T  H  Ờ I   -   S Ự

TẢN MẠN VỀ CHUYỆN NHỮNG THẰNG CUỘI THỜI ĐẠI A CÒNG (@)

LÃO MÓC -   

*
*   *
Độc giả đã nghe nhiều về chuyện nịnh xằng, nổ sảng của “thằng cuội thời đại “a còng” (@) Tru Tắt Tiếng. Xin mời độc giả nghe chuyện đi xa về nhà nổ sảng của mấy ông nhà văn, nhà trí thức “thằng cuội” ở trong nước

Mấy ông nhà văn, nhà trí thức VC là chúa cái vụ… đi xa về nói dối!
Cách đây cả chục năm, ông giáo sư Nguyễn Huệ Chi, người rất “nổi nang” với trang mạng bauxitvietnam đã lộ rõ bộ mặt đối lập… cuội của mình qua bài phát biểu ca tụng lên tới tận mây xanh “công đức vô lượng” của người cầm đầu WJC (William Joiner Center) Kevin Bowen, kẻ đã cùng tên Việt gian Nguyễn Bá Chung thực hiện chương trình “viết tờ căn cước đỏ” cho 3 triệu người Việt tỵ nạn cộng sản.
Hình như đa số mấy anh chị dính líu tới chuyện WJC đều có cái “gen” “đi xa về nhà nói dối” của Ngài Chủ tịch nước Việt Nam Xã Hội Chủ Nghĩa khi ông này “vô cùng nổi tiếng” là “Triết phét” với vụ vụ tuyên bố đã “làm phân hóa nước Mỹ”!

-Hai nhà văn VC và “VC nằm vùng” nổi tiếng đi xa về nhà nói dối trong vụ WJC đầu tiên là Ngụy Ngữ và Lê Lựu (đã quá vãng).
Ngụy Ngữ, một nhà văn VC nằm vùng đã từng được nhà văn Võ Phiến và Nguyễn Xuân Hoàng “lăng xê” hồi trước năm 1975 đã được qua Mỹ trong cái vụ WJC viết tờ căn cước đỏ” cho 3 triệu người Việt tỵ nạn cộng sản.Sau khi “đi xa (tới Mỹ)” “về nhà” Việt Nam anh ta bèn viết bài “Gặp Gỡ Ở Mỹ” chê bai “tự do ở Mỹ như miếng bíp-tết thối” và đăng tải bài viết trên tờ Đoàn Kết của “Việt kiều yêu nước VC” ở Paris khiến mấy ông nhà văn lưu vong Việt Nam ở Mỹ được nhắc tới như Nguyễn Xuân Hoàng, Mai Thảo (đều đã quá cố), Thái Lãng… “đính chánh, đính tà” lia chia.

Anh nhà văn VC Lê Lựu mới là… nói phét như VC! Bố này sau khi được Kevin Bowen và Nguyễn Bá Chung “thí” cho một ít “phân” (fund) của W(J)C bèn về nước viết quyển “Nước Mỹ, Một Thời Lầm Lỗi” phịa chuyện có người ở Mỹ đề nghị “biếu không” cho anh ta một căn nhà để anh ta sống và… viết văn! Chưa hết! Chuyện còn động trời hơn là anh ta phịa chuyện tờ Washington Post đã mời anh ta làm chủ bút tờ báo này (sic!). Ai nghe chuyện này cũng đầu lắc đầu mà rằng: “Đúng là nổ sảng còn hơn VC!”.
Ai cũng biết, lúc đó, trình độ “đái ra Anh văn” như “ông tiến sĩ to-be” Nguyễn Ngọc Bích (mới chết và đã được “nhà văn nghĩa địa” nịnh xằng, nổ sảng là “ngọc bích về trời!”), người nổi tiếng là chưởng môn nhân của “trường phái Bể Dâu” vì đã “dám” dịch hai chữ “Bể Dâu” ra Anh ngữ là “mulberry sea” mà còn chưa dám “nổ sảng” như anh nhà văn VC Lê Lựu. Sau này, nghe nói ký mục gia Bùi Bảo Trúc có “phát hiện” là tờ Washington Post có mời Đại Tá VC Lê Lựu cộng tác với tờ báo này là để thay thế ông nhân công… lau chùi restroom của tòa báo vừa mới qua  đời sau một tai nạn xe cộ!(?)

