T  H  Ờ I   -   S Ự
Khi NHỮNG VỤ ÁM SÁT NHỮNG KÝ GIẢ NGƯỜI MỸ GỐC VIỆT
TRONG PHÓNG SỰ “TERROR IN LITTLE SAIGON” ĐƯỢC TRỞ LẠI VÒNG ĐIỀU TRA MỘT LẦN NỮA
- LÃO MÓC -

Như tôi đã viết trong bài “Khủng bố ở Sàigòn Nhỏ: ngọn lửa xuyên băng”: cuốn phim điều tra phóng sự này đã dựa vào “bản báo cáo của cơ quan CPJ năm 1994” đã được phóng viên AC Thompson thực hiện trong 2 năm trời đã được Frontline/ProPublica công chiếu khắp 50 tiểu bang Hoa Kỳ.

Nhiệt cao độ của “ngọn lửa xuyên băng” đã khiến cho các lãnh đạo của đảng Việt Tân (VT) và “bọn bồi thần” của băng đảng này tại Nam, Bắc California, Houston, Texas (Hoa Kỳ), Vancouver (Canada) cuống cuồng tìm mọi cách để chữa cháy; nhưng dư luận đã thấy rõ VT càng chữa, càng cháy.

Trước Giáng Sinh, nhà văn Trương Minh Hoà, tác giả của 5 quyển sách viết bằng Anh ngữ do nhà xuất bản SBPRA xuất bản và phát hành khắp thế giới, trong đó có quyển “The Dark Journey” viết về Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam (thường gọi tắt là MT) đã cho phổ biến bài “Thân nhân 5 ký giả bị giết hãy truy tố Vẹm Tân ra Toà đòi công lý” trên TinParis.net và các diễn đàn điện tử. Bọn đầu lĩnh của băng đảng VT không dám phản ứng, chỉ có tên “Tiến sĩ Đầu ruồi” có hỗn danh “Quần Lãnh” ở Thụy Sĩ dãy dụa như đĩa phải vôi – như trước đây tên này đã lên tiếng bênh bậy cãi bừa và được Hoàng Cơ Định bám lấy nhưng sau đó đã vội buông ra vì biết là bám phải cái phao mục!

Cũng trước Giáng Sinh, tôi đã viết bài thứ 7, kết thúc loạt bài “Mặt trận đã kiện báo chí Việt ngữ - Việt Tân có dám kiện phóng viên AC Thompson và hãng truyền hình PBS?” với kết luận: có cho kẹo đảng VT cũng không dám kiện phóng viên AC Thompson và Frontline/ProPublica vì nếu đi kiện, đảng VT cũng phải kiện luôn “Ủy Ban Bảo vệ Các Nhà Báo tức Committee to Protect Journalists (CPJ)” là Ủy Ban đã công bố tài liệu “Silence in Little Saigòn: Five Vietnamese – American Journalists Killed” vào năm 1994.


Trong bài “Ba năm phỏng vấn, hai năm phóng vẩn”, Nguyễn Xuân Nghĩa (NXN) viết:

“…Người viết hoàn toàn không biết chuyện K9 đã “thoát xác” như vậy vì chuyện ấy xảy ra sau khi ông Phạm Văn Liễu bị Chủ tịch Hoàng Cơ Minh cách chức và ly khai thành thành một tổ chức khác, nên ông Liễu muốn có một hành động biểu dương khí thế chống công. ACThompson và đồng bọn không hề nhắc đến chi tiết động trời này vì muốn chụp mũ ông HCM và MT của ông về việc sát hại nhà báo.

Họ cũng không dám nói rằng khi K9 của ông Phạm Văn Liễu muốn ra tay, đối tượng các nhóm phiêu lưu này muốn chọn chính là… Nguyễn Xuân Nghĩa (NXN). Về sau, sợ FBI điều tra về tội bắn NXN, nhóm người này mới nhắm vào các nhà báo “thân Cộng” kể cả Đỗ Ngọc Yến của tờ Người Việt, một bạn chí thiết của người viết này. Và cuối cùng thì Trần Khánh Vân lãnh đạn…”

Trong loạt bài “Khủng bố ở Sàigòn Nhỏ”, nhà báo Trần Giao Thủy đã vạch rõ những sai lầm của NXN, và chuyện NXN đã cố tình đổ riệt cho ông Phạm Văn Liễu về vụ K9 sát hại những nhà báo, như sau:

 

“Trong bài đăng trên tuần báo Sống ngày 10 tháng 11, 2015, không kể đến những điểm về K-9 liên quan đến ông Phạm Văn Liễu, Nguyễn Xuân Nghĩa đã sai vì nghe và đọc nhưng không hiểu tiếng Anh hay cố tình xuyên tạc để đạt mục đích riêng.

