T  H  Ờ I   -   S Ự

  NGUYỄN HƯNG QUỐC: "KHÔNG CHỐNG CỘNG " CÓ NGƯỜI LÁI

-TRƯƠNG MINH HÒA ( tinparis.net)-
 

     Từ lâu, nhiều người vẫn lầm tưởng Nguyễn Hưng Quốc là nhân vật chống cộng, có thành tích chống cộng, thường được một số cơ quan truyền thông như đài phét thanh SBS Úc Châu, nhiều lần giới thiệu, đánh bóng, phỏng vấn…đám văn sĩ, sau biến thành" nhà văn" như Nguyễn Mộng Giác, Võ Phiến, nhà xuất bản Đất Mới, trung tâm nhạc Thúy Nga mời phỉnh vấn trong một chương trình thu DVD, và nhứt là sau lần Nguyễn Hưng Quốc về Việt Nam, bị trục xuất, thì tên tuổi được nhiều người biết đến để " ái mộ" như là nhân vật " đấu tranh, nhà dân chủ" tiêu biểu ở hải ngoại…cũng từ đài phét thanh SBS, các cơ quan truyền thông của băng đảng Việt Tân ( hình như họ có lịnh ai đó để biến Nguyễn Hưng Quốc thành thần tượng?) với vỏ bọc" tự biên tự diễn là" nhà phê bình văn học", tiến sĩ, giáo sư đại học" dạy tiếng Việt" ở đại học Melbourne. Sự thực con người Nguyễn Hưng Quốc ra sao? Đây là điều mà nhiều người cần biết để xác định hắn ta đứng về bên nào? Phe thắng cuộc hay bên mất quê hương?.

    Theo quyển sách do Ngô Lâm xuất bản năm 2005 tại Úc Châu, tựa đề là:" Ba Mươi Năm Văn Học Nghệ Thuật của người Việt ở Úc", trang 146 ghi rằng:" Nguyễn Hưng Quốc, tên thật là Nguyễn Ngọc Tuấn, sinh ngày 29 tháng 10 năm 1957 tại Quảng Nam, tốt nghiệp khoa văn trường Đại Học sư Phạm tại Việt Nam, và tiến sĩ văn học tại Úc.
    Năm 1991, Nguyễn Hưng Quốc di dân sang Úc, dạy các môn ngôn ngữ, văn học, văn hóa và chiến tranh Việt Nam tại nhiều trường đại học tại Melbourne,  từ Philip institute of technology ( bây giờ là RMT)…" ( Ngưng trích).

     Như vậy, năm 1975, Nguyễn Hưng Quốc chỉ là cậu thanh niên mới lớn, lúc 18 tuổi thì Việt Cộng chiếm miền nam. Từ năm đầu tiên, đảng Việt Cộng áp dụng chính sách:" học tài thi lý lịch" để dành ưu tiền đào tạo cho cán bộ, gia đình gọi là" cách mạng". Trong khi hầu hết các sinh viên, học sinh đã bị cái lý lịch" ngụy quân, ngụy quyền" dán chặt vào tương lai, nên bị tống ra khỏi học đường và bị lùa sang Campuchea để chết, là sách lược tiêu diệt những đối tượng của đảng bằng cách nhờ tay kẻ thù giết dùm, như sau năm 1954, Hồ Chí Minh lùa thành phần gia đình" trí, phú, địa, hào" vào nam để" sinh bắc tử nam" là thâm độc kế mà đảng cộng sản coi là thượng sách trong việc thanh tẩy thành phần nguy hiểm sau nầy.

    Nguyễn Hưng Quốc vẫn được học để được đảng đào tạo thành " kỷ sư tâm hồn", là đợt đào tạo đầu tiên tại miền nam sau ngày 30-4-1975, đương nhiên là đã có " lý lịch tốt", phải là " gia đình cách mạng nòi" vào đoàn thanh niên cộng sản. Sau khi ra trường, được tiến cử thành đảng viên, nên mới được dạy ngay trường sư phạm Thành Hồ Tặc. Đây là tiêu chuẩn " hồng hơn chuyên" trong tất cả các cơ sở đảng và trường đại học là nơi đảng cần để cho ra lò những viên gạch cùng dạng, cùng phẩm chất để giữ cho tư tưởng, văn hóa Vẹm được phát triển trong trường kỳ.