Một anh nhà văn khác… đi xa về nhà nói phét còn vào bậc thượng thừa hơn cả ông Chủ tịch nước VNXHCN Nguyễn Minh Triết. Ông nhà văn này sau khi được Mỹ du bèn về nhà nổ sảng bằng cách kể lại rằng anh ta và phái đoàn nhà văn VC đi “tham quan Niu-Oóc” thì gặp một anh chàng nhạc sĩ da đen thổi kèn saxophone trổi lên bài “Tiến Quân Ca” đã nhận được… một trận mưa xu từ anh ta và phái đoàn nhà văn VC! Nói phét cái kiểu này mới xứng đáng là… “con cháu Bác Hồ!” – như tên đồ tể HCM đã nhỏ những giọt nước mắt cá sấu ăn năn, ăn lát sau cái vụ Cải Cách Ruộng Đất! Như “ông nhà báo cò mồi có lai-sân” Bùi Tín đã “bênh vực Bác Hồ” là “nếu Bác Hồ còn sống thì đâu có cái vụ cả triệu quân dân miền Nam bị lùa vào “trại cải tạo”!
Ở Mỹ mà nghe nói chuyện một anh nhạc sĩ da đen thổi kèn saxophone bài “Tiến Quân Ca”, bài quốc ca chó chết của VC thì ai cũng phì cười vì biết đây là một chuyện diễu dở, nhưng đồng bào ở trong nước đâu có ai biết chuyện bịa đặt này nên cứ tin là sự thật và hít hà khen lấy khen để!

Cũng không phải chỉ có nhưng nhà văn VC dính líu tới cái Trung Tâm William Joiner là những kẻ bịa điều, đặt chuyện để nổ sảng mà ngay cả anh Kevin Bowen cũng đã trắng trợn nổ sảng khi lên tiếng bảo rằng cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản khắp nơi đã tiếp rước hai ông học giả Hoàng Ngọc Hiến, Nguyễn Huệ Chi. Trong khi ai cũng biết mấy ông này chỉ âm thầm đến, ở nhà của “mấy ông bà Việt kiều yêu nước VC” và mua sắm thứ này, thứ nọ của “đế quốc Mỹ” để về nhà (VN) nói phét với bà con, chòm xóm. Điển hình như cách đây mấy năm, ông giáo sư Nguyễn Huệ Chi “khoe” đã tới San José và ở nhà ai, nhà ai. Tội nghiệp cho cái bà thân mẫu của ông nhà văn VHQ nào đó ở San José nếu quả tình bà có tiếc là đã đóng góp cho ông Nguyễn Hữu Luyện 20 đô-la để ông này “kiện” ông Nguyễn Huệ Chi. (Nếu quả là chuyện này có thật, xin bà liên lạc với tôi để tôi hoàn trả lại số tiền này (xin tính luôn tiền lời) vì chính tôi (Lão Móc) là một trong những người tổ chức tiệc gây quỹ và đã được đồng bào Bắc California đóng góp trên 30,000 Mỹ kim để “người tù kiệt xuất” Nguyễn Hữu Luyện và 11 người khác “kiện” WJC! Còn nếu chỉ là câu chuyện làm quà cũng xin bà lên tiếng cho lẽ phải và sự thật!)

*

Không ai trách gì ba cái chuyện đi xa về nhà nổ sảng của Lê Lưu, Ngụy Ngữ và cái anh nhà văn bịa chuyện anh nhạc sĩ da đen ở Niu-Oóc (viết theo kiểu của anh nhà văn VC) thổi saxophone bài “Tiến Quân Ca”! Nhưng, ông học giả Nguyễn Huệ Chi thì lại khác!
Giữa cái gọi là “Hội thảo Văn học Việt Nam – Hoa Kỳ sau chiến tranh do Đại học Văn Hoá Hà Nội và Trung Tâm William Joiner thuc Đại học Massachusetts phối họp tổ chức” mà ông học giả lại làm chuyện vô văn hoá là đã nổ sảng, phịa chuyện ông Nguyễn Hữu Luyện “kiện” WJC vì “hình như là vì ông này không được nhận vào làm ở Đại học Massachusetts và WJC” là một chuyện nói dối còn hơn cả thằng cuội! Việc làm này nó còn thô bỉ hơn chuyện của mấy ông Lê Lưu, Ngụy Ngữ nhiều. Bởi vì dù sao ông cũng là một… nhà văn hóa, dù là văn hoá của Việt Cộng!

*

Kết thúc bài “Ngẫm nghĩ về ba tư cách văn hóa của tôi trong những ngày làm việc ở William Joiner Center” (WJC), “nhà văn hóa” Nguyễn Huệ Chi có viết:

“Sau gần 10 năm, đến năm 2001, tôi lại có dịp đi sang Hoa Kỳ tiếp xúc với cộng đồng người Việt hải ngoại, đặt lại yêu cầu này trên một nền tảng tư tưởng vững vàng, sáng rõ hơn hẳn. Nếu không có WJC tôi đã không làm được điều ấy. Cuộc hội thảo hôm nay là cơ hội cho tôi bày tỏ lòng biết ơn đối với WJC và ông Giám đốc Kevin Bowen, một con người mang lẽ sống nhân ái khiến những ai đã tiếp xúc với ông đều phải kính nể”.
*

