T  H  Ờ I   -   S Ự

LẠI CHUYỆN CÁO PHÓ, CÁO TỒN
-LÃO MÓC-   
*
*  *

Đặng Tiểu Bình chết, không báo nào lại không nói đến cái chết của ông ta.

Ông Đặng thực sự là người lãnh đạo tối cao của nước Cộng hoà Nhân dân Trung Quốc trong nhiều năm trời. Chính ông ta và đầu óc thực dụng của ông đã đánh thức con khủng long Trung Quốc sau nhiều năm ngái ngủ. Con khủng long ngái ngủ ấy đã trở mình vươn vai và bắt đầu đưa chân bước ra ngoài. Đối với nhiều người Trung Quốc, ông thực sự là ân nhân của họ. Chính sách kinh tế của ông đã biến nhiều vùng trước đây nghèo nàn nay trở thành những đô thị trù phú.

Mặc dù sự cải cách kinh tế ở Hoa Lục chưa thực sự mang lại sự phồn thịnh cho tất cả mọi nơi, mọi người ở Hoa Lục, nhưng rõ ràng là so với cách đây 20 năm, lúc họ Đặng mới đi những bước đầu tiên trên con đường trở lại quyền lực thì Hoa Lục đã tiến một bước khá dài. Và hiện nay Hoa Lục là một đối thủ đáng gờm của Hoa Kỳ.

Người ta cũng không quên, chính ông Đặng là người phải thực sự chịu trách nhiệm tối hậu trong vụ Thiên An Môn năm 1989.

Dù sao đi nữa, ông ta cũng được đánh giá là một nhà lãnh đạo có tầm cỡ thế giới và cái chết của ông ta sẽ là một biến cố lớn cho Hoa Lục và thế giới, mặc dù nó đã được tiên đoán từ lâu và theo dõi cẩn thận hàng ngày.

Đảng Cộng sản Trung Quốc, Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc – tức Quốc Hội, Quốc vụ viện – tức Chính phủ – đã ra những cáo phó để báo tin đến 1,2 tỷ người dân Hoa Lục và phần còn lại của thế giới.

*

Ngày 2-9-1969, “Bác” Hồ “thôi giữ chức” Chủ tịch nước nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Nói “thôi giữ chức” là nói theo kiểu Đảng và Nhà nước ta thường nói mỗi khi có đồng chí mình vì lý do nào đó mà rời chức vụ. Ngày “Bác” Hồ “thôi giữ chức” cũng là ngày “Bác” thôi không sống nữa.

Ngày hôm sau 3-9-1969, Trung ương Đảng, Ủy ban Thường vụ Quốc hội, Hội đồng Chính phủ, Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc, thêm tất cả các cơ quan lớn nhỏ cả miền Bắc đã cho ra một trăm lẻ một ngàn cái cáo phó, báo tin “Bác” có hộ chiếu đi đoàn tụ với thân nhân có trực hệ Các Mác và Lê Văn Ninh.

Từ đó về sau, đã trở thành một cái thông lệ, mỗi khi bà con mua báo Nhân Dân, việc đầu tiên là liếc xem báo có đăng cáo phó ai không rồi mới ngó qua phần tin tức.

Cáo phó là hình thức báo tang trên các phương tiện truyền thông đại chúng. Rất thuận tiện cho gia đình người quá cố, khỏi phải thiệp tang phiền phức và chậm chạp, lại khó thông tin cho tất cả mọi người. Ngày nay việc đăng cáo phó trên báo chí của người Việt hải ngoại khi có người thân không may qua đời rất dễ dàng.

Bảy chục năm về trước, việc ấy trong nước rất hiếm.

Vâng! Thời Pháp thuộc, báo chí đã ít, lại đắt tiền và không phổ biến rộng rãi cho lắm. Chỉ có các gia đình tai mắt mới có điều kiện đăng cáo phó. Cáo phó đã hiếm, cáo tồn – tức là báo tin còn sống – ngược lại với cáo phó, lại càng hiếm hơn.

*

Thời Pháp thuộc, có ông Trần Bình, là người vốn theo Hán học. Gặp lúc giao thời, ông lại học thêm chữ Quốc ngữ rồi ra làm quan với chính quyền Bảo hộ. Ông này có tài làm thơ, làm câu đối rất hóm hỉnh.

