T  H  Ờ I   -   S Ự

KHI NHÀ BÁO HUY ĐỨC CỦA “BÊN THẮNG CUỘC” TRỞ THÀNH “CÂY BÚT TÍN HIỆU
- LÃO MÓC-


*

*  *

Dẫn nhập: Cách đây 5 năm,năm 2011, báo Người Việt đã in, phát hành và quảng cáo rầm rộ quyển “Bên Thắng Cuộc” của đảng viên Trương Huy San tức nhà báo Huy Đức.Tên Nguyễn Quang Duy của cái gọi là “Khối 8406” ở Úc cũng như một số “trí thức đầu ruồi” ở Mỹ đã cong đít, cong đuôi bưng bợ tên nhà báo VC Huy Đức lên tới tận mây xanh.

Mới đây, sau “sự biến” VC bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Đức quốc đưa về Việt Nam, theo tác giả Thiền Lâm thì  một hiện tượng la đã xảy ra là “nhà báo Huy Đức” trờ thành “cây bút tín hiệu” khi viết bài kêu gọi Đại Tướng Công An Trần Đại Quang bàn giao quyền lực! (Xin coi phần phụ bản).

Trước đó, trong “Bên Thắng Cuộc” tên “đảng viên VC” Huy Đức (Trương Huy San) đã tố cáo tên Trần Kiêm Đoàn là “đoàn viên của VC”. 

*

Như mọi người đều biết, trận Tổng công kích Tết Mậu Thân là một tội ác của của VC đối với dân chúng miền Nam; trong đó cuộc thảm sát tại Huế là do những tên đao phủ thủ Nguyễn Đắc Xuân, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Thị Đoan Trinh… gây ra. Cho đến nay, với những bằng chứng do nhân chúng sống Nguyễn Thị Thái Hoà đưa ra thì bọn này đã phải ngậm câm miệng hến. Trong khi đó thì lại có những kẻ cố gắng cãi chầy, cãi cối để bênh vục bọn này. Một trong những kẻ đó là Trần Kiêm Đoàn.

Sau ông tiến sĩ Trần Chung Ngọc (đã quá vãng) và-những-con-tương-cận thì Trần Kiêm Đoàn cũng rất xứng đáng để được gọi là “tiến sĩ Bác Hồ vì, cũng như Trần Chung Ngọc, ông này ra mặt bênh vực Việt Cộng và bọn tay sai VC còn hơn cả chúng nó bênh vực chúng nó.

Năm 2005, khi:

Sư ông áo gấm về làng
Sư bà, đệ tử hai hàng bước theo
Sư ông mặc cả kỳ kèo
Đòi đảng Việt Cộng làm theo ý mình
Đảng bèn… đánh đu với tinh
Cho phép tổ chức linh đình đón đưa
Huyền Quang hoà thượng làm ngơ
Hoà thượng Quảng Độ cũng vô tịnh phòng
Sư ông ôm lấy… chân không
Lọng vàng, hoa đỏ – sắc, không mịt mờ
Ôi chân tu! Ôi giả tu
Chúng sinh bá ngọ thứ đồ sư gian!

thì ông “tiến sĩ Bác Hồ” Trần Kiêm Đoàn đã viết bài bênh vực thiền sư Nhất Hạnh và công kích Khu hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Sacramento đã dám phạm thượng nói đến chuyện:

Ới kinh nuôi kệ, kệ nuôi trôn
Ới mảnh thiền y đã lấm bùn
Ới Nhất Hạnh ăn chay, ngủ mặn
Ới kinh nuôi kệ, kệ nuôi trôn!

của ông sư “ngày ăn chay, đêm ngủ mặn” này. Ông “tiến sĩ Bác Hồ” này đã lập luận để bênh vực cho Giáo chủ phái Tiếp Hiện như sau: “Quan hệ tình dục hầu hết là hành động riêng tư và thường không có chứng cớ! Như vậy, những vụ vi phạm tình dục dù ở con người phàm tục hay tu hành, thông thường thế nhân không biết và kết luận được, vì đó là một bí mật tuyệt đối và riêng tư của hai đương sự, thế nhân chỉ đoán dè chừng mà thôi.”

