T  H  Ờ I   -   S Ự

NHỮNG KẺ SỐNG BẰNG ĐAU KHỔ VÀ XÁC CHẾT CỦA ĐỒNG LOẠI - Bài 2 -
-NGUYỄN THIẾU NHẪN-   
*
*  *

Trong “Lời giới thiệu” bài “Nếu Đi Hết Biển có tử tế không?” bình luận gia Đại Dương đã viết như sau:

« Tuy chẳng một ai trong số những nhà văn lớn, những nhà tư tưởng sâu sắc đáng kính (Nhật Tiến, Nguyễn Mộng Giác, Hoàng Khởi Phong, Nguyễn Thị Hoàng Bắc, Trương Vũ, ...) dám từ bỏ việc làm béo bở trên xứ người để về sống dưới chế độ Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và thực hiện chủ trương hòa hợp hòa giải riêng của chính họ với 80 triệu đồng bào, họ vẫn lớn tiếng cổ xúy và cao giọng dạy dỗ người tị nạn Việt Nam về tinh thần hòa hợp hòa giải dân tộc, đồng thời dùng ngôn ngữ nặng lời với những kẻ cùng chung cảnh ngộ, với những người bất đồng tư duy (chỉ vì người tị nạn không tin hoặc không chịu theo lời), thí dụ như:

-“…Cái cộng đồng Việt Nam ở hải ngoại vốn đã từng có nhiều năm chất ngất hận thù đến không chấp nhận một sự suy tư nào khác hơn là sự suy tư đã đông đá trong đầu óc của họ… Tôi cảm thông tâm trạng của những con người còn duy trì những chủ trương cứng dắn đó, nhưng con đường cứu nước của họ chỉ là một thứ đường mòn vô dụng không đem lại một lợi ích nào cho dân tộc nếu không muốn nói là lại còn làm cản trở bước tiến của dân tộc. Tôi thường nghe rất nhiều lần người ta nhân danh quyền lợi của trên 80 triệu đồng bào ở trong nước để phát động những cuộc đấu tranh theo kiểu như trên, nhưng hầu như họ chẳng hiểu gì về tâm tư hay nguyện vọng đồng bào ở quê nhà. Ổn định và phát triển, theo tôi nghĩ, đó là khuynh hướng chung của thành phần đa số của dân tộc trong hoàn cảnh hiện....Sau bao nhiêu năm tang thương của cuộc chiến, với chất ngất hận thù giữa bên này và bên kia, theo tôi nghĩ, con đường hòa hợp hòa giải dân tộc là sinh lộ duy nhất để đem quê hương ra khỏi tình trạng mất tự do dân chủ, nghèo nàn chậm tiến và tràn lan tệ trạng tham nhũng và bất công như hiện nay.” (Nhật Tiến)
  <>
<>- "Có những người chủ trương cắt đứt mọi liên hệ với VN, kể cả không mua hàng của VN ... Dân có khổ thì mới đứng lên lật đổ chính quyền....các đoàn thể chính trị (hải ngọai) tuy không có khả năng pháp quyền nhưng lại có khả năng khích động dư luận để phá hủy uy tín hay ngay cả sự sống của một cơ quan truyền thông ... Ban biên tập lựa các tin xấu như nạn tham nhũng, mãi dâm, kinh tế trì trệ, nạn cửa quyền lộng hành ... viết lại theo cách hành văn quốc gia rồi in lên báo...viết là để cho cả dân tộc trong lẫn ngoài nước đọc, không phải chỉ dành riêng cho một nhóm nhỏ của một cộng đồng ngày càng thu hẹp" (Nguyễn Mộng Giác)
 
- “Ở hải ngoại thì không một ai dí súng vào màng tang bắt viết, thì hà cớ gì phải vừa viết vừa cảnh giác đề phòng cộng đồng biểu tình chống đối...Hiện nay trước sau có tới hơn hai triệu người Việt cả chống Cộng sản cũng như Cộng sản, miền Nam cũng như miền Bắc chạy trốn tổ quốc của mình, lưu vong khắp thế giới vì chính kiến, vì kinh tế.” (Hoàng Khởi Phong)
 