Hoàng Trọng Phu nhờ oai của cha mình là Quận công Hoàng Cao Khải, Đệ nhất công thần của Pháp, nguyên Kinh lược Bắc kỳ, mà cũng được làm quan to. Năm ấy, Hoàng Trọng Phu rời chức Tổng Đốc Hà Đông, giao lại cho Vi Văn Định, một tay bồi Tây hạng nặng từ chức Tuần phủ Thái Bình đổi về thay. Cũng trong thời gian đó, tỉnh Hà Đông bị tai nạn, sâu hoàng trùng cắn phá lúa ở phủ Mỹ Đức và bệnh dịch tả hoành hành tại huyện Chương Mỹ.

Ông Trần Bình làm mấy câu:

Hoàng trùng đi,
Vi trùng lại
Suy đi xét lại
Vi hại hơn Hoàng.

Tuy ông có tài làm thơ, và viết câu đối rất hóm, nhưng thành tích làm quan của ông cũng không lấy gì làm trong sạch cho lắm. Khi về già ông có sáng kiến đăng báo Trung Bắc Tân Văn, nói rằng bốn phương hãy gửi câu đối về phúng điếu trước khi ông mất, để ông còn có dịp đọc. Trong số các câu đối phúng sống ông hưu quan có những câu mai mỉa:

“Lạ lùng thay Nho chẳng ra Nho, quan chẳng ra quan, điên đảo, đảo điên, chín suối tìm đâu người nỏ miệng.
Ngao ngán nhẽ, sống không ra sống, chết không ra chết, dở hay hay dở, trăm năm còn tấm bia đời.”

Lại có người gởi về một câu đối lời lẽ còn nặng nề hơn nữa:

“Muốn sống thì chừa, nào Hán tự, nào Quốc văn, bàn tán thêm nhơ phường Cựu học.
Chưa chết đã thối, cũng ngụy khoa, cũng hiển hoạn, phẩm bình càng bẩn báo Tân văn.”
(ngụy khoa: đỗ cao, hiển hoạn: làm quan to).

*

Về già ông bị bệnh bướu, bác sĩ thời ấy bó tay. Ông chỉ còn chờ chết. Có vị thầy bói kia, bói rằng đến tháng Tám năm nay là ông hết số. Ông tin và nằm nhà đợi chết. Nào ngờ sang tháng Chín mà ông vẫn còn chưa mệnh hệ gì. Ông liền làm một bài thơ đăng lên báo Trung Bắc Tân Văn.

Cáo Tồn

Bướu mọc càng thêm dạ xót đau
Thà rằng vui trước khỏi nhơ sau.
Sinh ra nước Việt làm tôi Pháp,
Lỡ tại người Nam học chữ Tàu.
Kiếp nặng chửa tan kềnh một giấc,
Đời thừa còn sống góp năm châu.
Đã qua tháng Tám mà không chết
Thầy số năm xưa cũng lắc đầu!     

 

Bài Cáo Tồn này lạ lùng hiếm có. Chết thì làm cáo phó thì phải rồi. Chưa chết mà làm cáo tồn mới là độc đáo. Ông này cũng thuộc loại lạ đời. Có lẽ ông muốn bá cáo với thiên hạ: Trần Bình vẫn còn đây, chưa chết!

Bài Cáo Tồn ấy lạ lùng, hiếm có. Hiếm có chứ không phải duy nhất.

*

Mới đây, theo tố cáo của ông Ngô Kỷ, cái gọi là “Chính Phủ Lâm Bồn” của ông Đào Minh Quân đã hợp tác với cái gọi là” Liên Ủy Ban Chống VC và Tay sai” của ông Phan Kỳ Nhơn phát động phong trào “Việt không giết Việt (?) gì đó.

Còn nhớ khoảng 6 năm trước, ông “Thủ Tướng Chip” Đào Minh Quân (ĐMQ) đã “chơi” một cái “cáo tồn” để báo với toàn dân Việt Nam (cả  trong nước lẫn hải ngoại) là cái “Chính Phủ Quốc Gia Việt Nam Lâm Thời” (CPQGVNLT) của ông ta chưa có chết và vừa được ông ta cho sống lại!

Không biết có một vị nào đó đã chơi khăm Lão Móc đã email cái danh sách “Chính Phủ” trong đó có tên của Lão Móc “tham… chánh” trong cái gọi là “Văn Phòng Tham Khảo Ý Dân, Ý Diếc” gì đó khiến bà Móc và hai thằng nhóc Móc anh, Móc em đọc xong cười chết bỏ!

