T  H  Ờ I   -   S Ự

KHI NHỮNG VĂN NGHỆ SĨ TỰ HỎA THIÊU SỰ NGHIỆP - Bài 1 -
-NGUYỄN THIẾU NHẪN-   
*
*  *

Cách đây nhiều chục năm, khi các cuộc hội thảo “Máu và Mực” do Nguyễn Quý Đức, hội thảo “Bể Dâu” do tên Việt gian Vũ Đức Vượng tổ chức tại San Francisco tôi đã viết bài “Máu nào đã đổ xuống, mực nào đã viết ra trong cuộc bể dâu này” lên tiếng về việc làm của những người cầm bút miền Nam/Việt Nam Cộng Hoà như Nguyễn Mộng Giác, Nguyễn Xuân Hoàng (2 vị này đã chết), Hoàng Khởi Phong (theo nhà văn Văn Quang thì ông này đã về VN sinh sống).

Người tôi công khai lên tiếng phê phán là nhà văn Võ Phiến vì lòng mến mộ những truyện ngắn, truyện dài chống Cộng của nhà văn này. Hình như năm ngoái thì phải, thấy có dư luận ồn ào về chuyện một người con của ông nhà văn Võ Phiến đã viết bài “kết tội” bố của mình là đã...chống Cộng (sic!) trong những tác phẩm của mình. Cũng được biết là nhà văn Lê Tất Điều có lên tiếng “dạy dỗ” Thu Tứ, thằng con “trứng không hơn vịt” của nhà văn Võ Phiến vì hiện nay nhà văn đầu óc không còn được minh mẫn, tinh tế như xưa!

<>
Chuyện mấy ông nhà văn ăn cơm Quốc Gia, thờ ma Việt Cộng loại như Nguyễn Hiến Lê, Á Nam Trần Tuấn Khải, Vương Hồng Sển là “chuyện thường ngày ở huyện”. Chuyện Nhật Tiến, Nguyễn Mộng Giác ... xum xoe bợ đỡ mấy anh nhà văn Vũ Hạnh (Nguyễn Đức Dũng) là chuyện chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Chuyện Nguyễn Mộng Giác xum xoe bợ đỡ để được Mai Quốc Liên cho phép in và phát hành quyển “Sông Côn Mùa Lũ” ở trong nước cũng không có gì là lạ.
 
Cũng như chuyện Nhật Tiến xum xoe bợ đỡ để được Đảng và Nhà Nước cho in chúng với em của ông ta là nhà văn Nhật Tuấn (đã quá vãng) tập truyện “Quê Nhà, Quê Người” cũng chẳng phải là chuyện đáng ngạc nhiên. Nếu có ngạc nhiên là khi báo Quân Đội Nhân Dân viết bài chê “bọn hôi mùi thực dân, đế quốc –như nhà văn Nhật Tiến - mà lại đòi đồng hành cùng với họ” nhưng nhà văn Nhật Tiến lại không biết xấu hổ, cứ a thần phù nhắm mắt, nhắm mũi mà đòi... đồng hành!
Ai có cầm bút cũng biết “những nhà văn con ruột” mà trái ý “tên cai thầu văn nghệ” Tố Hữu là chỉ có nước “từ chết tới trọng thương”, nói chi đến bọn “con nuôi” như Vũ Hạnh, Trần Vàng Sao, Ngụy Ngữ, Lý Chánh Trung, Lý Quý Chung v.v...
 
“Học giả” Nguyễn Hiến Lê đã sáng con mắt ra khi tiếp xúc với “cái chế độ khốn nạn gấp ngàn lần”chế độ VC là chế độ Việt Nam Cộng Hoà đã cưu mang, nuôi dưỡng gia đình ông ta nên vóc nên hình trong suốt bao nhiêu năm mà 2 chế độ Việt Nam Cộng Hoà tồn tại.
 
Xin hãy nghe một “anh già không nên nết” khác là Vương Hồng Sển giở trò nịnh bợ, ton hót VC:
 
“Đầu năm Mậu Thân, ở đâu mà lại chẳng có cảnh bị bắn giết, đốt phá? Chính Gia Định cũng bị cảnh nhà tan ra h cát bụi, bàn ghế, của tiền thập vật cháy ra khói, ra tro, chỉ vì người cầm quyền ngoan cố, bám theo chính sách Mỹ và Thiệu chúng nó vãi tiền ra cho đồng bào ta cùng một giống cầm súng bắn lẫn nhau, mà có như vậy họ mới đục nước béo cò, không khác những tên đầy tớ gian tham khi chủ sai đi mua vịt quay gà quay, giả lựa chọn bốc con này, nắm con kia, liếm mỡ cho đã rồi đem về cho chủ một con gà, một con vịt chỉ còn bộ xương dưới lớp da khô đét. Mỡ và thịt ai kia đã rút rỉa hết rồi! Nghĩ cũng thẹn cho nhà văn trói gà không chặt, lúc thế bọn ấy đang mạnh cũng phải giả dại qua ải, và đợi cho đến ngày hôm nayhúng đã cút mất, mới dám nói ngay sự thật.”(Trích Hơn Nửa Đời Hư, Vương Hồng Sển, NXB Tổng hợp tpHCM, ấn hành năm 1992, trang 421-422).
 
