T  H  Ờ I   -   S Ự
 
KHI NHỮNG NGƯỜI CẦM BÚT ĐAO TO, BÚA LỚN
- Lảo Móc -
  
 “Ba ngày sau ngày Tổng Thống Ngô Đình Diệm bị bọn phản tướng bắn, đâm chết, trên 2 tờ nhật báo Ngôn Luận, Đồng Nai đăng bài Hiệu Triệu dưới đây:
 
HIỆU TRIỆU
 
“Mang danh những người cầm bút chiến đấu cho Tự Do, Dân Chủ và giải phóng con người, vậy mà trong thời gian qua, vì cơm áo, vì khiếp nhược đớn hèn, chúng ta đã nhắm mắt ăn dơ, đánh đĩ tâm hồn, phản bội Sự Thật, phản bội Dân Tộc, cam tâm làm gia nô cho lũ họ Ngô. Dù chúng ta có viện bất cứ lý do nào để bào chữa, chúng ta cũng không thể chối cãi tội lỗi của chúng ta với đồng bào, với lịch sử. Quân đội đã đứng lên, làm nhiệm vụ của mình. Cơ hội duy nhất để chúng ta thoát khỏi cảnh huống bồi bút “phi cầm, phi thú”, cơ hội duy nhất để chúng ta trở lại làm người, đã tới. Nếu sự tự thiêu của bảy tu sĩ - một hy sinh bi hùng nhất trong lịch sử tôn giáo và nhân loại - chưa làm chúng ta giác ngộ, thì quả chúng ta đã hết là người, không xứng đáng gặp gỡ vận hội của chúng ta nữa.
 
Cuộc cách mạng chỉ mới bắt đầu. Xương máu của quân đội, của đồng bào không thể bị bọn đầu cơ chính trị lợi dụng một lần nữa.
 
Hơn lúc nào hết, chúng ta phải “gạn đục, khơi trong” đem hết tâm hồn, năng lực ra phụng sự cho chính nghĩa.
 
Chúng tôi khẩn thiết kêu gọi các bạn nghệ sĩ, bằng máu, bằng nước mắt, mồ hôi, đem ngòi bút viết lại thiên lịch sử của dân tộc, mà trong 9 năm qua, bè lũ họ Ngô đã làm hoen ố.”
 
Đại diện cho các nhà văn, nhà báo chiến đấu cho Tự Do, Dân Chủ
 
          CHU TỬ - HIẾU CHÂN - TỪ CHUNG”
 
 
 
          Hiệu triệu này đăng trên Tạp chí Bách Khoa, số 165 ngày 15-11-1963.
 
Theo bài viết có tựa “Đao To, Búa Lớn, nhà văn Hoàng Hải Thủy cho biết:
 
“Hai năm sau ngày đưa ra lời Hiệu Triệu đó cùng trong một ngày ông Chu Tử bị kẻ sát nhân rình trước cửa nhà ông, buổi sáng khi ông vào xe ô tô để đến tòa soạn nhật báo Sống, bắn ông nhiều phát đạn, nhưng ông Chu Tử không chết. Buổi trưa cùng ngày kẻ sát nhân chờ ký giả Từ Chung ở cửa nhà ông khi ông từ tòa soạn báo Chính Luận về, bắn ông khi ông ra khỏi xe ô tô. Ký giả Từ Chung ngã xuống chết ngay. Màn bí ẩn bao trùm lên hai vụ bắn này: không biết thế lực nào là thủ phạm”.
 
          Sau đó, nhà văn Hoàng Hải Thủy còn cảm khái viết như sau:
 
          “Chưa bao giờ hai tiếng “Cách Mạng” bị lạm dụng, bị bôi bẩn như trong thời bọn Phản Tướng Việt Nam Cộng Hoà cầm quyền, và thời bọn Bắc Cộng vào chiếm Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà.” 
 
