Anh văn. Vậy thì một bài tường thuật tầm thường dù là "du ký về Chiến Khu" có gì mà không viết nổi. Tôi dè dặt vì chơi với Hồ Anh từ lâu biết tính tình anh ta trở mặt…[……..] không trích.
 
Hỏi: Ðã  biết thế sao bác lại nhận lời đi Khu Chiến để viết bài cho VNTP
 
Ðáp: Vì Hồ Anh than rằng hắn thật sự bị bệnh và quá bận , năn nỉ tôi cố gắn giúp hắn , hắn đã đưa tiền cho Liễu mua vé máy bay khứ hồi cho Liễu và tôi rồi. Vốn có máu giang hồ, cộng với lòng tò mò muốn biết sự thật có kháng chiến hay không, sau bàn sơ qua với tiện nội, một giờ sau tôi điện thoại dứt khoát nhận lời mời đại diện cho VNTP đi Khu Chiến.
 
Theo lời yêu cầu  của Liễu từ hai hôm trước, mọi người phải có mặt trước 5 giơ chiều Chủ Nhật 22/2/82 tại hà Nguyễn Văn N, một đoàn viên của Mặt Trận ở Oakland để cùng ra phi trường San Francisco . Ðến nơi tôi thấy cả Phạm Ngọc Lũy, Hồ Anh không ai có dáng điệu gì đau ốm cả . Tô hỏi thì Liễu nói nhỏ vào tai tô " họ là những con thỏ gan to bằng .. con kiến. Thôi đừng hỏi nữa". Sau bửa cơm do các anh chị em đoàn viên Mặt Trận khu Oakland khoản đãi  để chúc chúng tôi …một ra đi sẽ trở về!
 
Phái đoàn Hoa Kỳ  chính thức lên đường gồm có Phạm Văn Liễu bí danh Trần Trung Sơn trưởng đoàn, tôi đại diện bất đắc dĩ tờ báo […bỏ hai chữ] VNTP, Nguyễn Văn Ấm quay phim cho CBS, kỹ sơ trẻ tuổi Trường Sơn Bổn từ Oregon tới. Chúng tôi được khoản 20 đoàn viên Mặt trận đưa tiễn tại phi trường San Francisco . Mọi người vui vẻ đứng chụp hình lưu niệm với phái đoàn , dĩ nhiên không ảnh nào thiếu mặt hai con "thỏ đế" . Lợi dụng lúc nhân viên đài truyền hình CBS phỏng vấn Phạm Văn Liễu trước khi lên phi cơ, Hồ Anh kéo tôi ra một nơi dặn dò tôi nhớ ghi mọi chi tiết những gì tai nghe, mắt thấy để về viết bài và chụp nhiều ảnh. Tôi riễu " biết rồi khổ lắm nói mãi".
 
 11 giờ đêm chúng tôi vui vẻ bước lên phi cơ và sau 15 giờ bay chúng tôi đến phi trường quốc tế Bangkok . Ra đón tại phi truờng có Nguyễn Kim Hườn, bí danh Nguyễn Kim ( hiện giữ chức Tổng Vụ Hải Ngoại sau khi Phạm Văn Liễu bị anh em Hoàng Cơ Minh hạ bệ) rồi ông bà Nguyễn Chí Trung bí danh Phạm Thái Hòa ( Hồi còn mồ ma VNCH, ông Trung được BS Trần Kim Tuyến  cử sang làm tình báo tại Tòa Ðại Sứ VNCH tại Bangkok , sau miền nam Việt Nam sụp đổ, ông Trung ở lại và trở thành công dân Thái. Ông bà Trung rất thạo Thái ngữ nên đã thành công trong công tác môi giới trung gian với giới chức thẫm quyền Tái Lan thuê đất rừng để làm Chiến Khu cho Mặt Trận). Phái đoàn Nhật Bản gồm năm thanh niên cũng ra đón tại phi trường để cùng nhập bọn với chúng tôi đi Khu Chiến.
 
Hỏi : Bác có thể " bật mí" cho biết đích xác Khu Chiến nằm ở đâu không ?     
 
Ðáp: Trong loại bài du lý của tôi chỉ có một đoạn bắt buộc tôi phải viết sai vị trí của Mật Khu, vì cả Hoàng Cơ Minh lẫn Phạm Văn Liễu đều nhiều lần nhắc nhở mọi người , nếu muốn CSVN đem máy bay đến tàn sát thì hãy tiết lộ địa điểm Mật Khu, cho mọi người biết. Chúng tôi nghĩ vấn đề quan trọng là họ có thật sự chiến đấu hay không, cò vấn đề giữ bí mật địa điểm  Mật Khu là điều mà không cần dặn chúng tôi chúng tôi cũng có ý thức bảo mật điều đó. Ít năm sau , mặt nạ bịp bợm của Mặt Trân phơi bày, tôi đã viết mội bài trần tình coi như " viên đạn ân huệ" ( coup de grâce ) đăng trong VNTP số 233 kể rõ tất những bịp bợm và nói rõ địa điểm Khu Chiến nằm sau trên lãnh tổ Thái Lan, thuộc tỉnh Ubon, làng Bultarit , cách biên giới Cao Miên khoảng 15 cây số.
 
Tôi xin kể tiếp là sau khi chúng tôi ra khỏi phi trường Bangkok thì ông bà Nguyễn Chí Trung hướng dẫn mọi người lên hai chiếc xe Toyota minivan đi đến  Ubon cách Bankok  khoảng 500 kilomét về phía Ðông Bắc, ngừng lại một tiệm ăn nhỏ để dùng bữa. Thái Lan có khỏang 500 ông đại tướng, mỗi ông chia nhau làm chủ một cơ sở thương mại; ông thì làm chủ mộ số nhà tắm hơi, ông thì cai quản một số sòng bạc, ông thì có một số ổ mãi dâm,vân vân… Ðại tướng Sud Sai làm vua vùng Ubon để khai thác gỗ đồng thời cho thuê một số đất rừng hoang để tổ chức chiến khu như loại Chiến Khu Hoàng Cơ Minh, Nguyễn Văn Chức ( công binh) vân vân.. có lần Nguyễn Chí Trung hỏi tôi nếu tôi muốn có mấy mẫu đất để làm "chiến khu", chỉ cần chi cho tướng Sud Sai 20,000 Mỹ kim tiền vào cửa  là xong, ngoài ra chỉ phải trả mỗi tháng 3,000 Mỹ kim tiền thuê….
 
ngưng trích  (còn tiếp  …)
 
...........


Bất hạnh cho dân tộc Việt luôn bị lừa , từ tên tay sai Ðệ Tam Quốc Tế Cộng Sản Hồ Chí Minh (HCM) đánh lừa dân tộc qua chiêu bài "giải phóng bởi thực dân đế quốc phong kiến" Hoàng Cơ Minh (HCM) và bè lũ Việt Tân đã và đang lạm dụng lòng căm thù đế quốc cộng sản cai trị dã man tàn ác đè đầu cởi cổ dân ta cũng với chiêu bài "giải phóng" đến bánh vẽ "canh tân" .
 
 Nhìn vào những bản mặt ba xu của đám côn đồ Việt Tân ở Úc bọn này đang manh tâm thôn tính các HỘI CỘNG ÐỒNG khuynh loát tài chánh, khống chế , hăm dọa ,hành hung, bức hại người dân lương thiện như những ngày đầu khởi xướng  "bạo lực cách mạng"  của Hồ Chí Minh và bè lũ Việt Minh.
 
Sơn Tùng 
2-8-2010 
  Bấm vào đây để đọc |  2 |
Trở Về