T  H  Ờ I   -   S Ự

CUỐI NĂM TẢN MẠN VỀ CÁCH XỬ SỰ CỦA VĂN NGHỆ SĨ XƯA VÀ NAY - Bài 2 -
LÃO MÓC-   
*
*  *

“Ai mà chả có lúc nhầm

Có một anh nhím ngay đêm cúp điện lại say rượu, thèm tình. Ngay lúc đó quờ quạng lại gặp ngay một em nhím cái bèn vầy cuộc mây mưa. Vừa xong việc bỗng đèn bật sáng, nhìn lại người bạn tình đã cùng mình vừa ân ái hoá ra là cái bàn chải! Chàng nhím bèn nhún vai:

‘Ai mà chả có lúc nhầm!’”

(Trích “Chuyện cấm đàn ông”, Đặng Trần Huân).

Trong bài viết cùng tựa vừa qua, tôi cũng bị lầm khi đem râu ông Chiêu Lỳ (Phạm Hồng Thái) gắn vào cằm ông Chiêu Hổ (Phạm Đình Hổ), lầm tên Lê Tuyên với Lê Hoan. Được “ông lão thành” Nguyễn Mỹ Hào chỉ dẫn và điểm xuyết, xin thành thật cám ơn. Cũng xin cảm ơn ông NMH đã gửi cho bài “Tạ người cho hoa trà” (xin xem phụ bản cuối bài).

*

Xin bàn tiếp vế cách cư xử của các văn nghệ sĩ xưa và nay.

Trong bài “Văn Nghệ Sàigòn Đá Bát” nhà văn Hoàng Hải Thủy viết như sau:

“Bọn Cách Mạng Ba Mươi đáng khinh nhưng tôi thấy chúng không đáng tởm bằng bọn văn nghệ sĩ Sài Gòn sau 30 Tháng Tư vẫy đuôi ca tụng lũ chủ mới. Tôi gọi bọn này là bọn Văn Nghệ Sài Gòn Ðá Bát. Ðúng ra chúng là bọn Ăn Cháo Ðái Bát.

Mời quí vị đọc vài đoạn Văn Sài Gòn Ðái Bát trong “Hơn Nửa Ðời Hư.” Tác giả Vương Hồng Sển. Nhà Xuất Bản Tổng Hợp Thành Phố Hồ chí Minh ấn hành năm 1992. Trang 421-422. Vương Hồng Sển. Trích:

 ” Ðầu năm Mậu Thân, ở đâu mà lại chẳng có cảnh bị bắn giết, đốt phá? Chính Gia Ðịnh cũng có cảnh nhà cửa tan ra cát bụi, bàn ghế, của tiền thập vật cháy ra khói, ra tro, chỉ vì người cầm quyền ngoan cố, bám theo chính sách Mỹ và Thiệu chúng nó vãi tiền ra hại cho đồng bào ta cùng một giống cầm súng bắn lẫn nhau, mà có như vậy họ mới đục nước béo cò, không khác những tên đày tớ gian tham khi chủ sai đi mua vịt quay gà quay, giả lựa chọn bốc con này, nắm kéo con kia, liếm mỡ dính tay cho đã rồi đem về cho chủ một con gà, một con vịt chỉ còn bộ xương dưới lớp da khô đét. Mỡ và thịt ai kia đã rút rỉa hết rồi! Nghĩ cũng thẹn cho con nhà văn trói gà không chặt, lúc thế bọn ấy đang mạnh cũng phải giả dại qua ải, và đợi cho đến ngày hôm nay chúng đã cút mất, mới dám nói ngay sự thật

Hơn Nửa Ðời Hư. Vương Hồng Sển. Nhà Xuất Bản Tổng Hợp Thành Phố Hồ chí Minh xuất bản năm 1992, trg 405:

 ” Riêng anh Từ Ngươn Ðồng, năm ngoái còn gặp anh xách gậy dạo chơi vùng chợ Tân Ðịnh, mắt lờ răng rụng ráo. Năm nay, nhất là từ lễ mừng Ðộc Lập, dân ta toàn thắng, hết nạn xiềng xích, thoát ách kìm kẹp Mỹ Mẽo…”

Tôi chủ trương viết về văn phẩm nên khen chê cho đúng, sao cho vừa phải, đừng bốc quá mà cũng đừng chỉ móc ra những điểm sai lầm, yếu kém. Tác giả Vương Hồng Sển viết về Saigon hay thật nhưng trước khi kể những cái hay trong tác phẩm của ông tôi phải thanh toán ân oán tình ngãi với ông trước đã. Tôi thanh toán không phải vì những ân oán riêng của tôi với ông — tôi không được quen biết ông, tôi không gặp ông lần nào — mà là vì những ân huệ Quốc Gia VNCH đã cho ông Vương Hồng Sển hưởng, nhưng ông đã viết nhiều điều tôi cho là bội bạc về Quốc Gia VNCH của tôi.