*
 
          Trước đó 2 năm, cũng đã có một nhà văn đọc trước linh cữu của nhà văn Nhất Linh (người đã tự tử để phản đối chế độ Ngô Đình Diệm) trước giờ hạ huyệt những lời vĩnh biệt vô cùng “đao to, búa lớn”:
 
“… Chúng tôi xin nguyện trước anh hồn của văn hào là chúng tôi sẽ nhất quyết theo đuổi con đường cao đẹp mà văn hào đã vạch ra.
Đó là sự hoàn thành sứ mạng cao quý của các nhà văn.
Đó là sự chống đối mãi mãi bạo quyền và bạo lực.  
Đó là sự đòi hỏi đến kỳ cùng quyền tự do được sống làm người của toàn thể dân tộc, như ý muốn của văn hào trước khi nhắm mắt…”.
 
          Người đã đọc những lời vĩnh biệt vô cùng đao to, búa lớn này là nhà văn Nhật Tiến.
 
          Nhà văn Nhật Tiến đã ở lại Việt Nam sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 để biết “mặt thật” của cái gọi là “thiên đường xã hội chủ nghĩa”.
 
          Nhà văn Nhật Tiến đã vượt biển để kinh qua cái cảm giác:
 
          “Ta thương ta kiếp thuyền nhân 
          Một lần vượt biển muôn phần đớn đau!” 
 
 
 
          Có những người mà lời nói không đi đôi với việc làm. Những người này nói những lời rất là đao to, búa lớn; nhưng lại chuyên đi làm những chuyện… ruồi bu, kến đậu! Nhật Tiến là một trong số những người này.
 
          Nhà văn Nhật Tiến đã đem sách “Trăm hoa vẫn nở trên quê hương” về nước xin xỏ hoà hợp hòa giải với VC, bị chúng nó chê bai “hôi mùi thực dân, đế quốc, không xứng đáng đồng hành cùng chúng nó!” Ra hải ngoại lại đi xum xoe bợ đỡ tên đạo diễn VC Trần Văn Thủy, kẻ đã tiếp tay với Nguyễn Huệ Chi, Hoàng Ngọc HiếnKevin Bowen, Nguyễn Bá Chung của William Joiner Center viết tờ căn cước đỏ cho 3 triệu người Việt tỵ nạn cộng sản, chê bai những người Việt tỵ nạn cộng sản là “những cái đầu đông đá”.
 
*
 
          “Nhà văn giao lưu Nhật Tiến viết trong “Lời Nói Đầu” quyển sách gỡ gạc cuối đời là ông ta:
 
‘… Một phần vì tôi bận rộn nhiều chuyện phải làm, một phần khác tôi tự nghĩ không nên phí thì giờ vào cái việc săm soi gột rửa gót giầy giữa lúc trời đang mưa’.
 
          Nhiều người cầm bút đã vạch rõ chính cái đầu của Nhật Tiến mới cần gột rửa, chứ không phải gót giầy của ông ta.
 
Nhà thơ Nguyễn Đạt đã diễn tả cái cảnh “vẫy đuôi mừng đảng gian tà”
của nhà văn “người đuôi chó” Nhật Tiến như sau:
         
         “Vẫy đuôi mừng đảng gian tà
          Trăm hoa vẫn nở quê nhà xinh tươi
            Xin chào mừng đảng đười ươi
            Hồi hương sáng tác văn người mới hay
            Về đây đảng nở mặt mày
            Quê hương “giải phóng” ngày ngày “quang vinh”
            Vẫy đuôi tình lại gặp tình
          Thềm hoang chim hót có mình lắng nghe
          Vẫy đuôi bên cạnh lùm tre
            Từ đây có đảng giấc hoè càng ngon
            “Thời gian nước chảy đá mòn
            Ngờ đâu bia miệng vẫn còn trơ trơ”
            Vẫy đuôi ngọn cỏ phất phơ
            Theo chiều gió thổi bây giờ về đâu?
            Trải qua một cuộc bể dâu
            Những điều trông thấy mà ngao ngán lòng”
 