Nguyễn Xuân Nghĩa viết, “…Trần Văn Bé Tư đã xác nhận mình là đoàn viên của K-9 khi ám sát hụt ông Trần Khánh Vân!”

 

          Nguồn: Nguyễn Xuân Nghĩa, “Ba Cuộc Phỏng Vấn Và Hai Năm Phóng Vẩn”.

Với đoạn văn trên Nguyễn Xuân Nghĩa đã, vô căn cứ, một là, chụp mũ K-9 cho Trần Văn Bé Tư, và hai là, cáo buộc tội giết người để biểu dương khí thế chống cộng cho ông Liễu qua sự kiện ông Trần Khánh Vân bị bắn nhưng không chết.

Màn vu vạ này cũng được diễn lại trong ba lần “giải ảo” rất mờ mịt và huyền ảo trên Người Việt TV, ở đó ông Nguyễn Đồng Sơn Nguyễn Xuân Nghĩa tung hoả mù đổ trách nhiệm cho người đã chết trong vụ ông Trần Khánh Vân bị bắn.

Sau khi Mặt Trận vỡ đôi, ông Phạm Văn Liễu không phải là người lãnh đạo của nhóm Mặt Trận Quốc gia Giải phóng Việt Nam (không có hai chữ “Thống nhất”) với các ông Trần Minh Công, Phạm Văn Chung, Trần Huỳnh Châu, Đỗ Đăng Doanh, Phạm Đình Đệ, Trần Vụ Bản, Nguyễn Quang Đan. Mặt Trận không có chữ “Thống nhất” này đổi tên thành Lực lượng Việt Nam Tự Do vào khoảng cuối 1985. Ra khỏi Mặt Trận hoàng Cơ Minh, không còn lương, từ 1985 ông Liễu đã phải mở tiệm giặt làm kế sinh nhai. Ông qua đời năm 2010 tại, San Franciso, California.

Như vậy khi ông Trần Khánh Vân bị ông Trần Văn Bé Tư bắn hồi cuối tháng 3 năm 1986, Mặt Trận duy nhất hiện hữu lúc đó là Mặt Trận Hoàng Cơ Minh mà Nguyễn Xuân Nghĩa là Vụ trưởng Tuyên vận rồi Kế hoạch cho đến khi âm thầm rút lui vào năm 1991 sau khi cùng Hoàng Cơ Định và Trần Xuân Ninh nộp đơn kiện Nguyễn Thanh Hoàng, Cao Thế Dung và Vũ Ngự Chiêu.

Theo bản tin trên báo Los Angeles Times ngày 23 tháng 3, 1986, khi trả lời Thám tử Mark Frank của Westminster, sau khi bị bắt vì bắn Trần Khánh Vân, Trần Văn Bé Tư nói ông “là một thành viên của Mặt Trận” (Tran said he is a member, but not a leader, of the Front) và “Mặt trận không can dự vào vụ bắn này” (Tran said that, to his knowledge, the Front had nothing to do with the shooting.)

  • Lời thú nhận của chuyên gia vơ đũa

“Đó là một chương đen tối của đời tôi.” – Nguyễn Xuân Nghĩa

“Trong một loạt phỏng vấn với ProPublica và Frontline, Nghĩa thay đổi nhận định về Mặt Trận. Lúc đầu, ông nhấn mạnh rằng tổ chức này không thể nào dính dáng đến những vụ tấn công các nhà báo hoặc những người khác ở Hoa Kỳ.

Trong những trao đổi về sau này, khi bị đặt trước những bằng chứng về bạo lực của Mặt trận, ông đã trở mặt. Trong một cuộc phỏng vấn ghi hình, Nghĩa cho biết “hoàn toàn có thể” là các thành viên Mặt trận đứng đằng sau vụ ám sát Đạm Phong và có thể đã phạm những tội ác khác. Ông xác nhận có một nhóm hung bạo ở trong Mặt Trận, và khi người quay phim tắt máy ảnh, Nghĩa xác nhận ông đã tham gia vào một cuộc họp của Mặt Trận trong đó các thành viên thảo luận một kế hoạch ám sát một chủ nhiệm nổi tiếng tại Orange County [nhà báo Đỗ Ngọc Yến của Người Việt]. Nghĩa cho biết ông đã thuyết phục các chiến hữu của mình đừng giết người đó.