Ngôi nhà của cụ Vương Hồng Sển thời VNCH

Là người sống đến bẩy mươi năm yên lành trong Quốc gia VNCH, không có qua một chứng chỉ nào về khoa bảo tồn cổ vật, ông Vương Hồng Sển được làm Quản Thủ Viện Bảo Tàng Quốc Gia trong mười mấy năm, được chính phủ VNCH, thời Tổng Thống Ngô Ðình Diệm, cho đi công du nghiên cứu ở Pháp, Ý, Nhật, Ðài Loan. Tiền do Nhà Nước chi. Dù có nhiều chuyến đi ông Sển được chính quyền những nước bạn mời đến nghiên cứu cổ vật ở nước họ đài thọ mọi chi phí nhưng em nhỏ lên ba cũng biết họ mời ông là vì ông là viên chức chính quyền Quốc Gia VNCH. Ông là một thứ Quản Thủ, Gíám Ðốc Viện Bảo Tàng ngang xương; đã có bao nhiêu người lính VNCH ngã xuống để cho ông Sển ngày ngày đến Viện Bảo Tàng trong Vườn Bách Thảo an nhàn, thoải mái làm công việc ông thích, để ông ung dung thả bộ đi tìm mua đồ cổ, đã có bao nhiều người mẹ, người vợ Việt Nam khóc để cho vợ chồng Vương Hồng Sển-Năm Sa Ðéc sống yên ổn với nhau. Vậy mà ông Vương Hồng Sển, tỏ ra vô ân, bạc nghĩa, muối mặt viết những lời miệt thị cái chế độ đã nuôi dưỡng, đã bảo vệ họ, đã đối xử tình nghĩa có thể nói là trọn vẹn với họ, đã cho họ hưởng nhiều ân huệ. Quốc Gia VNCH của tôi đã mất rồi, tôi không mong những người như ông Vương Hồng Sển nói lời thương tiếc nó, tôi chỉ muốn những người như ông Vương Hồng Sển nếu không thương tiếc thì cũng đừng miệt thị, đừng tỏ ra vô ơn, đừng tỏ ra đểu giả với cái quốc gia, cái chế độ đã ưu đãi ông suốt bẩy mươi năm trong cuộc đời chín mươi tuổi của ông.” (Hết trích).

Nhà văn Hoàng Hải Thủy, người đã bị nhiều năm tù đày vì tội “biệt kích cầm bút” viết về ông ‘văn nhân vô hạnh” Vương Hồng Sển như thế; nhưng ông nhà báo Ngô Nhân Dụng của báo Người Việt mà nhiều người cứ nhất định gọi là báo Người Vẹm vì báo này đã bị 154 tổ chức, hội đoàn quốc gia ra tuyên cáo phản đối vì “đã nhục mạ Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ trong chậu rửa chân, đã miệt thị QLVNCH là lính đánh thuê…” lại viết bài “Thời buổi 31 tháng 4”, tìm mọi cách “ca tụng” ông văn nhân vô hạnh VHS hết lời!

Không gọi ông nhà báo Ngô Nhân Dụng tức nhà thơ Đỗ Quý Toàn là kẻ cầm bút mà lương tâm đã mờ đục và mục nát, thì phải gọi là gì?

Khi Nguyễn Thanh Tú lên tiếng đi tìm công lý cho cha mình là cố ký giả Đạm Phong bị bọn khủng bố sát hại thì những ký giả, phóng viên của báo Người Việt như Hà Giang, Nguyễn Xuân Nghĩa… tìm mọi cách bênh vực bọn sát nhân.

Không gọi những kẻ này là những người cầm bút mà lương tâm mờ đục và mục nát, thì phải gọi là gì?

Nhà văn Nhã Ca, với tác phẩm Giải Khăn Sô Cho Huế cũng đã cùng chồng là Trần Dạ Từ (Lê Hà Vĩnh) sống dưới chế độ VNCH và cũng đã lãnh Giải Thưởng Văn Chương VNCH, vậy mà nỡ lòng nào bà lại tuyên bố là “bị cả hai chế độ CSVN và VNCH đàn áp (sic!)”?!

Là chủ nhiệm tờ Việt Báo, bà đã bình chân  như vại khi con của đồng nghiệp Nguyễn Đạm Phong là Nguyễn Thanh Tú, lên tiếng để tìm công lý cho cha mình bị bọn khủng bố sát hại.

Không gọi bà và chồng bà là những kẻ cầm bút mà lương tâm mờ đục và rỗng nát thì phải gọi là gì?

Nhà văn Giao Chỉ (Vũ Văn Lộc), người cách đây mấy chục năm đến Mạc Tư Khoa tự xưng viết văn từ năm 18 tuổi, đòi bắn Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan… khi Nguyễn Thanh Tú lên tiếng tìm công lý cho cha mình thì lại tìm mọi cách bênh vực cho đảng Việt Tân, tìm mọi cách đánh phá những việc làm của Nguyễn Thanh Tú, ngay cả việc cà khịa là khuyên “Nguyễn Thanh Tú đi tìm công lý cho dân tộc sẽ tìm thấy công lý cho thân phụ (sic!)”.

Không gọi ông “nhà văn nghĩa địa” này là người cầm bút mà lương tâm mờ đục và mục nát, thì phải gọi là gì?

*

Nhưng thời nào cũng thế!

Có “Tụng Tây Hồ phú” ắt sẽ có “Chiến tụng Tây Hồ phú”.

Có Tôn Thọ Tường hăm he:

“Chớp nhoáng thẳng bo dây thép kéo
Mây buông đen nghịt khó tàu bay!”

Thì sẽ có Phan Văn Trị khẳng khái đáp:

“Chớ mượn hơi hùm rung nhát khỉ
Lòng ta sắt đá há lung lay!”


LÃO MÓC


► Cuối năm tản mạn về cách xử sự của văn nghệ sĩ xưa và nay - Bài 1 -

► Cuối năm tản mạn về cách xử sự của văn nghệ sĩ xưa và nay - Bài 3-

  • Phụ bản:

Tạ lại người cho hoa trà


 Tết đến người cho một chậu trà

Đuơng say ta chẳng biết rằng hoa
Da mồi, tóc bạc, ta già nhỉ!
Áo tiá, đai vàng, bác đấy a?
Mưa nhỏ, những khinh phường xỏ lá
Gió to, luống sợ nó rơi già
Lâu nay ta chỉ xem bằng mũi
Đếch thấy hương thơm, một tiếng khà”.

Yên Đỗ

 

Trở Về