     Phần " sơ yếu lý lịch" do chính Nguyễn Hưng Quốc cung cấp cho tác giả Ngô Lâm đã nói lên được gốc gác gia đình" cách mạng" nòi. Theo nguồn tin thì có người cho là đương sự là đứa con của người vợ thứ 5 của chủ tịch mặt trận giải phóng?. Chủ tịch mặt trận giải phóng có đến 6 vợ và nhiều hộ lý, nên điều nầy cũng có thể xảy ra?. (đây là nguồn tin, nên người viết chỉ ghi nhận, còn đang kiểm chứng, hy vọng có ai đó biết nhiều hơn, xin đóng góp thêm).

      Tại sao một giáo sư đại học sư phạm thành Hồ, với nhiệm sở tốt, lại bỏ nước ra đi và không biết đương sự vượt biên hay là được đảng bố trí?. Tuy nhiên, trước khi di cư sang Úc, Nguyễn Hưng Quốc đến Pháp đầu tiên, cộng tác với tờ Quê Mẹ của cu sĩ Võ Văn Ái, nhân vật phản chiến nổi tiếng chung với thiền sư Thích Nhất Hạnh, gây phương hại rất lớn cho chính nghĩa miền nam trên mặt trận ngoại giao. Đây có phải là" tư tưởng lớn gặp nhau" như câu tục ngữ: " ngưu tầm ngưu, mả tầm mả?", không phải tự nhiên mà Nguyễn Hưng Quốc đến cộng tác với Võ Văn Ái, ai đó móc nối và giới thiệu?. Con đường đến sống ở Pháp chưa ai biết, ngoại trừ đương sự, Nguyễn Hưng Quốc ra đi bằng cách nào mà đến Pháp và sau đó ai đã vận động cho hắn sang Úc, tiến thân, trào cao lặn sâu, trở thành nhân vật được nhiều người biết đến?.

     Theo một số người sống lâu ở Melbourne cho biết là có hai nhân vật là Trần Trung Th..và Phan Văn D…giúp, nên khi đương sự di dân, trình luận án tiến sĩ, nhưng viết bằng tiếng Việt và do hai người nầy lo dịch thuật, trình lên ban giám khảo, luận án tiến sĩ tùy thuộc vào bản dịch, nên đây cũng là bằng tiến sĩ ESL, hữu danh vô thực?. Vì nhu cầu cần giáo sư dạy Việt ngữ, nên đương sự được chấm đậu dễ dàng, trở thành giáo sư dạy tiếng Việt cho sinh viên Úc từ nhiều năm qua. Dạy tiếng Việt cho người nước ngoài không đòi hỏi nhiều tài năng như các giáo sư đại học dạy văn chương Anh ngữ, khoa học, kỷ thuật, đây là công việc mà đương sự hành nghề khá lâu.

     Khi công thành danh toại với danh hiệu giáo sư đại học, tiến sĩ, thì Nguyễn Hưng Quốc được đài phét thanh SBS đánh bóng từ thời Ngọc Hân còn làm trưởng đài, đến sau nầy cũng được Phượng Hoàng thường mời lên phỏng vấn, giới thiệu đặc san Tiền Vệ, do Nguyễn Hưng Quốc và Hoàng Ngọc Tuấn chủ xướng (đây là nơi giao lưu văn hóa, đăng văn thơ của văn nước ngoài và trong nước, có thể đây là cơ sở giao lưu, nồi cháo heo truyền thông hải ngoại, xanh vỏ đỏ lòng). Hai kẻ chủ xướng tỏ ra rất là tự cao tự đại, trong lần phỏng vấn do Phượng Hoàng thực hiện, Nguyễn Hưng Quốc cho là không phải bất cứ ai nổi tiếng gởi bài là được đăng, nhưng đăng những tác giả vô danh tiểu tốt.

    Nguyễn Hưng Quốc với nhãn hiệu" giáo sư, tiến sĩ" và nhất là cái vỏ bọc" nhà phê bình văn học" là một chức hàm" bá láp" trong văn học, mang tính cách" tự biên tự diễn" lẫn" tự cao tự đại" như các nhà phê bình văn học Thụy Khuê, Võ Phiến…Nhà phê bình văn học là tự phong, chưa có bất cứ trường đại học nào cấp bằng, giấy phép hành nghề" phê bình văn học" của các tác giả khác.