Nguyễn Xuân Nghĩa nay gọi giai đoạn ở với Mặt trận là “một chương đen tối” của cuộc đời ông ta. Nguồn: Frontline|ProPublica

Ông nói, “Đó là một chương đen tối của đời tôi.””

Ba ngày sau khi PBS trình chiếu phóng sự “Terror in Little Saigon” ông Nguyễn Xuân Nghĩa đã dẫy dụa phủ nhận những gì đã nói với phóng viên trước mặt đạo diễn của Frontline|ProPublic trong bài phỏng vấn với ký giả Hà Giang của báo Người Việt. Ông nói, “đoạn văn viết về việc tôi trả lời phỏng vấn là hoàn toàn bịa đặt, vừa thiếu đạo đức vừa thiếu chuyên nghiệp.” Nghĩa, vơ đũa cả nắm, cho rằng những gì Frontline|ProPublica viết về ông trong bài “Terror in Little Saigon” – An Old War Comes to a New Country là cứt bò của giới truyền thông Mỹ (US media bullshit).

Nguyễn Xuân Nghĩa có thể chối bai bải những gì đã nói với nhà báo và những người làm phim của Frontline|ProPublica và có thể chê trách họ nhưng cớ gì Nghĩa lại nguyền rủa cả giới truyền thông Mỹ?

Có lẽ cũng chẳng lạ gì, ngay cái tựa đề bài phỏng vấn, tờ Người Việt đã cho thấy Nguyễn Xuân Nghĩa là chuyên gia… vơ vào khi nói “Chúng ta tiếp tục là nạn nhân của truyền thông Mỹ”. Chúng ta là ai? Ông Nghĩa trả lời báo chí, ông Nghĩa đóng phim, sao lại có chuyện “chúng ta” ở đây? Cựu Vụ trưởng Tuyên Vận Nguyễn Đồng Sơn của Mặt Trận quýnh quá hoá nhảm.

“Ngày hôm sau, cả ba đồng nghiệp của A.C. Thompson, gồm Joseph Sexton, Cliff Parker, và Richard Rowley, đều gửi email cho Người Việt, xác định là ông Nguyễn Xuân Nghĩa có nói với họ như thế – NV.”

Trong bài “Một phản đối và một trả lời” đăng trên ProPublica ngày 13 tháng 11, 2015, cũng có đoạn, “Chúng tôi sẽ hân hoan trực tiếp trả lời ông Nghĩa nếu ông muốn đặt vấn đề phản đối với chúng tôi.”

Tóm lại, muốn chứng minh sự thật đứng về phía mình thì ông Nghĩa nên đối diện với Frontline|ProPublica và dư luận Hoa Kỳ thay vì dùng chiến thuật “chối, chối, chối” và tấn công ký giả, cùng lúc đóng tuồng là nạn nhân để qua mắt một số bạn đọc và khán giả gốc Việt.

Tấn công ký giả và cơ quan truyền thông độc lập, liêm chính, và phi lợi nhuận như Frontline và đặc biệt là ProPublica, hai lần đoạt giải thưởng Pulitzer về nghề báo điều tra, là một chọn lựa thiếu khôn ngoan trước toà án công luận.

Trong những nhân vật xuất hiện trong phóng sự điều tra “Khủng bố ở Saigon Nhỏ” Nguyễn Xuân Nghĩa là nhân chứng xuất sắc nhất. Xuất sắc hơn cả một cựu thành viên lãnh đạo Mặt Trận ẩn danh xác định Mặt Trận đã hạ sát 2 trong 5 nhà báo. Xuất sắc hơn Trần Văn Bé Tư, không ngần ngại công nhận đã bắn ông Trần Khánh Vân như cây đổ. Xuất sắc hơn vì nhờ có ông Nghĩa, Frontline|ProPublica mới có được mấu chốt mới nhất sau hơn 30 năm FBI, cảnh sát và báo chí điều tra những vụ ám sát ký giả Việt Nam.

