T  H  Ờ I   -   S Ự

CUỐI NĂM TẢN MẠN VỀ CÁCH XỬ SỰ CỦA VĂN NGHỆ SĨ XƯA VÀ NAY - Bài 3 -
LÃO MÓC-   
*
*  *

Kim Thánh Thán, một nhà phê bình văn học nổi tiếng của Trung Quốc khi phê bình quyển “Tam Quốc Chí” của tác giả La Quán Trung, đã hết lời khen ngợi.

Theo Kim Thánh Thán tiên sinh thì văn Tam Quốc Chí tuyệt hay. Hay ở chỗ khéo mở đầu, chuyển ý. Chẳng hạn có một đoạn chính văn thì sẽ có một đoạn chuyển văn để dẫn dụ. Sắp có một đoạn đại văn thì sẽ có một đoạn tiểu văn mở đầu.

Hơn thế nữa, Tam Quốc Chí tuy là một tiểu thuyết với lối văn tự sự, nhưng lại rất gần với chính sử. Tam Quốc Chí nói về một thời đại trong lịch sử Trung Quốc, có sử liệu khảo chứng rõ ràng. Người đọc bị lôi cuốn từ đâu đến cuối như đọc một quyển tiểu thuyết hấp dẫn, vừa đi vào một cách gần như hoàn toàn chính xác ở chi tiết.

Bàn về các nhân vật trong Tam Quốc Chí, tiên sinh cho rằng bộ sách này có “Tam kỳ” hoặc “Tam kiệt” tức ba nhân vật độc đáo. Đó là:

-Khổng Minh Gia Cát Lương;

-Quan Vân Trường;

-và Tào Tháo.

Trong “tam tuyệt” mỗi người một vẻ. Khổng Minh là một bậc Quốc sư, Quan Công

là một trang dũng tướng, Tào Tháo là một kẻ thiên hạ đệ nhất gian hùng.

Bài viết này xin đề cập đến tài múa lưỡi giết gian thần của Thừa Tướng Khổng Minh Gia Cát Lượng như sau: 

“… Khổng Minh chiếm được 3 quận Thượng Khuê, Thiên Thủy, Ký Thành tiếng tăm lừng lẫy. Còn Tào Tuấn đang cùng chư tướng luận bàn thì có tin Hầu Mậu đã bị quân Thục đánh rốc qua nước Tây lương, binh Thục lại đã ra khỏi Kỳ Sơn, đạo binh tiền bộ đã đến sông Vị thủy. Vương Lãng đề nghị Tào Chơn đi dẹp giặc. Tào Tuấn bèn phong cho Tào Chơn làm Đại Đô Đốc, phong Vương Lãng làm Quân sư.

Chuẩn bị binh mã xong, nhắm Trường An tấn phát. Khi tới nơi, Tào Chơn truyền đóng quân nơi mé sông Vị Thủy. Vương Lãng thưa: “Ngày mai hãy cho quân sĩ chỉnh tề, cờ xí rợp trời  để thị uy quân Thục. Sau đó tôi sẽ kêu Khổng Minh đến dụ y đầu Ngụy, làm cho y phải chấp tay qui thuận cần gì phải dụng binh lực.”

Rạng ngày Tào Chơn kéo binh đến binh mã phân chia đàng hoàng rồi, Vương Lãng mới đến trước trại kêu quân Thục bảo: “Chủ Tướng binh Thục hãy ra đây cho ta nói chuyện.”  Khổng Minh dàn trận, phía tả có Trương Bào, phía hữu có Quan Hưng, còn chư tướng đâu đó đứng hai hàng lẫm liệt. Khổng Minh sai quân đấy xe ra trước trận, tay cầm quạt lông, kêu binh Nguỵ mà rằng: “Kẻ nào muốn thỉnh ta đến xin hãy ra ngay!” Vương Lãng vội vã bước ra. Thấy Vương Lãng, Khổng Minh xá một vái. Vương Lãng bèn đáp lễ, và nói: “Tôi nghe danh ông đã lâu. Ông là người hiểu rõ cơ trời, sao lại đem binh đến làm chi vậy?” Khổng Minh đáp: “Ta vâng chiếu đi dẹp giặc mà “. Vương Lãng nói: “Trời đã định, thiên hạ sẽ về tay người có đức. Trước vua Hườn Đế, Linh Đế trị vì, rồi trào Hớn suy vi, giặc Huỳnh Cân quấy nhiễu. Lý Thôi, Quách Dĩ tranh hùng. Viên Thiệu xưng đế, Viên Thiệu chiếm Nghiệp quận, Lưu Biểu chiếm Kinh Châu, Lữ Bố đoạt Từ Châu, sanh linh đồ thán, vua Thái Tổ Võ Hoàng Đế của ta ra công dẹp yên tám cõi, trăm họ một lòng, muôn dân tùng phục. Vua Thái Tổ Văn Hoàng Đế là đấng anh quân, thuận lòng người, hợp ý trời. Nay ông có tài như vậy, sao không biết theo cơ trời. Nếu xếp giáp qui hàng chẳng những không mất ngôi Hầu, mà lại rạng danh tôi trung, há chẳng tốt lắm sao?” Khổng Minh vùng cười mà rằng: “Ta tưởng ngươi là đại lão thần nhà Hớn có ý kiến cao minh gì, ai ngờ lại nói toàn lời hèn mạt. Nay ta có một lời hãy nghe cho kỹ: “Xưa vua Huờn Đế, Linh Đế sở dĩ triều chính không an, ấy là tại bọn gian thần. Chính như bọn Huỳnh Cân, Đổng Trác với Lý Thôi, Quách Dĩ nối nhau chuyên quyền cướp giựt Hớn Đế. Ấy bởi nơi miếu đường cây mục làm quan, trước điện bệ cầm thú ăn lộc. Còn như ngươi vốn quê quán Đông Hải, lúc ban sơ đổ cử Hiếu liêm làm quan, ắt phải phò vua giúp nước, an Hớn hưng Lưu, có đâu lại phò quân nghịch như thế. Ta lại vâng chỉ dẹp giặc để khôi phục nhà Hớn. Vậy lão tặc hãy lui cho mau để bọn phản thần ra đây cùng ta đọ sức.”