                   (thơ Nguyễn Đạt)
 
            Ngày 2 tháng 11 năm 2014 tại Nam California cũng có mấy ông cầm bút rất là “đao to, búa lớn” đã tổ chức cái gọi là “Đại Hội Diên Hồng Thời Đại” (ĐHDHTĐ).  Ba ông này là các ông “sử gia” Phạm Trần Anh, Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Thanh Liêm, cựu Thứ Trưởng Giáo Dục VNCH và “ông Thủ Tướng Tâm Thần” Chu Tấn, tức cựu Trung Tá Không Quân Trần Như Huỳnh.
 
Thấy trong bài tường thuật thì trong cái gọi là ĐHDHTĐ có sự tham gia của 15 Tổ chức Dân sự gì đó ở trong nước khiến mọi người nhớ đến cái gọi là “Tiểu Diên Hồng: Bàn Tròn Ba Bên” của ông cộng sản gộc Hoàng Minh Chính đã trình diễn khoảng 10 năm trước với mục đích thu gom cộng đồng hải ngoại cho CSVN. Và khi ông cộng sản HMC qua đời thì lãnh tụ 6 chính đảng ở Bắc California đã tổ chức lễ bái lạy di ảnh của ông này. Trong những  kẻ bái lạy di ảnh có cả ông “Thủ Tướng Tâm Thần” Chu Tấn.
 
Mới đây, tình cờ đọc một cái email của ông Chu Tấn, người mà ông Đào Văn Bình, Chủ Tịch Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị 7 nhiệm kỳ, gọi là “nhà văn không có tác phẩm” gửi cho ông nhà văn Vũ Ngọc Đỉnh nào đó ở trong nước mới thấy những chuyện đao to, búa lớn mà Lão Móc đã kể bên trên không nhằm nhòi gì với nhà văn Chu Tấn khi ông này nói về mục đích của cái gọi là Diên Hồng Thời Đại:
 
“… Một trong những mục đích của Hội Diên Hồng (HDH) là sau khi cộng sản sụp đổ HDH vẫn tiếp tục tồn tại và phát triển. Khác với HDH xưa, các bô lão chỉ họp một lần, rồi giải tán vì đã có triều đình lãnh đạo đất nước và có Quân đội để tiêu diệt quân Nguyên Mông… Các vị bô lão chỉ thúc dục con cháu tòng quân giết giặc và cổ võ tinh thần yêu nước cho Quân đội, cho triều đình là đủ…
 
Tập Cận Bình (TCB) muốn trở thành bạo chúa hơn cả Mao Trạch Đông, TCB muốn làm bá chủ Biển Đông, bá chủ Đông Nam Á, để tiến bá chủ toàn thế giới! TCB và Ban Tham Mưu của ông phải học lại lịch sử Việt Nam, TCB phải đọc và nghiên cứu tác phẩm tiểu thuyết dã sử của Vũ Ngọc Đỉnh, và phải đọc học cho thấu hiểu bài học của Cô Thợ Cấy Việt Nam thì nước Trung Hoa mới tìm được lối ra…” (Trích email Chu Tấn gửi Vũ Ngọc Đỉnh).  
 
Không biết quý độc giả đọc những dòng chữ trên có biết ông “Thủ Tướng tâm Thần” nói cái gì qua những dòng chữ đao to, búa lớn; nhưng lại chẳng nói lên được cái gì cả. Riêng Lão Móc (LM) xin thú thật: “LM mà biết ông Chu Tấn muốn nói cái gì… chết liền!” 
 
Tập Cận Bình làm quái gì mà phải học lại lịch sử VN, phải đọc và nghiên cứu tác phẩm tiểu thuyết dã sử của cái anh Vũ Ngọc Đỉnh (bá láp nào đó ở VN), phải thấu hiểu bài học của Cô Thợ Cấy Việt Nam thì “nước Trung Hoa mới tìm được lối ra”?
 