Mấu chốt mới và quan trọng đó là ông Nguyễn Xuân Nghĩa xác nhận ông đã tham gia vào một cuộc họp của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh trong đó các thành viên thảo luận một kế hoạch ám sát nhà báo Đỗ Ngọc Yến của Người Việt và ông đã thuyết phục các chiến hữu của mình đừng giết ông Yến.

Nếu, chỉ nếu thôi, chính quyền Mỹ, FBI quyết định đưa những vụ ám sát ký giả bị đông lạnh trở lại vòng điều tra một lần nữa, thì Nguyễn Xuân Nghĩa chắc chắn sẽ là nhân chứng siêu sao (superstar witness).”

*

Theo tôi, sau “nhân chứng siêu sao” NXN, còn có một nhân chứng siêu sao khác là Đỗ Thông Minh (ĐTM) tức Đỗ Thanh Long, người sáng lập ra Mặt Trận. ĐTM là người đã in 2 bộ sách “Hồi Ký Một Đời Người” của Phạm Ngọc Luỹ, Chủ Tịch Phong Trào Yểm Trợ Kháng Chiến của MT, và quyển “Hành Trình Người Đi Cứu Nước” của “kháng chiến quân” Phạm Hoàng Tùng.

Theo trình bày của Nguyễn Thanh Tú (NTT), người con trai thứ 6 của cố ký giả Đạm Phong trên paltalk thì ĐTM đã xác nhận với NTT 3 điểm quan trọng sau đây:

-10,000 kháng chiến quân ở Thái Lan là chuyện dối trá;

-Chuyện xử tử các kháng chiến quân ở Thái Lan là có thật;

-Và MT có dính líu đến việc sát hại các ký giả ở Hoa Kỳ.

 *

Như vậy, nếu, chỉ nếu thôi (nói theo cách nói của nhà báo Trần Giao Thủy) những vụ ám sát ký giả người Mỹ gốc Việt trong phóng sự “Terror in Little Saigòn” được trở lại vòng điều tra một lần nữa thì ngoài Nguyễn Xuân Nghĩa, còn có Đỗ Thông Minh cũng sẽ là “nhân chứng siêu sao” (superstar witness)!

Bài viết này được viết ngay trong đêm Thiên Chúa giáng sinh với ước vọng “những vụ án bị đông lạnh” sẽ nhờ ngọn lửa xuyên băng là phim phóng sự “Khủng bố ở Sàigòn Nhỏ” sẽ được trở lại vòng điều tra một lần nữa, để:

“Vinh danh Thiên Chúa trên trời
Xin ban công lý cho người chết oan!”

-Tin giờ chót: Được biết, qua điện báo TinParis.net, theo lời kêu gọi của nhà văn Trương Minh Hoà, anh Nguyễn Thanh Tú, con trai của ký giả Đạm Phongcô T., con gái của nhà văn Hoài Điệp Tử ( tức Phạm Văn Tập) đã liên lạc với nhà văn TMH để xúc tiến kế hoạch đi tìm công lý cho những người đã chết một cách oan khuất ngay vùng đất được coi như là Tự Do, Dân Chủ nhất trên mặt đất là Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ chỉ vì can đảm thực hiện lý tưởng cao đẹp của nghề làm báo là phục vụ Lẽ Phải và Sự Thật!


LÃO MÓC

PHỤ ĐÍNH


TÂM THƯ CỦA NGUYỄN THANH TÚ, CON TRAI KÝ GIẢ ĐẠM PHONG

- Nguyễn thanh Tú -



Nguyễn Thanh Tú


Kính thưa quí bác, cô chú.

     Đầu tiên, thay mặt gia đình, cháu cám ơn cộng đồng, các tổ chức đã để tâm tới chuyện 5 ký giả bị giết, trong đó có cha của cháu là ký giả đạm Phong. Sự kiện xảy ra cách đây 30 nãm, tưởng đâu chìm trong quyên lãng và mãi mãi quên lãng theo thời gian. Nay nhờ đài truyền hình PBS, ký giả Thompson và Rowley và Frontline đã bỏ ra 2 nãm để đưa ra ánh sáng công lý thủ phạm và chủ mưu, niềm hy vọng bừng lên sau màn đêm u tịch suốt hơn 30 năm.