 -“ ....ý thức chính trị đã chia rẽ sâu sắc người Nam và người Bắc từ trong nước cho đến ngoài nước, và cũng từ đó sản sinh ra một cộng đồng mới: người Việt di tản hay Việt Kiều....lâu lâu lại thấy biểu tình lẹt đẹt vài người hay tự thiêu, ủi xe tăng vào Sứ quán Việt Cộng ... nên tôi không mấy ngạc nhiên khi đọc các diễn văn, tuyên ngôn, tuyên cáo cùng các bài báo ở các loại báo biếu lá cải, các nhân vật cộng đồng tố cáo, mạ lỵ, chụp mũ tưng bừng lẫn nhau, người oan, kẻ ưng cá mè một lứa.....Cuộc biểu tình mấy chục ngàn người để chống một tên tâm trí bất bình thường (Trần Trường) không đủ tiền, đủ sức kinh doanh nghiêm chỉnh nên chơi nổi treo hình Bác Hồ và cờ Việt Cộng...như có lần để phản đối một anh dở điên dở khùng do những người thích ôm micro la hét giữa đám đông tổ chức, chỉ tổ tốn tiền thuế dân đóng góp ... Mọi chuyện sau đó cũng chìm xuồng...Tôi không ngạc nhiên khi đọc các diễn văn tuyên ngôn tuyên cáo cùng các bài báo ở các loại báo biếu lá cải, các nhân vật cộng đồng tố cáo, mạ lỵ, chụp mũ tưng bừng lẫn nhau, người oan, kẻ ưng cá mè một lứa.” (Nguyễn Thị Hoàng Bắc)
 
Thay vì vận động cho chủ trương hòa hợp hòa giải dân tộc riêng của chính họ ở quốc nội, chúng ta phải tự hỏi tại sao các nhà văn lớn, những nhà tư tưởng sâu sắc đáng kính này lại chĩa mũi dùi vào hơn 2 triệu người Việt tị nạn ở hải ngoại sau khi gọi người tị nạn là chạy trốn tổ quốc của mình, chứ không phải là chạy trốn một chế độ của những người chính Nhật Tiến mô tả là “không còn tâm địa con người.”
Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa có trên 500 tờ báo; hàng chục đài truyền hình, truyền thanh; hàng lô báo điện tử dùng tô hồng chuốc lục cho chế độ, vẫn chưa đủ đối với các nhà văn lớn, những nhà tư tưởng sâu sắc đáng kính này nên họ còn muốn báo chí và dư luận tự do ở hải ngoại phải tiếp tay tuyên truyền cho Nhà nước xã hội chủ nghĩa.
Những nhà văn lớn, những nhà tư tưởng sâu sắc đáng kính không muốn bị "gọi dạ bảo vâng," nên đã liều chết trốn chạy Cộng sản nhưng bây giờ lại lầm lẫn giữa tổ quốc và chế độ, nên chẳng chấp nhận ý kiến bất đồng của đa số người Việt tị nạn ở hải ngoại và còn nặng lời với họ! »
 
Trong bài thứ nhất tôi đã đề cập đến các nhà văn Nhã Ca, Nhật Tiến là những kẻ đã sống bằng đau khổ và xác chết đồng loại - như tên nhiếp ảnh gia Nick Út.
Nhã Ca và chồng là Trần Dạ Từ đã sống dưới chế độ miền Nam tự do, no ấm nhờ sự hy sinh xương máu của quân dân miền Nam,  tự do làm báo Đen, báo Đỏ, được giải thưởng văn chương với tác phẩm « Giải Khăn Sô Cho Huế » nhờ có con vượt biển đến Thụy Điển và sau đó qua Hoa Kỳ làm chủ báo lại nỏ mồm tuyên bố « chế độ miền Nam cũng hung hiểm như chế độ miền Bắc ! ». Không gọi bà nhà văn này là kẻ sống bằng đau khổ và xác chết của đồng loại, thì phải gọi là gì ?
 
Không gọi Nhật Tiến, một Chí Phèo của thời đại a còng (@) là kẻ sống bằng đau khổ và xác chết của đồng loại, thì phải gọi là gì ?
 
-Nhà văn Nguyễn Mộng Giác (NMG đã chết) là một thuyền nhân, cũng như Nhật Tiến. NMG là tác giả hai trường thiên tiểu thuyết Sông Côn Mùa Lũ (được in và phát hành ở  trong nước) và Mùa Biển Động.
 