Ông “quân sư quạt mo” Chu Tấn thì đao to, búa lớn như thế. Ông xếp sòng của cái gọi là Đại Hội Diên Hồng Thời Đại là ông “sử gia” Phạm Trần Anh (PTA) thì cũng không được “sạch nước cản” một chút nào.
 
Nhìn ông “sử gia” này cầm tấm bảng “OBJECTION”  đứng bên bà nhà thơ Hoàng Xuyên Anh rất ư nổi tiếng với ‘bài thơ gọi Trần Hưng Đạo là “Đức Vua” và là người đã đánh thắng trận Điện Biên Phủ’ cùng với các nhà văn Trần Long (ứng cử chức Tổng Thư Ký VBVNHN kỳ X), nhà thơ Yên Sơn (ứng cử chức Chủ Tịch VBVNHN kỳ X) tất cả cùng cầm tấm bảng  có in chữ “OBJECTION” để diễn trò “Thắng làm vua, thi đi xin xỏ” với Văn Bút Quốc Tế, thì mới thấy tư cách của ông “sử gia” PTA cũng không khá gì hơn.
 
Giữ một chức vụ to đùng như chức Chủ Tịch Hội Đồng Điều Hành gì đó của ĐHDHTĐ vĩ đại, ông “sử gia” PTA cần quái gì phải đi giành giựt cái chức Chủ Tịch VBVNHN/Vùng Tây Nam Hoa Kỳ làm gì cho nó nhẹ thể? Ra ứng cử chức Chủ Tịch mà lại không đóng niên liễm thì bị loại là phải lắm rồi, còn khiếu nại cái gì? (Theo tiết lộ của VH Huỳnh Kim là ông Cố vấn VBVNHN Trần Thy Vân cho biết là ông “sử gia” PTA, hội viên VBVNHN/Vùng Tây Nam Hoa Kỳ không có đóng niên liễm khi ra ứng cử).
                                                              *
          Khi bài viết “Đao To, Búa Lớn” có lời Hiệu Triệu đao to, búa lớn của 3 ông nhà báo Chu Tử, Từ Chung, Hiếu Chân của nhà văn Hoàng Hải Thủy được phổ biến trên trang web cùng tên, có một vị ký tên Giang Nam đã góp ý như sau:
 
“Cả 3 ông viết lời hiệu triệu trên đây đều chết dưới tay cộng sản!
 
Cái gọi là “quân đội đứng lên làm lịch sử”, nay đã rõ chỉ là một cuộc phản loạn, làm mất nước về tay cộng sản, khiến cho 3 ông ký giả tuyên ngôn hiệu triệu đều phải chết về tay giặc.
 
Không biết có nên nói là người Việt quốc gia chúng ta ngây thơ dễ sợ!”
 
*
 
          “Không biết có nên nói là người Việt quốc gia chúng ta ngây thơ dễ sợ!” Xin gửi ý kiến của nick Giang Nam tới tất cả “những người Việt quốc gia” ở hải ngoại.
 
          Xin nói rõ thêm là khi bị kẻ sát nhân bắn nhà văn Chu Tử không chết; nhưng hình như bị bễ quai hàm và theo báo chí ở hải ngoại thì tác giả tiểu thuyết “Yêu” nổi tiếng một thời với “mối tình Chú Đạt, cháu Diễm” bị chết vì đạn của VC khi vượt biển. Nhà văn, nhà báo Hiếu Chân, tức nhà văn Nguyễn Hoạt, tác giả “Trăng Nước Đồng Nai” được viết khi ông ta dạy học ở trường Khiết Tâm, Biên Hoà bị chết vì bị đi tù VC sau tháng 4 năm 1975.
 
 
 
LÃO MÓC
tieng-dan-weekly.blogspot.com

Trở Về