    Phê bình văn học cũng giống như người thưởng thức, khen chê món ăn, còn chứ không có trường nào cấp bằng" phê bình ẩm thực" cả. Người phê bình món ăn, chưa chắc nấu ăn ngon, nhưng khen chê là có thừa, ngoài ra còn có tinh thần" chủ quan" trong việc bình phẩm món ăn theo khẩu vị riêng của từng" nhà phê bình ẩm thực". Một điều không ai chối cải là Nguyễn Hưng Quốc sinh sau đẻ muộn, tốt nghiệp sư phạm do đảng đào tạo, thì trình độ văn học, kể cả tiếng Anh với bằng tiến sĩ được coi là ESL, tài cán không bao nhiêu nhưng lại nổi tiếng là nhờ các cơ quan truyền thông Việt Tân, SBS radio hoặc là các cơ quan truyền thông" xanh vỏ đỏ lòng" tô son trét phấn; cũng giống như " tồi phẩm" Bên Thắng Cuộc của Vẹm Văn Huy Đức, bị chính Bùi Tín, là bậc tiền bối, sư phụ của Huy Đức đánh giá chỉ đúng sự thực là 30 %, nhưng lại được một số khoa bảng như tiến sĩ Nguyễn Mạnh Hùng, Trần Hữu Dũng, Đinh Xuân Quân, Nguyễn Ngọc Bích…nhà báo Đinh Quang Ăn Thúi ( Tờ Người Vẹm) cũng nhau khen một cách" không người lái", cũng phải có lý do nên mới" hùa" nhau công nhận" vàng giả thành vàng thiệt". Do đó, sự kiện một người có" gốc gác gia đình cách mạng theo kiểu cướp cạn" lại tốt nghiệp đại học sư phạm sau 1975, trở thành giáo sư đào tạo cho" kỷ sư tâm hồn" theo tiêu chuẩn đảng, được ra nước ngoài sống và lại nổi tiếng nhớ các cơ quan truyền thông nêu trên, quả là có" cơ sở" và nguyên do, chớ không phải tự nhiên mà có.

     Nguyễn Hưng Quốc không đủ trình độ, khả năng để" phê bình văn học" vậy mà hắn tự phong là " nhà phê bình văn học" quả là lớn lối, xem thiên hạ như cỏ rác. Nếu hắn có tài như Cao Bá Quát thì người đời còn có lý do, nhưng thứ tài cán không ra gì, mà lại muốn" làm tôn sư thiên hạ" qua chức năng tự phong" nhà phê bình văn học". Ở trong nước, cái cảnh" thằng khôn đi học, thằng ngu dạy đời" vì khẩu súng A.K, cây mã tấu, nhà tù, công ai…nhưng ở nước ngoài, dù có tài cũng nên khiêm nhường, chớ tự cao tự đại là không có môi trường, khi nơi nầy có nhiều tài năng thực sự, chớ" thủng rỗng kêu to" là bị lột mặt.

    Đài phét thanh SBS với Ngọc Hân, Phượng Hoàng, Quốc Việt, Hoàng Thọ…là công trình đóng góp" vĩ đại" cho cộng đồng Úc Châu, là điểm son của luật sư Lưu Tường Quang trong việc đánh bóng" nhà phê bình văn học tự biên tự diễn" Nguyễn Hưng Quốc trong thời gian khá dài.

    Công trình" biên soạn" và" điều nghiên" văn học của" nhà đại văn hèo, khiêm phê bình văn học" Nguyễn Hưng Quốc đã được đài phét thanh SBS quảng bá rất kỷ, nhiều lần, có cả đọc bài, phỉnh vấn…công trình" nghiêng kíu" văn học của Nguyễn Hưng Quốc nổi tiếng là" cho là thơ con cóc hay nhất", như vậy thì dưới mắt" nhà phê bình văn học không người lái Nguyễn Hưng Quốc" thì công trình tiền nhân như Kiều của Nguyễn Du, thơ Nguyễn Khuyến, Trần Tế Xương….tất cả đều thua thơ con cóc…đây là công trình nghiên cứu tào lao, ngạo mạng, mạt sát cả nền văn học nước nhà. Vậy mà đài phét thanh SBS rất tâm đắc, thán phục như là THIÊN TÀI văn học theo định hướng xã hội chủ nghĩa, nhưng là THIÊN TAI cho văn nước Việt.

