T  H  Ờ I   -   S Ự

NHẬT TIẾN, MỘT CHÍ PHÈO CỦA THỜI ĐẠI A CÒNG (@)
-LÃO MÓC-   
*
*  *
 
“Ối làng nước ôi! Cứu tôi với… Ối làng nước ôi! Bố con thằng Kiến nó đâm chết tôi rồi! Thằng lý Cường nó đâm chết tôi rồi!”… Và họ thấy Chí Phèo lăn lộn dưới đất, vừa kêu vừa lấy mãnh hai cào vào mặt. Máu ra loe loét trông gớm quá. Mấy con chó xung quanh sủa rất hăng. Lý Cường hơi tái mặt, đứng nhìn mà cười nhạt, cười khinh bỉ. Hừ! Ngỡ là gì, chẳng hoá ra nằm ăn vạ! Thì ra hắn đến đây định nằm ăn vạ.”
(Trích Chí Phèo, truyện ngắn của Nam Cao).
 
“Ăn vạ” theo tự điển do Lê Văn Đức biên soạn, Lê Ngọc Trụ hiệu đính có nghĩa là: nằm ăn vạ, liều mạng để gán vạ cho người khác.
 
Ít ai ng cái hoạt cảnh do nhà văn Nam Cao diễn tả trong truyện ngắn Chí Phèo lại tái diễn trong thời đại a-còng (@) của thế kỷ 21 với nhân vật Chí Phèo là nhà văn Nhật Tiến!  
*

Ngay từ những năm đầu thập niên 90’s, tôi đã viết bài “Máu nào đã đổ xuống, mực nào đã viết ra trong cuộc bể dâu này” với mục đích vạch rõ chủ trương hòa hợp hòa giải của những nhà văn miền Nam như Võ Phiến, Nguyễn Mộng Giác, Hoàng Khởi Phong, Nhật Tiến…

Vào đầu thế kỷ 21, tôi đã viết bài “Vụ kiện Trung tâm William Joiner” để trình bày những việc làm của những tên Mỹ gian, Việt gian như Kevin Bowen, Nguyễn Bá Chung, Nguyễn Mộng Giác, Hoàng Khởi Phong trong âm mưu nhuộm đỏ căn cước của 3 triệu người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại.
Nhiều người cầm bút có uy tín tại hải ngoại như nhà báo Đinh Từ Thức (tức phiếm luện gia Sức Mấy), nhà văn Hoàng Hải Thủy, bình luận gia Đại Dương, bác sĩ Trần Văn Tích đã lên tiếng về những lời tuyên bố mỉa mai những người Việt chống Cộng là “những cái đầu đông đá”, “chống Cộng lẹt đẹt”… của Nhật Tiến và đồng bọn khi trả lời Trần Văn Thủy, một đạo diễn VC trong quyển “Nếu đi hết biển”, xin không nhắc lại nơi đây.
 
Về cuối đời Nhật Tiến cố tìm mọi cách để gỡ gạc chút uy tín của một nhà văn đã từng đoạt Giải thưởng văn chương của chế độ miền Nam bằng cách in sách, thiết lập các trang báo điện tử; nhưng càng cựa quậy Nhật Tiến lại càng giống như nhân vật Chí Phèo trong truyện ngắn của nhà văn Nam Cao; bởi vì cái cách cào mặt, ăn vạ của anh ta.
 
Xin mời độc giả đọc trích đoạn bài “Trả lời phỏng vấn của Nguyễn Tà Cúc về Chủ trương Hợp lưu” của Nhật Tiến, như sau:
 
“… Với những tâm tư và bầu nhiệt huyết sục sôi như thế, tôi đã rất tin tưởng rằng đã tới lúc các nhà văn, nhà thơ ở VN bắt đầu lên tiếng phản kháng chế độ để đấu tranh cho một xã hội tự do, dân chủ, công bằng và  không CS. Và với niềm tin tưởng này, tôi tự nhận thấy phải có tinh thần liên đới để góp phần làm cho những nguyện vọng của anh chị em cầm bút trong nước sớm được thể hiện.
 
Nhưng tiếc thay, những nỗ lực của nhiều người đã từng góp phần trong công cuộc cổ võ cho phong trào văn chương phản kháng lại chỉ được nhìn theo một lăng kính khác, như thể :
 
“Sự thật là những loạt sách này chỉ nhằm thực hiện kế hoạch kiều vận theo chỉ thị của Đảng về “giao lưu văn hóa”, các văn nghệ sĩ này được phép chống Đảng để xây dựng Đảng cho thêm vững mạnh chứ có phải phản kháng gì đâu. Mấy ông văn nghệ sĩ lưu vong tỵ nạn chắc vì nhớ cái cũi sắt của “nền văn chương cũi sắt” ở trong nước mà họ đã liều sống, liều chết để thoát ra, nên bèn ra báo Hợp Lưu và xuất bản sách “Trăm Hoa Vẫn Nở Trên Quê Hương” (THVNTQH) đem về nước để dâng Đảng, lập công.”
 
