T  H  Ờ I   -   S Ự


TẢN MẠN VỀ BỌN CHÓ MÁ
- LÃO MÓC -    

*
*  *

Trong bài “Gió tanh, mưa máu” của nhà văn Hoàng Hải Thủy viết về những cái chết của những người miền Nam” bị Việt Cộng cầm tù, có đoạn như sau:

“… Trong tổ chức của các ông Phạm Quang Cảnh, Nguyễn Quốc Sủng có Lê Công Minh, kỹ sư Phú Thọ, Trưởng Ty Công Chánh. Lê Công Minh và những thành viên trong tổ chức của anh bị bắt trước bọn Biệt Kích Cầm Bút chúng tôi một năm, Năm 1984, có chừng một tháng Lê Công Minh (LCM) ở sà-lim số 9, tôi ở sà-lim số 10 Nhà Tù Số 4 Phan Đăng Lưu. Hai chúng tôi thường đứng ở cửa gió nói qua, nói lại với nhau. LC Minh cho tôi biết trước khi bị bắt, anh và một số anh em trong tổ chức của anh, truyền nhau đọc quyển “Tầng Đầu Địa Ngục” do tôi dịch từ tác phẩm “The First Circle” cuả Alexandre Solzhenytsin. Anh nói: “Quyển đó giúp tôi sống đỡ khổ nhiều lắm trong những ngày tôi mới bị chúng nó bắt..” Bị bắt năm 1983, ra toà năm 1986, tên ngồi xử LC Minh hỏi anh:

- Ba năm trước anh viết anh không đội trời chung với cộng sản. Bây giờ anh nghĩ sao?
Người tù Lê Công Minh trả lời:
- Bây giờ tôi vẫn nghĩ thế.

Trong cáo trạng, án của LC Minh được tên gọi là “Ủy viên Công tố viện” đề nghị là “tù chung thân”. Khi LC Minh trả lời câu xanh rờn một cây như trên, tên chánh án tay sai sám mặt, sượng mặt, cay cú phang ngay án tử hình cho LC Minh. Sau đó vì lý do “nhân đạo”: một vụ án không nên có hai bị cáo bị tử hình, án tử hình của LC Minh được giảm xuống án tù chung thân. Khi lên Trại Tù Khổ Sai Z 30 A, tôi gặp Lê Công Minh, anh lên đó trước tôi. Lần này mới là “gặp”, trước đó tôi chỉ nghe tiếng LC Minh nói mà không thấy mặt anh. Chúng tôi đối diện nói chuyện với nhau. Anh cho tôi biết trong Tuyên Ngôn của tổ chức anh có câu:
- Bọn cộng sản khác với bọn phát-xít. Bọn phát-xít yêu thương, quí trọng nhân dân chúng, bọn phát-xít đàn áp, bóc lột, giết chóc dân những nước khác, bọn cộng sản đàn áp, bóc lột, giết chóc nhân dân của chính chúng…

Tôi thấy lạnh nơi xương sống khi nghe người bạn tù nói câu đó. Tôi từng nghe nhiều lời kết tội cộng sản, chưa bao giờ tôi nghe một câu kết tội sâu sắc, đúng đến như thế. Bọn Cộng sản Nga đàn áp, bóc lột, giết người Nga, bọn cộng sản Tầu đàn áp, bóc lột, giết người Tầu, bọn cộng sản Việt đàn áp, bóc lột, giết người Việt. Tôi thấy chưa ai chỉ ra tội ác của bọn cộng sản đúng, và rõ, như lời kể tội, lời lên án bọn cộng sản trong Tuyên Ngôn Chống Cộng cuả tổ chức của ông Phạm Quang Cảnh. Cảm khái và bùi ngùi, tôi nói với LC Minh:

- Các anh vạch tội chúng nó đúng đến như thế, các anh đánh trúng tử huyệt của chúng nó, chúng phải giết các anh thôi!”