Trong một buổi hội thảo về giao lưu văn hóa do nhà văn Giao Chỉ tức cựu đại tá Vũ Văn Lộc tổ chức tại tiền đình quận hạt Santa Clara, NMG đã xanh mặt khi bị cựu Trung Tá Nhảy Dù Bùi Đức Lạc chất vấn vì sao dám viết trong Mùa Biển Động là « lính Nhảy dù cắt tai VC xỏ xâu đeo trên ngực » ? NMG đã phải giải thích quanh co cho qua lề. Chuyện này thì cũng giống như tên vô lại Đặng Văn Nhâm (ĐVN) đã viết trong sách của anh ta đại ý là khi một người lính của QLVNCH chết, lật xác ra đều thấy có « một cái muỗng, một gói bột trắng và một cái hộp quẹt ». Tên vô lại Đặng Văn Nhâm muốn nói là những người lính của QLVNCH toàn là một bọn xì ke, ma túy ! Nếu những người lính của QLVNCH đều là những kẻ xì ke, ma túy như tên vô lại ĐVN viết thì ai đã hy sinh xương máu để thằng chó chết này bình yên ở Sàigòn làm báo Tiến ?
 
Không gọi những kẻ như Nguyễn Mộng Giác, Đặng Văn Nhâm là những kẻ sống bằng đau khổ và xác chết của đồng loại thì phải gọi là gì ?
 
-Rồi Hoàng Khởi Phong tức cựu Đại úy Quân cảnh Nguyễn Vinh Hiển, kẻ tự nhận mình « có tội đã chạy trốn tổ quốc » chứ không phải chạy trốn cái chế độ cộng sản hà khắc thì không gọi là kẻ sống bằng đau khổ và xác chết của đồng loại thì phải gọi là gì ? 
 
-Rồi chuyện mụ nhà văn già không nên nết, thích chơi nổi Nguyễn Thị Hoàng Bắc, kẻ đã về Việt Nam vào lăng Ba Đình khen « Bác Hồ (của mụ) đẹp giai hơn Bác Mao », kẻ đã được anh nhà văn Nguyễn Hưng Quốc, ở Úc, một kẻ  « bị bệnh loạn dâm tư tưởng ( ?) » – theo phân tích của bác sĩ Trần Văn Tích - « ca tụng » bài thơ diễn tả chuyện mụ ta ngồi trên bàn cầu… nhỏ giọt tí tách… là bài thơ hay nhất ở hải ngoại ( ?!)  đã có những lời chê bai việc hàng chục ngàn người ở Little Sàigòn đã biểu tình hàng tháng trời chống tên « người đuôi chó » Trần Trường, dè bĩu « những cuộc biểu tình ở hải ngoại chỉ lẹt đẹt vài người hay tự thiêu hay ủi xe tăng vào sứ quán VC… »
 
Không gọi mụ già không nên nết, đầu óc tửng tửng Nguyễn Thị Hoàng Bắc là kẻ sống bằng sự đau khổ và xác chết của đồng loại, thì phải gọi là gì ?
*

Chuyện khôi hài nhất, theo tôi, là Nhật Tiến, sau khi in sách “Trăm Hoa Vẫn Nở Trên Quê Hương” đem về VN để kêu gọi hòa hợp hòa giải, ra hải ngoại ngoan ngoản trả lời tên đạo diễn VC Trần Văn Thủy kẻ làm phim “Chuyện Tử Tế” nhưng đã làm chuyện không tử tế khi “phỏng vấn, phóng vẩn” mấy anh chị cầm bút “giao lưu, giao hợp” như đã kể trên. Anh “nhà văn con lươn” Nhật Tiến và  đồng bọn đã bị những người cầm bút có uy tín như nhà báo Đinh Từ Thức, bình luận gia Đại Dương, nhà văn Hoàng Hải Thủy, bác sĩ Trần Văn Tích… dạy dỗ đến nơi, đến chốn về chuyện chê bai những người Việt tỵ nạn cộng sản là “những cái đầu đông đá” và NT và đồng bọn đã dùng “những cái đầu chảy re” kêu gọi người Việt tỵ nạn cộng sản hoà hợp hoà giải với VC.
 
Bị vỡ trận “giao lưu, giao hợp”, Nhật Tiến bèn giở trò ba vạ của một tên “Chí Phèo của thời đại a còng (@)” kêu gọi cộng đồng “làm sạch môi trường sinh hoạt văn hoá ở hải ngoại và để cho chính nghĩa của những người yêu chuộng Tự do, Dân chủ không bị lem luốc đi.” 
 
Đúng là chuyện Thúy Kiều mà đòi làm Chủ Tịch Hội Bảo Vệ Trinh Tiết Phụ Nữ!

NGUYỄN THIẾU NHẪN

► Những kẻ sống bằng đau khổ và xác chết của đồng loại - Bài 1 -

Trở Về