Đúng là Vua chưa lên tiếng mà Thái giám đã nóng mặt!

Ông tiến sĩ này chắc là muốn được “nổi nang” nên đã làm chuyện “sát Phật thành Phật” viết bài lên giọng kẻ cả với ông Liên Thành, tác giả quyển sách “Biến Động Miền Trung” khi ông này đến Sacramento ra mắt sách, bị ông này đề nghị đối chất thì ông “tiến sĩ Bác Hồ” bèn đánh bài tẩu mã. Ông “tiến sĩ Bác Hồ” chơi kiểu này đúng là chơi chạy!

Sở dĩ nói ông “tiến sĩ Bác Hồ” này mắc nạn là vì tên báo điện tử có một người cũng ở Huế xưng tên là Nguyễn Phi tố cáo ông Trần Kiêm Đoàn là “Việt Cộng nhưng bị vắt chanh bỏ vỏ nên chạy mà thôi”. Không thấy ông “tiến sĩ Bác Hồ” này trả lời, trả vốn gì cả. Trong khi ông Liên Thành viết sách tố cáo các Hòa thượng Đôn Hậu, Trí Quang là Việt Cộng thì ông “tiến sĩ Bác Hồ” đưa ra đủ thứ lập luận để bênh vực hai vị này. Ông “tiến sĩ Bác Hồ” này đúng là kẻ:

“Chân mình thì lấm lê mê
Lại cầm bó đuốc mà rê chân người!”

Ông “tiến sĩ Bác Hồ” này cũng đã từng viết bài bênh vực “tên nhạc sĩ màu da cam” Trịnh Công Sơn và trong vụ nhà văn Nguyễn Quang (ở trong nước) bị nhóm Cội Nguồn của ông Song Nhị ở San José quỵt tiền và hăm dọa đốt sách “Biển Đỏ”, ông tiến sĩ này có viết thư cho nhà văn Nguyễn Quang và khoe là đã được nhà xuất bản Trẻ và Thuận Hóa ở trong nước xuất bản 4 quyển sách, được công ty Phương Nam và Sahara in và phát hành, được hưởng 10% tiền nhuận bút, chứ không như ở Mỹ xuất bản sách không được đồng nào với mục đích bênh vực việc làm đốn mạt của Song Nhị và nhóm Cội Nguồn. Xem ra ông tiến sĩ này “bảnh” hơn mấy ông nhà văn Nhật Tiến, Nguyễn Mộng Giác, Bùi Vĩnh Phúc… nhiều.

Xin mời độc giả nghe ông “tiến sĩ Bác Hồ” Trần Kiêm Đoàn làm thơ con cóc “Về Nguồn” “ca tụng” “hai anh già không nên nết” Phạm Duy, Trần Văn Khê như sau:

“Người về nguồn
Mang tâm hồn mình theo
Trái tim là chiếc đũa thần
Hoàn cảnh là nắng gió.
Phạm Duy đi trên phố Bolsa
Gặp một người Mỹ già
Gật đầu chào nhau
Như với một gã Tàu xa lạ.
Phạm Duy đi trên đường Hà Nội
Chợ Xuân đào và gió Xuân ca
Người hàng xóm nửa thế kỷ xưa
Nhận ra nhau và chào:
-Ông đã về và đã tới!
Trần Văn Khê đi trên phố Paris
Gặp một bà đầm già:
-Chào người châu Á
Sông Seine xanh bóng người xa lạ.
Trần Văn Khê đi giữa phố Sàigòn
Khô nai, khô cá thiều và chợ Tết rất đông
Gặp ông Bảy đờn cò
-Chào Thầy! Nhạc Việt trời Tây thuở nọ
Hai cụ dắt nhau đi tới phố Huế
Vô tư, tóc trắng, da mồi
Gặp chị Bộ đội và bà Bán Xôi cũng vô tư, da mồi, tóc trắng.
Ai hỏi trong nửa lời câm lặng:
Khi hết tuần trăng,
Bóng tối lại về!

