T  H  Ờ I   -   S Ự

CHÍ PHÈO… ĐỪNG TUYỆT VỌNG!
-LÃO MÓC-   
*
*  *
  “Vâng, từ đó (1990) đến nay (2014) tính ra đã 24 năm, tức cũng gần 1/4 thế kỷ rồi. Các vấn đề xảy ra ở trong nước so ra, nay cũng khác xa hồi trước một trời một vực.
Hồi đó đâu đã có vấn đề các phụ nữ Việt Nam phải xếp hàng cho bọn đàn ông Trung Quốc, Đài Loan… rờ mó, xét nét từng li từng tí để bỏ tiền tuyển chọn đem về làm vợ.
Hồi đó đâu đã có cái cảnh dân oan ở nhiều địa phương kéo về Sàigòn, Hà Nội nằm lền khên nhiều năm ròng rã để đi khiếu kiện về tình cảnh bị tập đoàn tham nhũng cướp đất, cướp nhà cửa, ruộng vườn, không còn phương tiện sinh nhai, không cả nơi ăn chốn ở.
Hồi đó cũng không có cái cảnh người yêu nước biểu tình chống Trung Quốc xâm lược mà bị đánh đập, thậm chí đến cả bị tù đầy.
Và hồi đó đâu có cái cảnh đau lòng, Trung Quốc ngang nhiên kéo dàn khoan vào hải phận Việt Nam, lại ròng rã nhiều tháng, nhiều năm đánh đập, bắt giữ ngư phủ Việt Nam và húc phá hay đánh chìm tàu đánh cá Việt Nam.
Tình thế đã chín mùi đến độ chẳng cần ai lên tiếng giùm ai hay làm cái công việc khích lệ cổ võ để cho ngọn lửa đấu tranh bừng lên như 20 năm trước đây.
Mà trong bối cảnh dầu sôi lửa bỏng ấy, những người cầm bút ở Việt Nam đã có những thái độ gì?
Xin nói ngay, tôi chỉ làm công việc quan sát chứ không nêu vấn đề đòi hỏi họ phải làm gì.
Và tôi thấy cũng có một số ngòi bút ở trong nước đã lên tiếng mạnh mẽ đòi hỏi quyền làm người, quyền tự do ngôn luận và bày tỏ lòng yêu nước trước sự xâm lăng trắng trợn của bá quyền phương Bắc.
Song cái tỷ lệ lên tiếng ấy thật quá nhỏ nhoi so với cả một tập thể rộng lớn của những người cầm bút Việt Nam, kể cả Văn giới lẫn Báo giới. Cái tập thể ấy đang làm gì, viết gì với ngòi bút của mình, tưởng ai theo dõi sinh hoạt sách báo, sinh hoạt hội hè văn học nghệ thuật ở trong nước thì cũng đã quá rõ.
Như thế thì nếu ai có hỏi tôi rằng sẽ trông mong gì ở những người cầm bút Việt Nam cùng với tấm lòng kỳ vọng mà tôi đã từng có ở thời ấp ủ từ hơn 20 năm trước.
Xin trả lời: Tôi không còn trông mong hay kỳ vọng gì nữa hết, và hãy cứ để cái gì phải đến thì nó sẽ đến, với một ý niệm rất rõ trong đầu:
“Tiếc thì tôi không bao giờ tiếc những gì mình đã từng làm, nhưng mà tôi cũng sẽ chẳng còn hứng khởi gì để mà lập lại như thế nữa!”

Nhật Tiến
California 15-6-2014”
 
Đọc phần trả lời phỏng vấn của nhà phê bình Nguyễn Tà Cúc về “chủ trương hợp lưu” của “Chí Phèo Nhật Tiến @”, tôi có cảm tưởng như anh “nhà văn chí phèo” này cứ như vừa sụt sùi trả lời bà phỏng vấn viên Nguyễn Tà Cúc, vừa đưa napkin lên chùi mũi dãi tèm lem vì “tấm lòng kỳ vọng của anh ta đã từng có thời ấp ủ từ hơn 20 năm trước đã tan tành theo bọt nước” khiến anh ta phải sụt sùi nhỏ lệ!
 