@DCV Online

    Cháu cảm kích tấm lòng và cam đảm của các chú Nguyễn Thiếu Nhẫn, Trương Minh Hòa, Hứa Vạng Thọ, Kiêm Ái, Đặng Vãn Âu….đã hết lòng giúp cho nạn nhân, tố cáo tổ chức tội phạm nằm trong cộng đồng quá lâu.

    Cái chết tức tưởi của ba cháu và những ký giả khác là vết hằn đau khổ khó hàn gắng đối với gia đình, thân nhân và những người còn sống. Chẳng những làm thiệt hại vật chất, nhưng vết thương tâm lý đã vầy vò nạn nhân hàng bao nhiêu nãm qua, trong khi thủ phạm và kẻ chủ mưu vẫn chưa trả lời trước công lý. Ngày nào vụ án giết người chưa biết thủ phạm là ngày ấy gia đình cháu cũng như những gia đình khác chưa an bình tâm hồn.

    Cháu biết là bất cứ ai cũng có lương tri, tánh thiện trong mỗi con người, dù kẻ ác cũng có lúc hồi tâm, cải hối. Những người giết cha cháu và các ký giả khác nên thông cảm cho nổi rai rức triền miên của gia đình nạn nhân và chắc là những người ấy có lúc sai lầm vì nghe theo một tổ chức, gây ra tội ác. Nếu đặt trường hợp như gia đình cháu, thì những kẻ giết người mà không do thù hận phải đau khổ như thế nào?. Cháu nghĩ là những người giết cha cháu và các ký giả khác cũng có cảm xúc về tội ác, biết được nổi đau khổ của gia đình nạn nhân. Tuy nhiên có thể vì áp lực hay lý do nào đó mà họ không nói sự thật. Những kẻ giết ba cháu và các ký giả khác chắc cũng có lúc hối cải, nếu không làm cái gì để xoa dịu nổi đau khổ của người khác, lương tâm không an nghỉ, họ sẽ mang theo sau khi lìa đời.

     Cháu biết những người giết cha cháu và các ký giả khác chỉ là kẻ thi hành mệnh lệnh của tổ chức, được xác nhận qua một vài nhân vật quan trọng, nhiều người biết trong chương trình Frontline và một số youtube. Thủ phạm thừa hành không bị trọng hình nếu biết hối cải, khai báo cho các cơ quan cảnh sát, FBI, chắc chắn là luật pháp có nguyên tắc bảo vệ nhân chứng như các trường hợp những vụ án bí ẩn, khó tìm ra, chỉ có người bên trong khai báo và được hưởng quyền miễn tố. Cháu nghĩ là những người thừa hành giết cha cháu và các ký giả chỉ làm theo lệnh, chánh phạm chính là tổ chức gây ra cảnh kinh hoàng cho cộng đồng từ hơn 30 nãm qua. Cháu đề nghị những ai giết cha cháu và các ký giả khác hãy khai báo với các cơ quan cảnh sát, FBI, là tự cứu mình trước tiên, sau đó là xoa dịu đau khổ cho nạn nhân. Những người gây ra tội ác do thi hành lệnh của một tổ chức nên đặt nghi vấn về tính lương thiện của những lãnh đạo, họ có thể đã khai báo tất cả và chờ ngày bị FBI mở lại hồ sơ, nếu không khai báo sớm, khi nội vụ công khai là những kẻ liên hệ khó tránh được hình phạt của luật pháp. Theo sự nhận xét thì khi truyền hình đưa ra những vụ án bí mật, thường là truyền thông đã có chứng cứ. Cộng đồng và gia đình nạn nhân mở rộng vòng tay khoan dung cho những ai hối cải, đó là con đường tốt nhất và an toàn cho những người thừa hành lệnh giết người.

       Cháu khẩn khoản kêu gọi quí vị luật sư hãy giúp cháu và những nạn nhân khác, quí vị là ân nhân của gia đình nạn nhân và cộng đồng. Cháu tin là với tấm lòng vì công lý, quí vị luật sư có lương tri sẽ là động lực thúc đẩy FBI mở lại hồ sơ cold cases và vong linh ba cháu cũng như những người khác ngậm ngùi nơi chín suối.

     Chân thành cám ơn cộng đồng, những nhà báo dũng cảm và tinparis.

Nguyễn Thanh Tú.
25.12.2015


Trở Về