Nghe nói ông “tiến sĩ Bác Hồ” này đã về Việt Nam nhiều lần và trong đại hội Phật Giáo Quốc Doanh cũng có mặt ông “tiến sĩ Bác Hồ” này.

*

Năm 2011, nhiều người rất ứa gan khi đọc bài viết Oan Khuất Mậu Thân -Cần Một Lời Xin Lỗi của ông “Tiến sĩ Bác Hồ” này.

Xin mời đọc giả đọc một trích đoạn trong bài viết:

“Cuộc tàn sát ấy đã được (hay bị) nhìn và lý giải dưới nhiều khía cạnh và góc độ khác nhau. Ta cũng như Tây, nhưng cho đến hôm nay vẫn còn là nỗi oan khuất.

Khi “sự cố đã thành cố sự” chứng tích lịch sử đã trả về cho sự phán xét công bằng của lịch sử như Lò Giết Người Holocaust ở Đức, Ngục Tù Lao Động Tàn Sát Gulag của Nga, Trại Tập Trung Interment Camps của Mỹ… thì một khi biến cố kinh hoàng ấy qua đi, thế hệ kế thừa quyền lực lãnh đạo quốc gia đời sau chỉ còn cách hành xử tương đối nhân bản – như lối hành xử mà hầu hết các nước văn minh trên thế giới đã làm – là nhân vật hay thế lực lãnh đạo quốc gia đương quyền cần lên tiếng chính thức xin lỗi (Official Apology) để hoá giải oan khiên và giảm thiểu hận thù” (Hết trích).

Đây mới đúng là luận điệu của kẻ gian chạy tội của “tiến sĩ Bác Hồ” Trần Kiêm Đoàn.

Chưa hết! Hãy nghe tiếp miệng lưỡi của kẻ gian chạy tội:

“Riêng tại Huế, cuộc Tổng Công Kích Mậu Thân đã vạch rõ trước mắt thế giới lằn ranh rõ rệt. Giữa biến cố chiến tranh và tội ác chiến tranh. Nhưng cũng đều là cảnh thường dân bị chết như trường hợp Thất Thủ Kinh Đô 23-5 Ất Dậu 1885 là hậu quả của biến cố chiến tranh Sát Hại Mậu Thân 1968 (Hue Massacre) – một mảnh trong toàn thể cuộc chiến Tết Mậu Thân (The Tet Offensive) là vết tích của tội ác chiến tranh”.

Tên “tiến sĩ Bác Hồ” Trần Kiêm Đoàn này dù có ngoa ngôn, xảo ngữ để chạy tội cho những tên đao phủ thủ Nguyễn Đắc Xuân, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan… thì cũng như Cao Huy Thuần chạy tội cho “sư hổ mang” Thích Trí Quang!

Những tên này chưa bằng “tổ sư bồ đề” của chúng nó là thiền sư Nhất Hạnh.

Ông sư “ăn chay ngủ mặn” này đã chạy tội cho bọn VC sát nhân bằng cách đổ tội cho máy bay Mỹ dội bom sát hại 300.000 nóc gia tại thị xã Bến Tre chỉ vì 7 du kích núp buội tre bắn máy bay Mỹ!

Gian trá, xảo quyệt, lưu manh rất mực như ông thiền sư này mà còn bị VC nó dụ dỗ giựt cả một cái “Làng Mai” đã phải dẫn vợ bỏ của chạy lấy người.

Bọn “tiến sĩ Bác Hồ” cỡ như Cao Huy Thuần, Trần Kiêm Đoàn mà nhằm nhòi gì.