Chuyện lạ đối với tôi, là phải tới 24 năm sau, sau khi đem sách “Trăm Hoa Vẫn Nở Trên Quê Hương” về Việt Nam để “giao lưu” bị thất bại, bị đá đít. Ra hải ngoại tiếp tục tuyên bố bậy bạ, chê bai những người Việt chống Cộng là “những cái đầu đông đá”, bị những người cầm bút chân chính bạt tai… Nhật Tiến  mới “thấy” được những… thảm cảnh mà anh ta đã kể trên?!
Nhật Tiến kể ra những thảm cảnh trên và trách móc là những người cầm bút ở trong nước lên tiếng quá ít. Thật vô cùng mâu thuẫn; bởi vì chính Nhật Tiến biết những người cầm bút ở Việt Nam lên tiếng sẽ bị bắt bớ hoặc tù đầy.
 
Xin được hỏi: tại sao chính Nhật Tiến, đang sống ở một đất nước đầy đủ tự do, dân chủ, nhân quyền như đất nước Hoa Kỳ không lên tiếng về “những thảm cảnh” này? Lại đi trách móc những người cầm bút ở trong nước!
*
Lão Móc vốn là kẻ “yêu người độ lượng”. Thấy Chí Phèo Nhật Tiến @ “có vẻ tuyệt vọng tôi ơi” khi trả lời phỏng vấn về “giao lưu, giao hợp” với bà Nguyễn Tà Cúc thì cũng có hơi lo cho cái thân già da cóc của anh ta!
 
May quá! Đúng như lời Chúa: “Cứ tìm, sẽ gặp! Cứ gõ, sẽ mở!”
 
Vừa mở computer là gặp ngay bài “Lực Lượng CSCĐ & Hội Nhà văn” của người viết Tưởng Năng Tiến, có đoạn như sau:
 
“Dịch giả Phạm Nguyên Trường ví von giới người cầm bút hiện nay “là những anh mù sờ voi,” và chia họ ra làm bốn loại:

1. Đáng trọng là những người sờ được chỗ nào thì mô tả trung thực chỗ đó, to nói là to, dài nói là dài, cứng nói là cứng, mềm nói là mềm... tập hợp mô tả của những người đó có thể cho người ta hình ảnh tương đối trung thực về con voi.

2. Sợ nhất là những người mới sờ được cái chim hay cái bướm voi liền la toáng lên và bắt mọi người tin rằng đấy là cả con voi. Họ là những người thích độc quyền chân lí. Marx, Lenin... thuộc loại những người như thế.

3. Đáng ghét nhất là bọn, ví dụ, sờ được cái tai hay cái vòi, nhưng không chịu mô tả cái mình sờ được mà lại ngoạc mồm ra chửi những người đang mô tả một cách trung thực cái ngà hay cái đuôi voi rằng đấy không phải là voi.

4. Đáng khinh nhất là bọn kí-sinh-trùng-văn-nô-bồi-bút sống bằng mồ hôi nước mắt của các bà nông dân một nắng hai sương, chủ muốn con voi như thế nào thì mô tả như thế ấy.

Cái “bọn đáng khinh nhất, kí-sinh-trùng-văn-nô-bồi-bút sống bằng mồ hôi nước mắt của các bà nông dân một nắng hai sương” (ngó bộ) hơi đông, và sắp sửa "tan rã" tới nơi rồi – theo như nguyên văn lời than van của ông 
Hữu Thỉnh, Chủ Tịch Hội Nhà Văn Việt Nam, vào hôm 16 tháng 12 năm 2016:
 
“... thông thường mỗi nhiệm kỳ năm năm các hội văn học nghệ thuật được nhận khoảng 400 tỉ đồng tiền hỗ trợ sáng tác từ ngân sách nhà nước, trong đó riêng Hội Nhà văn Việt Nam mỗi năm được nhận 4,8 tỉ đồng.
 