(Nguyễn Thiếu Nhẫn)
 
  • 3) Nguyên nhân thứ ba có thể là tôi đã in chung với Nhật Tuấn một tuyển tập truyện ngắn, mang tên Quê Nhà, Quê Người, ấn hành ở trong nước vào khoảng đầu thập niên 90.
 
Hồi giữa năm 2012, trên đài Á Châu Tự Do (RFA), nhà báo Mặc Lâm đã nêu câu hỏi với tôi về cuốn tuyển tập này và tôi đã trả lời đại ý như sau :
 
“ Vào khoảng đầu thập niên 1990 – tức là sau khi phong trào văn nghệ phản kháng ở trong nước đã phát động – tôi hy vọng rằng anh em cầm bút ở hải ngoại có thể tiếp sức với những anh em cầm bút phản kháng ở trong nước để có thể làm nên một cuộc kết nối, tìm ra một con đường hỗ trợ cho nhau trong công việc đòi hỏi tự do – dân chủ cho đất nước. Và  sở dĩ ta nên hỗ trợ những người cầm bút ở trong nước, vì họ là những người chống đối chế độ, chứ không thể là chủ trương giao lưu với chế độ, bởi vì chế độ này là một thứ cường quyền, đẻ ra bao nhiêu là tham nhũng, bất công, mất tự do, mất dân chủ. Tôi không bao giờ chủ trương hợp tác với cường quyền Và tôi đã hợp tác với Nhật Tuấn trên quan điểm đó.
 
Lúc bấy giờ Nhật Tuấn đang làm nhà xuất bản Văn Học ở trong nước và cậu ấy cũng đã là một cây bút nổi tiếng từ trước năm 1975. Cậu ấy đề nghị là
“Bây giờ anh em mình hợp tác in chung một cuốn. Anh viết những chuyện xảy ra ở hải ngoại và em viết những chuyện xảy ra ở trong nước. Những chuyện xảy ra ở hải ngoại thì gọi là “Quê người”, và những chuyện ở trong nước thì gọi là “Quê nhà”. Đó là tên truyện “Quê nhà, quê người” ra đời trong hoàn cảnh đó. Tôi gom một số truyện đã viết ở hải ngoại và được đăng rất nhiều trên báo chí ở hải ngoại và đưa cho Tuấn, thì Tuấn in ra thôi, chứ hoàn toàn không có một chính sách, một chủ trương hay một kế hoạch nào tiến hành trong việc giao lưu mà có lợi cho cộng sản cả.”
 
Tuy nhiên, việc làm như thế của tôi, vào thời điểm đó cũng rất dễ bị ngộ nhận, và cũng đã bị lên án là “giao lưu văn hóa”, mặc dù quan điểm của tôi về CS vẫn luôn luôn được bầy tỏ trong nhiều bài viết hay phát biểu, rằng :
 
Có một điều tuy đương nhiên nhưng cũng nên khẳng định lại, đó là ở đâu, bao giờ và trong bất cứ thời điểm nào thì nhận định sau đây bao giờ cũng đúng :  Đó là chế độ Cộng Sản không bao giờ đem lại tự do, hạnh phúc cho con người và tạo dựng được một xã hội công bằng, phát triển và thịnh vượng. ”   
 
  • Câu hỏi 2 ) Bây giờ, đủ thời gian nhìn lại, anh nghĩ sao?
 
Vâng, từ đó  (1990) đến nay (2014) tính ra đã 24 năm , tức cũng gần 1/4 thế kỷ rồi. Các vấn đề xẩy ra ở trong nước so ra, nay cũng khác xa hồi trước một trời một vực.
 
 Hồi đó đâu đã có vấn đề các phụ nữ VN phải xếp hàng cho bọn đàn ông Trung Quốc, Đài Loan…rờ mó, xét nét từng li từng tí  để bỏ tiền tuyển chọn đem về làm vợ.
 
Hồi đó đâu đã có cái cảnh dân oan ở nhiều địa phương kéo về Sài Gòn, Hà Nội nằm lền khên nhiều năm ròng rã để đi khiếu kiện về tình cảnh bị tập đoàn tham nhũng cướp đất, cướp nhà cửa, ruộng vườn, không còn phương tiện sinh nhai, không cả nơi ăn, chốn ở.
 
Hồi đó cũng không có cái cảnh người yêu nước biểu tình chống Trung Quốc xâm lược mà còn bị công an đàn áp, đánh đập, thậm chí  đến cả  bị tù đầy.
 