*

Cách đây 5 năm, năm 2011, đài RFA, báo Người Việt với mấy ông giáo sư Đại học, nhà báo, nhà thổ “TAI TO, MAT LON” ở trong nước lẫn hải ngoại mở hết volum ca tụng, quảng cáo sách “Bên Thắng Cuộc” của ông nhà báo VC Trương Huy San tức Huy Đức quá cỡ thợ mộc. Nhà văn Đỗ Văn Phúc bèn tìm đọc và phát giác ông Tiến sĩ Trần Kiêm Đoàn là VC thứ thiệt, chứ không phải là Việt gian.

Bằng chứng như sau:

“Ở Huế, chiều ngày 21-9-1975, Hiệu phó kiêm Bí thư Đoàn trường Nguyễn Tri Phương Trần Kiêm Đoàn 130 được Thành đoàn Huế giao phối hợp với Đoàn trường Đồng Khánh, dẫn 200 đoàn viên theo cửa Thượng Tứ vào Đại Nội. Trước khi đi, Thành Đoàn ra lệnh: “Chuẩn bị khăn gói, thức ăn ba ngày, sẵn sàng chiến đấu”. Ông Đoàn kể: Tụi tui hồi hộp: Mỹ quay lại hay binh lính Sàigòn nổi dậy? Tới 3 giờ sáng mới hay tin sáng mai đổi tiền. Khi ấy tôi còn trẻ, hào hứng với những cái mới nên nghe nói 1 đồng tiền mới giá trị bằng 500 đồng tiền cũ cũng có cái gì đó tự hào. Sáng ra vẫn tả xung hữu đột đôn đốc đoàn viên hoàn thành nhiệm vụ”.

Nhưng tới trưa, theo ông Trần Kiêm Đoàn: “Đi đâu cũng thấy dân kêu gào thất vọng. Ba giờ chiều, tôi tranh thủ về nhà, thấy vợ ngồi thẩn thờ, nước mắt lưng tròng: Anh! Mình trắng tay rồi!” Mỗi gia đình chỉ đổi được tối đa 100 nghìn tiền Sàigòn trong khi tiền mặt trong nhà vẫn còn tới gần 10 triệu. Không chỉ nhà ông Đoàn, nhiều gia đình buôn bán ở cửa Đông Ba, hàng xóm của ông cũng kêu khóc.

Những người càng tin tưởng vào chế độ mới càng mất mát lớn hơn, vì khi chiến tranh kết thúc, họ đã đào vàng lên bán, lấy vốn kinh doanh. Ông Đoàn kể: “Tôi trở về Đại Nội. Một vị chỉ huy lực lượng đổi tiền biết chuyện kêu lại nói:

“Muốn đổi bao nhiêu cũng được nhưng phải chia 5:5. Về xóm coi có ai thì kêu họ đổi luôn!” Tôi về lấy tiền và móc nối với mấy người trong xóm. Đúng là bao nhiêu cũng được thật”.

(Trích “Bên Thắng Cuộc” của Huy Đức, trg 41, 42).

Trước kia, khi người ký tên Nguyễn Phi tố cáo “Trần Kiêm Đoàn là VC nhưng vì bị vắt chanh bỏ vỏ nên bỏ chạy” trên diễn đàn điện tử thì ông TKĐ còn chối cãi là ông Nguyễn Phi vì có thù oán với ông ta nên bịa điều, đặt chuyện vu cáo. Nay, thì chính Huy Đức, “nhà báo lớn của VC”, là người của BÊN THẮNG CUỘC viết ra giấy trắng mực đen. Và sách thì đang được đài Á Châu Tự Do, báo Người Việt (đã từng đăng bài sỉ nhục “QLVNCH là lính đánh thuê”) gióng trống, khua chiêng quảng cáo ầm ỉ!

Đúng là cái thảm cảnh “đảng viên VC Huy Đức” vạch mặt “đoàn viên VC Trần Kiêm Đoàn”!