Nhưng năm nay Hội Nhà văn chỉ nhận được một nửa số tiền là 2,4 tỉ đồng và đã phải chi ra 2/3 số tiền đó để trả nợ cho báo Văn Nghệ, tạp chí Thơ, Hồn Việt... (mỗi số ra của mỗi đầu báo, Hội Nhà văn đặt mua 1.000 tờ cho khoảng 1.000 hội viên của mình).
 
Vì chưa đủ tiền nên hiện Hội Nhà văn vẫn còn nợ lại một số đơn vị tiền mua báo từ đầu năm đến nay.
“Nếu kỳ họp vừa rồi mà Quốc hội nhấn nút thông qua Luật về hội thì không biết chúng ta sẽ khốn đốn thế nào bởi khi đó Hội Nhà văn cũng như các hội khác sẽ không có trụ sở, không biên chế, không được cấp kinh phí. Vậy thì còn gì để hoạt động nữa?

Nếu chúng ta không được cấp kinh phí, không có trụ sở, tự đóng góp hội phí mà nuôi nhau thì Hội Nhà văn sẽ chỉ còn con đường tan rã mà thôi.

Trước viễn tượng đen tối này, ông Hữu Thỉnh bèn có một "đề xuất đột phá" như sau:

Sắp tới Hội Nhà văn sẽ xin ý kiến để tổ chức hội nghị hòa hợp văn học dân tộc với sự tham gia của các nhà văn trong nước và sự trở về của các nhà văn Việt Nam đang sinh sống tại nước ngoài. Cho đến nay, việc hòa hợp dân tộc trong lĩnh vực văn nghệ vẫn dè dặt và lạc hậu nhất so với các lĩnh vực khác”.
 
Nói các khác là nếu được tiếp tục tài trợ hào phóng như cũ thì Hội Nhà Văn sẽ "tình nguyện" đảm nhận thêm một nhiệm vụ mới nữa: "hòa hợp dân tộc trong lĩnh vực văn nghệ." Đây là lãnh vực mà N.Q 36 của Bộ Chính Trị (về công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài) đã quên lãng hơn chục năm nay.” (Hết trích)

Theo bài viết của Tưởng Năng Tiến thì… vận may tới cho anh “Chí Phèo Nhật Tiến @” rồi!
 
Chí Phèo Nhật Tiến @ hãy thôi “tuyệt vọng tôi ơi”, hãy dũng cảm vùng lên cùng với Kiều Phong (Lê Tất Điều) lấy ngay “Hội Văn Bút Âu Lạc Toàn Thế Giới” của bà Hồng Hải Vô Thượng Sư bỏ lại sau khi “em về sửa vú, bơm mông lại” và “giao con cho người tình nhỏ” để đi lấy ông Hoàng Cao Miên! 
 
Đem cái Hội Văn Bút này về Việt Nam “giao lưu” với Hội Nhà văn của Hữu Thỉnh bảo đảm ngon lành các cái! Nhớ dẫn theo “Thị Nở @”. Mụ này mà đá lông nheo với Tướng Công an VC Nguyễn Văn Hưởng thì bảo đảm ngon lành các cái hơn “em Beo” Hồ Thu Hồng là cái chắc!
 
Để tỏ tình… hối lộ, xin chép tặng nhà văn “Chí Phèo Nhật Tiến” bài thơ của Tú Nạc, như sau:

“Chim hót trong lồng”, lồng hẹp quá
“Thềm hoang” cỏ dại, chẳng ai chơi
Thợ đá lên non, bèn đẽo đá
“Mồ hôi của đá”, giọt rơi rơi
“Chuyện bé Phượng” xưa, giờ đã cũ
Bé quàng khăn đỏ, chuyện hôm nay
“Gặp gỡ cuối năm”, thèm cỡi mở
Cỡi mở cái gì? Vén phứa lên!
Hoan hô Quốc, Cộng đề huề nhé
Ngày Tới! Nhặt Tiền nhé! Tiến lên!”
 
LÃO MÓC

Trở Về