*

Có người trách tôi đã quá nặng lời khi dùng mấy chữ “đồ khốn nạn” để gọi bọn tự xưng là nhà văn, nhà báo mà “lương tâm đã mờ đục hoặc ruỗng nát” vì đã không lên tiếng trước cái chết của 5 ký giả người Mỹ bị sát hại mà cuốn phim phóng sự “Terror in Little Saigòn” của phóng viên AC Thompson và đạo diễn Richard Rowley trình chiếu. Chẳng những thế, khi Nguyễn Thanh Tú (NTT), người con trai thứ 6 của cố ký giả Đạm Phong đã lượm cây bút của cha mình để đi tìm công lý cho cha mình cũng như 4 ký giả người Mỹ gốc Việt đã “bị đóng băng” trong hơn 30 năm qua. Cũng như cuốn phim phóng sự “Khủng bố ở Sàigòn Nhỏ” là “ngọn lửa xuyên băng”; 17 thông báo của Nguyễn Thanh Tú, cuộc họp báo của NTT, AC Thompson và Hội Bảo Vệ Ký Giả (CPJ) tại Câu Lạc Bộ Báo Chí Quốc Gia tại DC, cũng như buổi trả lời phỏng vấn ký giả Bùi Dương Liêm của đài truyền hình Hoa Thịnh Đốn đã là “những cây đinh” đóng chặt vào đầu con bạch tuột là băng đảng Việt Tân và những cái vòi của nó là các đài RFA của Nguyễn Văn Khanh, SBTN của Trúc Hồ, VOICE của Trịnh Hội… Những kẻ này đã phải im hơi, lặng tiếng.

Trong khi đó thì lại có những kẻ tự xưng mình là nhà văn, nhà báo đã không lên tiếng bênh vực cho đồng nghiệp của mình lại đi viết bài bênh vực cho con bạch tuột VT và những cái vòi của nó, lại viết bài bênh vực cho chúng nó một cách mù quáng, ỷ mình thuộc loại “cá thối rắn xương”, “trâu già không nệ dao phay”… lên truyền hình tuyên bố láo lếu là “sẽ tổ chức vinh danh bọn này là những người đi tìm công lý cho dân tộc” thì không gọi những kẻ này là đồ khốn nạn thì phải gọi là gì?!

*

Trại tù cộng sản là nơi mà chúng nó chủ trương dùng cái đói để tàn phá nhân phẩm của người tù, nơi mà chúng nó biến những người tù thành súc vật. Những kẻ chống đối chúng nó, chúng nó tìm mọi cách để giết chết. (Xin coi phụ bản).
Với tôi, được ra khỏi nhà tù VC để trở lại với đời dù với tấm thân bệnh hoạn đã là phép lạ. Lại càng lạ lùng hơn khi dẫn đứa con 5 tuổi vượt biển, tàu gặp hải tặc 2 lần mà vẫn còn sống sót. Do đó, ngay khi được đặt chân lên vùng đất tự do, tôi đã tiếp tục dùng ngòi bút chiến đấu cho Lẽ Phải và Sự Thật!

“Một lưỡi gươm thiêng mài gió bụi
Sá chi lũ tục ở trong đời!”
(Thơ Đằng Phương).

Chuyện tôi  và những người khác tiếp tay với NTT để vạch rõ tội ác của băng đảng VT l à chuyện “thiên kinh, địa nghĩa”, là bổn phận của những người cầm bút vì Lẽ Phải và Sự Thật!

*

“… Về những tên đểu giả ông cha ta thường nói “bọn chó má, đồ chó má..” Con “chó” đã tệ rồi, con “má” còn tệ hơn. Con chó không ăn thịt chó, không ăn xương chó, thấy người giết chó, thấy người ăn thịt chó, con chó thường bỏ đi chỗ khác dù nó đói, con má vẫy đuôi đớp thịt chó, nhai xương chó do người ăn thừa quẳng cho. Con chó là chó mà còn biết xót thương đồng loại của nó, ở đời có những thằng người dửng dưng trước những cái chết thê thảm của những bạn quân nhân đồng ngũ một thời với chúng, chúng le lưỡi liếm đít bọn giết những người từng là bạn của chúng, những người từng ở trong phe chúng. Bị kẻ thù không phải là nhổ mà là đái vào mặt, chúng vẫn nhơn nhơn không biết nhục, chúng vẫn lép nhép kêu gọi “làm hoà” với kẻ thù, “bắt tay thân thiện” với kẻ thù! Những thằng ấy không phải là “chó”, chúng là “má”.

Xin mượn đoạn kết của bài viết “Gió tanh, mưa máu” của nhà văn HHT để chấm dứt bài tản mạn về BỌN CHÓ MÁ.

LÃO MÓC


Trở Về