     Nguyễn Hưng Quốc, Hoàng Ngọc Tuấn đã công khai xác nhận là từng về Việt Nam nhiều lần, tiếp xúc với các" nhà văn" trong nước, xin in sách như Đặng Văn Nhâm, Nguyễn Mộng Giác….tuy nhiên sau nầy đột nhiên Nguyễn Hưng Quốc bị trục xuất khi vừa mới đến phi trường Việt Nam và được Phượng Hoàng phỏng vấn, đánh bóng, trở thành " nhà đấu tranh, nhân vật chống cộng" nổi tiếng khắp nơi, được các cơ quan truyền thông Việt Tân đánh bóng, khiến nhiều người lầm tưởng và một số các cơ quan truyền thông ở Mỹ ca tụng. Tuy nhiên, ở Úc Châu, thì vải thưa khó che mắt thánh và như cây kim dấu trong bọc vải lâu ngày, tất phải lòi ra.

    Số là trong thời gian" giảng dạy" tiếng Việt cho sinh viên Úc ở đại học tiểu bang Victoria ( thủ phủ là Melbourne), Nguyễn Hưng Quốc từng ra vào Việt Nam an toàn, tiếp xúc và có mối " quan hệ hữu cơ" với các giới khoa bảng, văn học, “văn hẹt” trong nước (đương sự công khai nói trên đài SBS). Ngoài ra Nguyễn Hưng Quốc còn hướng dẫn sinh viên Úc về Việt Nam để " du khảo" tiếng Việt theo định hướng xã hội chủ nghĩa, nơi các lò đào tạo"  mười năm trồng cây, trăm năm trồng người" theo tiêu chuẩn của Hồ Chủ tặc. Sinh viên nước ngoài về Việt Nam, học được văn hóa Vẹm, tiếng Vẹm, lịch sử Vẹm…và từ đó có cảm tình với Vẹm sau nầy là mục tiêu" sưu khảo" đạt" chất lượng cao" do giáo sư Nguyễn Hưng Quốc tạo điều kiện đề" tiếp thu" những" đỉnh cao trí tệ văn học". Tức là Nguyễn Hưng Quốc cũng đã thực hiện công tác đào tạo sinh viên Úc là việc làm vô cùng quan trọng, có tác dụng lâu dài trong sách lược" trồng người" vào người nước ngoài.

    Không rõ là Nguyễn Hưng Quốc đã đưa bao nhiêu đợt " du khảo sinh" Úc về nơi" hang ổ văn học xã hội chủ nghĩa " để tiếp thu văn hóa Vẹm? Nhưng đùng một cái, vào thời điểm ấy, ở Úc Châu có phong trào phản ứng mạnh, khi trong các trường dạy tiếng Việt, có một số giáo viên muốn dùng tiền học bổng của chính phủ Úc để về Việt Nam" tu nghiệp" thêm trình độ" Vẹm văn, Vẹm ngữ". Thế là nhiều ý kiến phản đối trên các tờ báo, nhứt là tờ Saigon Times, đã làm hỏng cả kế hoạch " đào tạo" theo định hướng xã hội chủ nghĩa. Lúc đó, Nguyễn Hưng Quốc cũng đang có đợt hướng dẫn một số sinh viên Úc về Việt Nam du khảo, nên bày ra vụ " trục xuất" là hỏa mù để vừa né tránh bị vạch mặt và vừa trở thành " nhà chống cộng" nổi tiếng, sau khi được đài phét thanh, cơ quan truyền thông Việt Tân ca tụng. Đây là tuyệt chiêu như" hồi mả thương" của Quan Vân Trường trong Tam Quốc: vừa né được bị phanh phui và vừa trở thành nhân vật chống cộng. Đây là sự thành công bước đầu của đài phét thanh SBS mà phét thanh viên Phượng Hoàng là người có công rất lớn và cũng là công tác" đổi trắng thay đen" của các cơ quan truyền thông Việt Tân ( nhân đây cũng cần cảnh giác những nơi nào có báo chí, đài phát thanh, truyền hình…từng đánh bóng Nguyễn Hưng Quốc, thì đây cũng là cá mè một lứa).