Dù sao đi nữa (dịch ra Anh ngữ theo trường phái “Bể Dâu” là “umbrella star go more) thì chuyện “đảng viên VC Huy Đức vạch mặt “đoàn viên VC Trần Kiêm Đoàn” cũng còn “nhân đạo” gấp ngàn lần thời kỳ “cải cách ruộng đất” con tố cha, vợ tố chồng còn ghi đậm nét trong mấy câu thơ của Xuân Diệu:

“Ai về Bố Hạ
Nhắn với vợ chồng thằng Thu (*)
Rằng chúng bây là lũ quốc thù!…”

LÃO MÓC
tieng-dan-weekly.blogspot.com

(*) Bố mẹ của ông Xuân Diệu


PHỤ BẢN

Nhà báo Huy Đức muốn ông Trần Đại Quang ‘bàn giao quyền lực’?

August 10, 2017
 
Share on Facebook
Tweet on Twitter

 

Thiền Lâm

Vietnam- Cali Today News – Đời sống chính trị – xã hội ở Việt Nam đang xảy đến một hiện tượng kỳ lạ: chỉ là một nhà báo, một blogger bình thường như bao nhà báo và blogger khác, nhưng Huy Đức đang trở thành “cây bút tín hiệu” lẫn “điềm báo” cho những sự kiện, vụ việc liên quan mật thiết đến những nhân vật chính trị cao cấp và một vài nhóm lợi ích thuộc loại “cá mập” nhất. 

Cũng đã thành một thói quen, không ít người quan tâm đến biến động chính trị trong nội bộ đảng và chiến dịch được tuyên truyền là “chống tham nhũng” của Tổng bí thư Trọng ngày càng dựa vào những tin tức, dù được thể hiện rõ ràng hay mơ hồ lấp lửng, của Huy Đức để nhận định và dự đoán về tương quan chính trị cùng những biến động, biến cố có thể xảy ra trong tương lai gần. Đặc biệt là về “ai sắp bị bắt” hay “ai sắp chết”…

Ngày 10/8/2017, “cây bút tín hiệu” này phát ra một thông tin mang tính khẳng định trên facebook của ông: “Đại tướng Trần Đại Quang đi chữa bệnh từ tối 25-7-2017” trong bài viết có tựa đề “NGUYÊN THỦ QUỐC GIA & ĐỊNH CHẾ CHỦ TỊCH NƯỚC”.

Ngày 8/8/2017, báo chí Việt Nam còn đưa tin “Chủ tịch nước Trần Đại Quang đã gửi thư mừng đến Tổng thống nước Cộng hòa Singapore Toni Tan Keng Yam nhân dịp kỷ niệm lần thứ 52 Quốc khánh nước Cộng hòa Singapore (9/8/1965- 9/8/2017)”

Không phải mọi lần Huy Đức đều viết theo thể khẳng định, thậm chí thể khẳng định chỉ được nhà báo này dùng trong những bài có lẽ là “đặc biệt”, về những “ca” đặc biệt.

Thể khẳng định của Huy Đức về “Đại tướng Trần Đại Quang” (chứ không phải Chủ tịch nước Trần Đại Quang) đi chữa bệnh, thậm chí nơi chữa bệnh là Nhật, nếu chính xác, sẽ có tác dụng xóa nhòa những tin đồn đoán nổi dậy trong thời gian gần đây về ông Quang, nhất là về tình trạng an toàn cá nhân không liên quan đến vấn đề sức khỏe của ông.

Liệu có thể tin được tin tức của Huy Đức?

Chỉ biết rằng, trong một status cũng trên facebook gần đây, Huy Đức đề cập đến vấn đề sức khỏe của ông Đinh Thế Huynh – Thường trực Ban bí thư. Tin tức này, dù chỉ đưa ra một cách chung chung cùng yêu cầu đảng cần minh bạch về sức khỏe lãnh đạo, nhưng vài ngày sau đã xuất hiện thông tin chính thức của Bộ Chính trị trên mặt báo nhà nước về việc ông Trần Quốc Vượng – Ủy viên bộ chính trị và hiện thời là Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra trung ương – “tham gia vào Thường trực Ban bí thư”. Có nghĩa là tạm thời thay thế hoặc thay thế luôn ông Đinh Thế Huynh.