Liêm khiết trí năng vốn là tính mà một người làm văn hóa phải có! Nghề thổi ống đu đủ của “nhà văn hoá” Nguyễn Huệ Chi ca tụng công đức vô lượng của ông Giám Đốc Kevin Bowen đúng là vào bậc thượng thừa nhưng ông Nguyễn Huệ Chi không nên làm chuyện vô văn hoá là bịa chuyện, nói dối là “ông Nguyễn Hữu Luyện kiện WJC vì không xin được việc làm!”
Ông Nguyễn Hữu Luyện, người tù biệt kích bị Đảng và Nhà Nước của ông Nguyễn Huệ Chi giam cầm 27 năm trời khi đang theo học Cao Học tại UMASS đã phát hiện ra chuyện trớ trêu về “cái vụ viết tờ văn cước đỏ” do WJC khởi xướng nên mới xảy ra vụ dùng tố quyền tập thể để kiện WJC. Ông Nguyễn Huệ Chi vì nhu cầu “mót” ca tụng WJC và ông Giám đốc Kevin Bowen thì cứ ca tụng, sao lại đi làm chuyện vô văn hoá là tự biến mình thành thằng cuội bịa chuyện “ông Nguyễn Hữu Luyện đi kiện WJC vì chuyện đi xin việc làm không được nên đi kiện?!”

Tên vô loại Kim Âu (Hà Văn Sơn), kẻ khốn nạn đã sỉ nhục Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà  là “lính đánh thuê cho Mỹ” cũng đã có lập luận khốn nạn này.
“Nhà văn hoá” Nguyễn Huệ Chi đã tự biến mình thành thằng cuội khi bảo rằng ông Nguyễn Hữu Luyện vì không được nhận vào làm việc tại UMASS Boston và WJC nên đi kiện WJC “và được đồng bào hải ngoại ủng hộ 300,000 Mỹ kim.”

Bịa chuyện một cách vô văn hoá như thế mà cũng nói được thì đúng là “hết nước nói!” (no water said” (dịch theo trường phái Bể Dâu!).

Mới đây, lại có anh nhà báo Người Buôn Gió, Buôn Mưa gì đó là Việt kiều, VC ở bên Đức lại “trổ tài… thằng cuội” theo cái kiểu của anh (cố) “Tạ đái” VC Lê Lựu rằng thì là anh ta qua Mỹ được “nhà dân chủ cuội” Điếu Cầy đón ở phi trường và, sau đó, được “đại gia” Việt kiều Mỹ rước về nhà và sẵn sàng giao cho anh ta làm chủ một nhà hàng nếu anh ta chịu. Nếu không thì sẽ sẵn sàng giao cho anh ta một nông trại để anh ta trồng… rau muống (?) và nuôi gà chọi, vốn là “nghiệp chuyên” của anh ta ở VN. Thằng “nhà báo lái gió” này đúng là một thằng nói dối còn hơn cả thằng cuội! Bởi vì chính nó, năm ngoái đã đưa ảnh của blog Beo tức nhà báo Thu Hồng  vợ bé của tên Tướng công an VC Nguyễn Văn Hưởng đang lau bàn ở một tiệm noodle ở đường Santa Clara ở San José lên các diễn đàn điện tử đã bị mụ này chửi tắt bếp!

*

Thực ra “những thằng cuội” ở trong nước còn thua xa những thằng cuội ở hải ngoại nhiều!

“Tài năng thằng cuội” của anh nhà văn Tạ Đái VC Lê Lựu làm sao mà bằng anh “nhà văn không có tác phẩm” Chu Tấn, tức cựu Trung Tá Trần Như Huỳnh ở Mỹ. Ông này được Chánh Bịp phong làm Thủ Tướng Chính Phủ Việt Nam Tự Do và tuyên bố sẽ thuê Boeng 707 chở Nội Các về Hà Nội nhận bàn giao chính phủ từ Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh (sic!). Nhưng vì quỹ lương bổng hàng tháng từ Toà Bạch Ốc không chịu chuyển về VN cho anh ta nên anh ta bèn không chịu về nước dẫn Nội các của anh ta về VN nhận bàn giao!

“Tài năng thằng cuội” của “nhà báo Lái Gió” làm sao mà bì cho kịp với “nhà báo cõi trên” Hạnh Dương (Dương Văn Hành) của tờ Vịt Báo ở Mỹ. Anh “nhà báo cõi trên” này, theo anh ta, thì Tổng Thống Obama đã ra văn thư bổ nhiệm anh ta vào “Nội Các Nhà Bếp” (Cabinet Kitchen) của Toà Bạch Ốc!

Nãy giờ toàn tản mạn về chuyện “những thằng cuội” trong và ngoài nước. Bây giờ xin tản mạn về “tập thể thằng cuội” ở trong nước và ngoài nước.

Theo thông cáo số 18 của Nguyễn Thanh Tú thì Tập thể thằng cuội Vẹm Cộng” thua xa “Tập thể thằng cuội Vẹm Tân” vì “thằng cuội Vẹm Tân” không có lai-sân!

Nói theo văn chương, chữ nghĩa của “bọn ma tru” thì “thằng cuội Vẹm Tân” giống như câu hát:

“Ở xa xa người ta tưởng là hoàng hậu
Tới gần mới biết là con đĩ lậu mắc tiêm la!”

LÃO MÓC

Trở Về