    Tuy nhiên, Nguyễn Hưng Quốc chỉ bị trục xuất, la làng, làm bộ như là chống cộng, còn số sinh viên Úc được " bàn giao" cho các cán bộ văn hóa để hướng dẫn họ:" học tập" những gì mà đảng cần nhồi nhét vào sinh viên nước ngoài, để sau nầy, trở thành lực lượng có cảm tình với đảng.

    Qua quá trình nêu trên, thì Nguyễn Hưng Quốc đâu có chống cộng, nên hắn tuyên bố:" tôi không hề chống cộng" cũng là điều dễ hiểu. Có bao giờ đảng viên cộng sản chống lại đảng, nếu có cũng chỉ là sự đấu đá, tranh giành quyền hành trong nội bộ. Những ai ca tụng Nguyễn Hưng Quốc là " chống cộng" đã hố to, như gáo nước tạt vào mặt, lập lại vụ tên Nguyễn Hộ với" quan điểm cuộc sống" làm cho một số người lầm, lên tiếng ủng hộ, tôn làm thần tượng, nhưng sau đó Nguyễn Hộ tuyên bố:" tôi chỉ ủng hộ cho Sáu Dân", tức là Võ Văn Kiệt trong cuộc đấu đá tranh giành quyền lực trong đảng.

    Bài viết khá dài của Nguyễn Hưng Quốc với tựa đề: " tôi không chống cộng" với nhiều ngụy biện" léo lự" và có bài vở mà đương sự được " tiếp thu" nhồi sọ về tư tưởng Marx Lenin, tư tưởng Mao Trạch Đông….đọc bài viết của" nhà phê bình văn học không người lái và tự biên tự diễn" Nguyễn Hưng Quốc, chứa toàn là ngụy luận, dài dòng, dùng chữ để che lấp, như hầu hết các bài" tham luận" của bọn đầu lãnh cán ngố trong nước. Thiến Heo như Đổ Mười, thất học như Lê Duẫn mà còn đọc những bài tham luận " tràng giang đại hải" theo đúng tiêu chuẩn " viết dài, viết dỡ và viết quanh co", thì bài viết của Nguyễn Hưng Quốc đã đạt tiêu chuẩn" đầu voi đuôi khỉ" nên khi tung ra là khắp nơi từ Úc đến Mỹ đều nhận ra Nguyễn Hưng Quốc đúng là" đỉnh cao trí tệ" và đúng tiêu chuẩn của Bùi Tín:" mỗi một người cộng sản là tinh hoa dân tộc".

     Nguyễn Hưng Quốc có cái " sơ yếu lý lịch" nêu trên, thì đương sự không phải là thành phần bị trù dập sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, trái lại còn được hưởng " chế độ chiêu đãi" dành cho gia đình" cách mạng". Do đó, từ nay, các cơ quan truyền thông hãy mạnh dạn vứt những bài viết của Nguyễn Hưng Quốc vào thùng rác để xác định lập trường. Nhưng các cơ quan truyền thông nào phổ biến, dù đã biết, thì chắc chắn họ cùng phe với" bên thắng cuộc"..

    Ngụy luận của Nguyễn Hưng Quốc cũng là" phản ánh" ngụy chứng của băng đảng Việt Tân, có từ thời mặt trận, họ cho là cộng sản không còn nữa, thì chống cộng là thừa. Đây cũng là lý luận của Nguyễn Cao Kỳ, dọn đường, trước khi trở thành con bài tuyên vận của đảng súc vật Việt Cộng. Ai cũng biết cộng sản là độc đảng, độc tài…nhưng nói là chỉ chống độc tài, mà không chống cộng là ngụy biện, khó chấp nhận, như chuyện cảnh sát không chống lại đảng ăn cướp, mà chỉ chống " hành vi ăn cướp", đó là một trong những ngụy biện của mặt trận Hoàng Cơ Minh, Việt Tân, Nguyễn Cao Kỳ, Nguyễn Hưng Quốc../.

 Trương  Minh Hòa
16.05.2013

Trở Về