Vào ngày 30/7/2017, Huy Đức đã bất thần trở thành nguồn tin không chính thống đầu tiên thông báo về việc nhân vật gây bão Trịnh Xuân Thanh đã trở về Việt Nam.

Cùng ngày 30/7, Bộ trưởng công an Tô Lâm còn nói như phân bua: “Đến giờ tôi vẫn chưa có thông tin gì” khi phóng viên Pháp Luật TP.HCM đặt câu hỏi về những thông tin cho là cơ quan điều tra đã tóm Trịnh Xuân Thanh về Việt Nam rồi.  Nhưng sang ngày 31/7, Trịnh Xuân Thanh bất thần “về chẳng ai hay” khi hiện ra tại phòng trực ban hình sự của Bộ Công an để “đầu thú”.

Và sau đó như mọi người đều biết, đã bùng nổ một cơn khủng hoảng ngoại giao Đức – Việt với cáo buộc “trên cả nghiêm trọng” của người Đức về việc mật vụ Việt Nam đã bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ngay tại Berlin vào ngày 23/7/2017.

Sau khi Huy Đức viết bài về “Đại tướng Trần Đại Quang đi chữa bệnh”, có người tỏ ra ngạc nhiên: Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc vào ngày 23/7, còn ông Quang lại đi chữa bệnh vào ngày 25/7…

Nhưng nội dung đáng chú ý nhất trong bài viết trên của “cây bút tín hiệu” có lẽ là:

Theo Điều 93 của Hiến pháp 2013 thì, “Khi Chủ tịch nước không làm việc được trong thời gian dài thì Phó Chủ tịch nước giữ quyền Chủ tịch nước”. Chắc chắn là khi Đại tướng Lê Đức Anh bị đột quỵ vào năm 1996, Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã phải bố trí người đảm nhận trách nhiệm của ông; và có thể, khi Đại tướng Trần Đại Quang đi Nhật, ông cũng đã bàn giao công việc cho người thay thế.

Tuy nhiên, dân chúng phải được biết những quy trình ấy; đừng để dân chúng có cảm giác có những vị trí trong bộ máy nhà nước hiện nay chỉ tồn tại trên danh nghĩa. “Cô đi lấy chồng thì chợ vẫn vui”. Mặt khác, quyền lực của nguyên thủ quốc gia còn có giá trị biểu tượng. Dân chúng sẽ cảm thấy họ được tôn trọng khi được thông báo người thay thế dù Chủ tịch nước chỉ “không làm việc” trong một thời gian không dài. Tình trạng khẩn cấp có thể xảy ra bất cứ lúc nào bởi thiên tai địch họa. Và, nhỡ có điều gì đến với quốc gia, dân chúng sẽ rất hoang mang nếu họ thấy người phát đi các mệnh lệnh không phải là nguyên thủ được Quốc hội bầu lên mà từ một người họ chưa hề được thông báo thủ tục tạm trao quyền theo Hiến pháp”.

Lẽ đương nhiên, mỗi độc giả đều có quyền thụ hưởng, phân tích và suy đoán nội dung trên theo cách của mình.

Nhưng nội dung trên, cũng là đoạn kết trong bài viết của Huy Đức, hẳn phải là ý quan trọng nhất được diễn giải: đã đến lúc ông Trần Đại Quang cần bàn giao quyền lực của mình cho người khác. Sau đó, nếu có thể và nếu muốn, đảng thông báo cho dân biết.

Chính trị luôn ẩn chứa sự tàn nhẫn. Trong một nền chính trị nửa dơi nửa chuột của chủ nghĩa tư bản dã man, tính chất tàn nhẫn còn có thể trở thành tàn bạo. Tự sinh và tự diệt của các “chính khách” cũng từ đó mà ra…

Nguồn tham khảo:
https://www.facebook.com/Osinhuyduc/posts/1369709446397566

*
*  *

Trở Về