Và hồi đó đâu có cái cảnh đau lòng, Trung Quốc ngang nhiên  kéo dàn khoan vào hải phận Việt Nam, lại ròng rã nhiều tháng, nhiều năm đánh đập, bắt giữ ngư phủ Việt Nam và húc phá hay đánh chìm tầu đánh cá VN.
 
Tình thế đã chín mùi đến độ chẳng cần ai lên tiếng giùm ai hay làm cái công việc khích lệ cổ võ để cho ngọn lửa đấu tranh bùng lên như hơn 20 năm trước đây..
 
Mà trong bối cảnh dầu sôi lửa bỏng ấy, những người cầm bút ở Việt Nam đã có những thái độ gì ??
 
Xin nói ngay, tôi chỉ  làm công việc quan sát chứ không nêu vấn đề đòi hỏi họ phải làm gì.
 
Và tôi thấy cũng có một số  ngòi bút trong nước đã lên tiếng mạnh mẽ đòi hỏi quyền làm người, quyền tự do ngôn luận và bầy tỏ lòng yêu nước trước sự xâm lăng trắng trợn của bá quyền phương Bắc.
 
Song cái tỷ lệ lên tiếng ấy thật là quá nhỏ nhoi so với cả một tập thể rộng lớn của những người cầm bút VN, kể cả Văn giới lẫn Báo giới. Cái tập thể ấy hiện đang làm gì, viết gì với ngòi bút của mình, tưởng ai theo dõi sinh hoạt sách báo, sinh hoạt hội hè văn học nghệ thuật ở trong nước thì cũng đã quá rõ.
 
Như thế thì nếu ai có hỏi tôi rằng tôi sẽ trông mong gì ở những người cầm bút VN cùng với tấm lòng kỳ vọng mà tôi đã từng có thời ấp ủ từ hơn 20 năm trước.
 
  • Xin trả lời : Tôi không còn trông mong hay kỳ vọng gì nữa hết, và hãy cứ để cái gì phải đến thì nó sẽ đến, với một ý niệm rất  rõ ở trong đầu :
 
“ Tiếc thì tôi không bao giờ tiếc những gì mình đã từng làm, nhưng mà tôi cũng sẽ chẳng còn hứng khởi gì để mà lập lại như thế nữa !”
 
Nhật Tiến
California, 15-6-2014”
 
Vào tháng 6 năm 2014,Nhật Tiến đã trả lời về “chủ trương hợp lưu” như thế; nhưng vào tháng 4 năm 2012, viết sách “Những sự thật không thể chôn vùi”, trong “Lời cuối:, Nhật Tiến đã viết như sau:
 
“Như đã thưa trước trong Lời Mở Đầu, việc tôi biên soạn cuốn sách này, ngoài việc làm sáng tỏ thêm những ngộ nhận đã từng bao trùm lên cuốn sách Trăm Hoa Vẫn Nở Trên Quê Hương cùng một số tác phẩm của riêng tôi, tôi còn mong muốn góp phần vào công cuộc dọn dẹp sạch sẽ môi trường chữ nghĩa tại hải ngoại vốn đã từ lâu bị bôi bẩn bằng những văn phong tục tĩu, và văn hóa của một số ngòi bút vẫn tự phong cho mình vai trò ngự sử văn hóa, văn nghệ, nhân danh lý tưởng chống Cộng để vùi giập, hạ nhục rất nhiều người công chính.
Cho nên, xin coi đây là một lời cảnh báo tuy muộn màng nhưng không phải là đã quá trễ.
Văn chương là vẻ đẹp có nhiệm vụ làm đẹp cho cuộc sống, nâng cao giá trị con người chứ không thể là công cụ để vùi giập hay chà đạp lên nhân phẩm cũng như tư cách của con người.
Tôi kêu gọi những Hội đoàn, những Đoàn Thế, Hiệp Hội Văn hoá, những Hội cựu học sinh các trường đại học của miền Nam cũ, những đồng hương còn quan tâm đến văn hoá v.v… xin hãy góp phần vào công cuộc dọn trừ những cỏ dại trong lãnh vực văn chương chữ nghĩa để làm sạch môi trường sinh hoạt văn hóa ở hải ngoại và để cho chính nghĩa của những người yêu chuộng Tự do, Dân chủ không bị làm hoen ố”.
Nhật Tiến
Nam Cali tháng 4 -2012”. 
 