Nhà văn Hoàng Hải Thủy đã lên tiếng về việc ông Vương Hồng Sển là“kẻ đã nhận những ân huệ mà Quốc gia VNCH đã cho ông ta hưởng nhưng ông ta đã viết những điều bội bạc đối với VNCH. Đã có bao nhiêu người lính VNCH ngã xuống để cho ông Sển ngày ngày đến Viện Bảo Tàng trong Vường Bách Thảo an nhàn, thoải mái làm công việc ông thích, để ông ung dung thả bột đi tìm mua đồ cổ, đã có bao nhiêu người vợ lính QLVNCH khóc để cho vợ chồng ông Vương Hồng Sển – bà Năm Sa Đéc sống yên ổn với nhau?”
 
Tôi đồng ý 500% với ý kiến của nhà văn HHT. Nhưng theo tôi, thái độ và việc làm của các ông Vương Hồng Sển, Á Nam Trần Tuấn Khải v.v... không đáng trách bằng những người cầm bút như Nhật Tiến, Nguyễn Mộng Giác, Hoàng Khởi Phong, Đặng Tiến, Nguyễn Xuân Hoàng và những kẻ cùng đi một đường với bọn này.

Cách đây hai năm, năm 2014, tôi có thấy ông nhà thơ Du Tử Lê tức cựu Đại úy Tâm Lý chiến QLVNCH Lê Cự Phách về Việt Nam ra mắt tập thơ “Giỏ hoa thời mới lớn”.Theo bài viết có cái tựa đề “Chuyện ít người biết về thi sĩ Du Tử Lê” do nhà báo Tùng Duy viết ngày 21-6-2014.
Theo bài báo thì ông cựu Đại úy Lê Cự Phách phải lên tàu vượt biên theo lời yêu cầu của bà chị dâu của ông ta:
 
“Chú không đi cùng anh chị thì ai sẽ lo cho các cháu! Chú không được quay lại thành phố. Súng nổ khắp nơi kia kìa. Lỡ có mệnh hệ nào thị chị biết nói sao với mẹ đây?”
 
Và con tàu đã cõng ông cựu Đại úy Lê Cự Phách” tức nhà thơ vĩ đại Du Tử Lê “có thơ đăng ở báo Mỹ, được đem giảng dạy ở đại học Mỹ qua Mỹ.
Và, 39 năm sau, “nhà thơ vĩ đại” của chế độ miền Nam (sic!) Du Tử Lê, tức Lê Cự Phách, cựu Đại uý Tâm Lý chiến QLVNCH đã trở về VN để in thơ giao lưu văn hoá với chính thể Việt Nam XãHội Chủ Nghĩa!
 
Theo tôi, bọn văn nghệ sĩ “sờ l.. hai tay” như Nhật Tiến, Du Tử Lê và đồng bọn đáng khinh bỉ hơn bọn văn nhân vô hạnh ở trong nước như Vương Hồng Sển, Trần Tuấn Khải, Nguyễn Hiến Lê v.v... nhiều! Vì ít ra bọn chúng nó cũng biết được thế nào là tự do, dân chủ và nhân quyền khi trở thành người tỵ nạn lưu vong; chứ chúng nó không phải bị bịt mắt như những người cầm bút ở trong nước.
 
Chúng nó đáng khinh vì chúng nó tự bịt mắt để “sờ l... hai tay!”, để tự hoả thiêu sự nghiệp của chúng nó!
Nhà thơ Nguyễn Đạt – người đã làm thơ khuyên “nhà văn con lươn” Nhật Tiến không nên “lấy tay che trời”   có làm bài thơ “Vịnh Du Tử Lê” ví von anh nhà thơ tự hoả thiêu mình là “con dê chết trong lu”, tức nói lái từ cái bút hiệu “Du Tử Lê” là “Dê Tử Lu” như sau:
 
“Về nước in thơ, Du Tử Lê
Tuổi già hứng cạn, đọc không phê
Ngô nghê chữ nghĩa dần thành thói
Ngờ nghệch văn chướng đã vượt lề
Cự phách cứ khoe nên cứ xệ
Đại ngôn càng phét lại càng què
Trong lu hũ nút dê đành chết
Mùi thủm bay xa thật não nề!”
 
Xin mượn bài thơ nói về chuyện “dê chết trong lu” để kết thúc bài viết về những kẻ cầm bút tự nổi lửa để thiêu chính mình.

 

NGUYỄN THIẾU NHẪN


Trở Về