Còn nhớ đâu vào khoảng năm 1992 thì ông “Thủ Tướng Chip” ĐMQ có dẫn “nội các” của ông lên dự lễ khánh thành Kỳ Đài và Công viên Văn Hoá do ông nhà văn Giao Chỉ tức cựu Đại Tá Vũ Văn Lộc xếp sòng của Liên Hội Người Việt Quốc Gia Bắc Cali  làm Chủ tịch. Trong dịp này Đào “Thủ Tướng” đã mặc quốc phục áo dài, khăn đóng phục phịch trông oai ra phết và nhất là đã chi 500 đô-la để được ông Vũ Văn Lộc khắc tên vào bảng ghi ơn. Nghe nói tên của “Đào Thủ Tướng” được đứng ngang hàng với (cố) Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu vì ông này cũng có đóng cho việc xây dựng Kỳ Đài 500 Mỹ kim! Nay thì Kỳ Đài và Công viên Văn Hóa cũng đã về với cát bụi; trong khi đó thì ông Thủ Tướng ĐMQ và cái “Chính Phủ của ông”sau 18 năm nằm ngỏm củ tỉ ở đâu đó lại được ông ta cho sống lại. CPQGVNLT sống lại một cách “sống hùng, sống mạnh, sống tỉnh thức” – theo cách nói của “ông nhà văn không có tác phẩm” Chu Tấn – người đã từng một thời là “Phó Thủ Tướng” của Chính phủ Nguyễn Hữu Chánh. Có một chuyện vui về ông này là có một dạo có tin là ông ta và phái đoàn Chính Phủ của ông ta thuê một chiếc Boeing 747 về Hà Nội để nhận bàn giao chính phủ Việt Cộng từ ông Nông Đức Mạnh (!?). Một buổi sáng, (cố) Thiếu Tá Vũ Thế Cường hớt ha hớt hãi vào đài phát thanh Quê Hương (lúc Lão Móc còn cộng tác với bán tuần báo Quê Hương) đề nghị Lão Móc chơi thân với ông Chu Tấn nên ngăn cản ông ta đừng có về nước vì sợ VC gài bẫy để bắt ông ta. Thấy ông Vũ Thế Cường có vẻ âu lo thực tình, Lão Móc có hứa sẽ gọi năn nỉ ông Chu Tấn đừng về nước “chấp chánh”! Nhưng sau đó Lão Móc không có gọi vì biết đây chỉ là tin vịt; lý do là ông Chu Tấn đang lãnh lương của Toà Bạch Ốc, ông về VN thì mỗi tháng ai sẽ lãnh tiền của ông Bush? Sau đó, thấy ông ta ly khai với Chính Phủ Nguyễn Hữu Chánh và ông ta lập ra một cái Liên Minh gì đó trên đầu danh sách có tên một “ông Hiền Tài” (ông này ở San José, mà tuần chay nào ông này cũng có nước mắt), nhưng khi ông ta công bố danh sách thì có nhiều người lên tiếng cho biết là không có tham gia cái Liên Minh này. Có người hỏi tại sao ông bỏ đảng Dân Tộc của Nguyễn Hữu Chánh thì ông ta giải thích là ông ta không có bỏ, ông ta chỉ… “thoái đảng” mà thôi! Gớm! Chữ với nghĩa!    

Cái tay nào đứng trong cái “Viện Chiêu Hiền” của Chính Phủ Quốc Gia Việt Nam Lâm Thời để giật dây “Thủ Tướng” ĐMQ quả đúng là một tay “Lã Bất Vi tân thời!” Lã Bất Vi ngày trước thì buôn Vua thiệt. Lã Bất Vi thời nay thì buôn Thủ Tướng “giấy” ĐMQ!

Ông này mà thay thế Văn Chung, Hoài Linh để “tấu hài” thì bảo đảm khán giả sẽ cười nghiêng ngửa, cười đứt dây… chuông, cười tuông nước mắt là cái chắc! Lập Chính Phủ mà cứ làm như chuyện bắt cóc bỏ dĩa. Khi không rồi lấy tên của người ta bỏ vào danh sách, ai mà không lên tiếng thì coi như bằng lòng “nằm trong Nội Các”.