Nghe những lời kêu gọi các hội đoàn, đoàn thể… “dọn trừ những cỏ dại trong lãnh vực văn chương chữ nghĩa…” của Nhật Tiến vào tháng 4 năm 2012 cũng như trả lời phỏng vấn của Nhật Tiến về “chủ trương hợp lưu” mà Nhật Tiến đã trả lời nhà phê bình Nguyễn Tà Cúc vào năm 2014 , cũng như đọc bài “Từ lăng mạ dư luận đến khủng bố văn nghệ” mà bà Nguyễn Tà Cúc , người đã phỏng vấn Nhật Tiến vừa phổ biến trên các diễn đàn điện tử vào năm 2016. Theo bà Nguyễn Tà Cúc thì, “hầu như hàng tuần dùng lối chữ nghĩa để hạ, thậm chí tục tĩu để tấn công tôi” không gọi “Nhật Tiến, một Chí Phèo của thời đại a-còng (@)”, thì phải gọi là gì?
 
Không biết ông “Chí Phèo của thời đại a-còng (@)” Nhật Tiến có xin phép các hội đoàn, đoàn thể, hội cựu sinh viên đại học của miền Nam… khi in sách “Trăm Hoa Vẫn Nở Trên Quê Hương” đem về VN để thực hiện “chủ trương hợp lưu của anh ta” mà lại bị nhiều người cột những cuốn sách giao lưu, giao hợp này kéo lê trên đường phố - như lời tố cáo của Nhật Tiến?
 
Xua con cái, đẩy bạn bè dùng cả những thơ văn, bài viết của những người chửi thẳng vào mặt mình để tấn công, “đấu tố” Kim Âu (Hà Văn Sơn) vì anh này “dám” đăng tải những bài viết của nhà thơ Viên Linh, nhà phê bình Nguyễn Tà Cúc, nhà báo Đinh Từ Thức, nhà văn Hoàng Hải Thủy, bình luận gia Đại Dương v.v.. - ngay cả những bài thơ vạch mặt Kim Âu của nhà thơ châm biếm Nguyễn Đạt đã hỏi thằng Nhật Tiến khi anh ta in sách để tìm cách gỡ gạc cuối đời:
 
“Thương ai khuyên nhủ mấy lời
Một bầy tà lọt che trời được sao?”
 
Lôi kéo Kiều Phong tức nhà văn Lê Tất Điều “hầu như hàng tuần dùng lối chữ nghĩa đê hạ, thậm chí tục tĩu để tấn công” một phụ nữ là nhà phê bình Nguyễn Tà Cúc, là người đã từng quen biết, từng phỏng vấn anh ta, thì thử hỏi nhân cách và tư cách của Nhật Tiến như thế nào mà kêu gọi mọi người làm sạch môi trường chữ nghĩa?

Văn hoá phát xít, văn hoá cộng sản là văn hoá phi nhân bản. Và những lãnh đạo VC chủ trương lãnh đạo, chỉ huy các văn nghệ sĩ, “muốn cởi,muốn trói” đều do những kẻ này quyết định -  Nhật Tiến không biết điều đó hay sao mà lại “chủ trương hợp lưu” với văn nghệ sĩ trong nước - như đã trả lời phỏng vấn của bà Nguyễn Tà Cúc? Chính những việc làm này mới là vấy bẩn văn chương hải ngoại của “chú ếch sau ngày thay máu” Nhật Tiến - như nhà thơ Viên Linh đã ví von!
 
Một nhà văn đã từng đoạt giải thưởng của chế độ VNCH - như Nhật Tiến lại đi cào mặt, ăn vạ vu cáo những người cầm bút vì Lẽ Phải và Sự Thật - như tôi (Lão Móc Nguyễn Thiếu Nhẫn) “đã làm bẩn văn chương hải ngoại” vì đã phê phán những việc làm sai trái của anh ta, thì đâu có khác gì việc làm của nhân vật Chí Phèo trong truyện ngắn của nhà văn Nam Cao đã cào mặt, ăn vạ Bá Kiến và lý Cường?!
 
Chỉ có những anh già lú lẫn, dại gái mới đi tin một mụ già không nên nết, qua Mỹ theo diện tầm trú thích chơi nổi, khoe khoang quen anh này, biết anh nọ, ra vẻ ta đây đạo đức, tiết nghĩa (sic!), chuyện gì cũng chỏ mỏm vào “dù tự nhận là mình không biết gì về người này, người nọ”
 
Không ai hưỡn mà quan tâm đến chuyện ruồi bu của một mụ già không nên nết, khoái chơi nổi để được nổi tiếng.
 
Chỉ tội nghiệp Nhật Tiến, về cuối đời lại đi làm chuyện ruồi bu là tự cào mặt, ăn vạ để làm “một Chí Phèo của thời đại a-còng (@)”!
 
“Dù sao đi nữa”, xin các dịch giả, dịch vật đừng dịch ra Anh ngữ là “Umbrella star go more” thì “Chí Phèo của thời đại a-còng (@)” cũng còn niềm an ủi là có “một Thị Nở của thời đại a-còng (@)”…ủng hộ  tí!
 
Sướng nhé!
 
LÃO MÓC

Trở Về