Vương Lãng nghe nói tức giận tràn hông, liền hét một tiếng hộc máu, nhào xuống ngựa mà chết. Binh Ngụy xốc tới ôm thây trở về”.

Có một vài thân hữu đọc xong bài viết có trách là tôi viết… quá nặng tay khi viết bài so sánh mồm miệng của Nguyễn Gia Kiểng và nhóm Thông Luận “to” bằng cái… của cô Tư Hồng! Tôi có trả lời các vị này rất tiếc là tôi đã không có tài “vẫy bút” như tài “múa lưỡi” của ông Khổng Minh đã “múa” với Vương Lãng trong Tam Quốc Chí mà tôi đã kể lại ở đoạn trên!

*

Ông bà ta có câu: “Bụt nhà không thiêng” vô cùng chí lý! Lão Móc đã làm chuyện vô bổ khi viện dẫn tới chuyện Thừa Tướng Khổng Minh Gia Cát Lượng của thời Tam Quốc ở tuốt  luốt bên Tàu “múa lưỡi” giết chết Vương Lãng để đề nghị với các vị cầm bút chân chính ở hải ngoại hãy nên vẫy bút như Khổng Minh đã múa lưỡi! 

Cần quái gì phải đi đâu cho xa như thế. Chỉ cần giở lại sử sách Việt Nam thời cận đại chúng ta có ngay Kinh lược sứ Phan Thanh Giản chỉ cần vẫy bút viết ra 8 chữ là đã đoạt mạng Tiến sĩ Phan Hiển Đạo.  

Chuyện  là như vầy:

“Phan Hiển Đạo là người Mỹ Tho, đổ Tiến sĩ, làm Đốc học chánh tại tỉnh nhà. Sau Hòa ước ngày 5 tháng 6 năm 1862, ước hẹn cùng Tôn Thọ Tường ra giúp tân trào. Trước khi ra có đến yết kiến cụ Phan Thanh Giản, được cụ phê vào giấy yết kiến 8 chữ: “Thất thân chi nữ, hà dĩ vi trinh” (tạm dịch: Con gái đã lấy người thì còn gì trinh tiết?); về nhà tự tử!”

Xem ra mấy ông trí thức ngày xưa đúng là… sĩ diện hảo! Chỉ vì 8 chữ của cụ Phan Thanh Giản mà ông Tiến sĩ Phan Hiển Đạo về nhà tự tử.

Văn nghệ sĩ Việt Nam thời lưu vong xem ra những người có nhân cách như Tiến sĩ Phan Hiển Đạo đã tuyệt giống!

Có những thằng nhà văn miền Nam đã từng lãnh Giải thưởng Văn Chương của chế độ VNCH, ra được hải ngoại lại tuyên bố không viết lách gì được, phải về trong nước “để tìm chất liệu sáng tác (sic!)”. Hoá ra là mò về nước để tìm cách giao lưu, hợp lưu, bị bọn văn nghệ sĩ trong nước chê hôi mùi thực dân đế quốc. Ra hải ngoại chẳng chịu nằm yên lại nổ sảng là những người Việt tỵ nạn là những cái đầu đông đá. Bị các nhà văn khác chê là “kỳ nhông văn nghệ”, là “nhà văn con lươn”, “con ếch thay máu” đã không biết nhục lại còn “chơi tục” là xua bạn bè, con cái xúm nhau mà “bề hội đồng” một “tên nhà báo Chí Phèo” vì tên vô lại này “dám” đăng tải những bài viết của một chị “nhà phê bình” đã dám bóp dế anh nhà văn già không nên nết và bạn của anh ta!

Chả trách cả chục năm trước, nhà thơ Tú Nạc, kẻ đã hãnh diện tự khoe mình:

“Tú này là Tú không xương
Không gân, khôn mỡ, không luôn da, lòng!” 

đã làm mấy câu thơ về tình trạng văn chương hải ngoại nghe mà cảm khái cách gì:

“Văn chương đã lỡ “vo” thành “cục”
Chữ nghĩa thôi đành “soắn” lại “viên”
Ông Tản Đà ơi! Ông có biết
Nước mất nên hồn chữ ngả nghiêng!


LÃO MÓC


► Cuối năm tản mạn về cách xử sự của văn nghệ sĩ xưa và nay - Bài 1 -

► Cuối năm tản mạn về cách xử sự của văn nghệ sĩ xưa và nay - Bài 2 -


 

Trở Về