Đây đúng là cái trò ma quỷ thứ thiệt! Ma quỷ còn hơn cả cái bọn “nick ma, nick quỷ”  núp trên các diễn đàn điện tử đánh phá những người chống Cộng. Chuyện lạ là trong khi ở trong nước, những người tranh đấu cho tự do, dân chủ viết bài lên tiếng bày tỏ lập trường của mình thì ai cũng xưng danh tánh, địa chỉ bất chấp chuyện sẽ bị tù đày vì khác chính kiến với Đảng và Nhà Nước. Trong khi đó thì ở hải ngoại, các nick ma, nick quỷ cứ núp trong đám mây mù của các diễn đàn và sủa bậy, cắn càn, cứ “tự sướng” với nhau. – theo cách nói của một nick name có tên Viba. Làm thơ thì cứ như cóc, nhái, ễnh ương chẳng vần, chẳng điệu gì cả miễn làm sao chửi được Lão Móc,

*

Xin trở lại chuyện CPQGVNLT của ông “Thủ Tướng Chip” ĐMQ. Nguyên con cái “Chính phủ bịp” Nguyễn Hữu Chánh đều nằm trong CPQGVNLT. Mấy ông Thủ Tướng, Phó Thủ Tướng của Chính Phủ này đều bị “giáng cấp”. Chính Phủ VNCH được hai cựu Tướng Nguyễn Văn Chức, Lý Tòng Bá “cho sống lại” cũng bị gom luôn cho tiện bề số sách. Lại còn hạ “Thủ Tướng” Nguyễn Văn Chức xuống làm Bộ Trưởng Giao Thông, Vận Tải (?)

Chuyện mất dạy nhất của CPQGVNLT là “gom bi” luôn cái đám Tướng Tá VC trong đó có Đại Tướng Võ Nguyên Giáp đang ở vào tuổi gần đất xa trời đứng chung với các cựu Tướng lãnh VNCH.

Không phải chỉ “gom bi” các Chính Phủ, mà CPQGVNLT còn “cho phép” các Ban Đại Diện Cộng Đồng Người Việt “được làm” Đại biểu Chính Phủ! Và kéo luôn các nhà tranh đấu ở trong nước vào luôn trong “Nội Các”, kể cả các nhà tu hành chân chính cũng như bọn “Quốc Doanh”.

*

Có vị lo xa nói với Lão Móc đây là cái trò khôi hài hóa các tổ chức và các nhà tranh đấu cho tự do, dân chủ của cái gọi là “CPQGVNLT” để không còn ai tin tưởng vào các tổ chức, đảng phái đứng đắn. Lão Móc không nghĩ như thế. “Chính Phủ Nguyễn Hữu Chánh” còn dàn giá rùm beng, rầm rộ hơn nhiều, lại được một số vị Tướng, Tá, luật sư danh tiếng như cồn “tham chính”. “Chính phủ” này còn tuyên bố “thành lập” được cả mấy Sư Đoàn (?) đóng ở biên giới Thái Lan (?) mà rồi cũng chẳng đi đến đâu. Ba cái trò bịp của những Chính Phủ Ma, Kháng Chiến Bịp không còn lừa gạt được ai nhất là trong thời buổi bùng nổ của internet.  

*

Trong truyện Lục Mạch Thần Kiếm của Kim Dung, có nhân vật Một Dung Phục văn võ toàn tài, nổi tiếng “Bắc Kiều Phong, Nam Mộ Dung” là kẻ biết nuôi dũng sĩ, dưỡng mưu thần, chỉ vì bất chấp thủ đoạn mà không thực hiện được giấc mộng khôi phục nước Đại Yên, đành phải giả dạng điên khùng mặc áo hoàng bào, ngồi ở nghĩa địa phát kẹo để được bọn mục đồng tung hô Vạn tuế!

ĐMQ mà tài cán gì. Lâu lâu lại cùng đám tay chân, bộ hạ đem gánh hát “CPQGVNLT” ra tấu hài để giúp vui bà con tỵ nạn. Và cũng để nói với bà con ta rằng: “Thủ Tướng Giấy” ĐMQ còn sống đây!”

Hãy cười một tiếng mua vui về chuyện cáo phó, cáo tồn này.  Chấp nhứt làm gì những kẻ bất tài mà lại bị bệnh hoang tưởng  háo danh nó hành hạ!


LÃO MÓC


Trở Về