T  H  Ờ I   -   S Ự

Mưu Lược Của Trung Cộng Và Cuộc Chiến Mỹ-Bắc Hàn Sẽ Ra Sao?
-Thanh Thủy-


  •   1.- Lý lẽ trái tai của kẻ xâm lược
Hiện nay chánh quyền Trung Cộng luôn tuyên bố là tình hình ở Biển Đông đang ổn định, nhưng các nước bên ngoài, ám chỉ Mỹ và các quốc gia đồng minh, đang tìm cách gây bất ổn, không chỉ riêng Biển Đông mà còn cho cả toàn vùng Đông Nam-Bắc Á.
Điều nầy hiện đang xảy ra có phần đúng theo luận điệu của Bắc Kinh, vì cả khối Asean và các nước có chủ quyền ở những khu vực nầy hiện đang bó tay, biểu lộ sự đầu hàng vì khiếp sợ trước các uy lực về sức mạnh quân sự của Trung Cộng.
 
Thật vậy, nhìn chung các quốc gia có chủ quyền ở Biển Đông thì Brunei hoàn toàn im lặng, Mã Lai khiếp nhược, Phi Luật Tân chạy theo kẻ thù, Đài Loan thì cũng lên tiếng đòi chủ quyền ở một phần ở quần đảo Trường sa, nhưng vấn đề nầy hạ hồi phân giải vì đối với Việt Nam thì lãnh thổ hay lãnh hải bị mất về tay Trung Cộng hay Đài Loan đều như nhau. Riêng Việt Nam thì từ trước đến nay giới lãnh đạo hoàn toàn lệ thuộc vào Trung Cộng và Nga Sô, cho nên miệng thì nói “chủ quyền ở đảo Hoàng sa và Trường sa thuộc về Việt Nam không thể tranh cãi”, nhưng không có bất cứ hành động cụ thể nào để biểu lộ cho lời phát ngôn đó trước sự gia tăng xâm lược trắng trợn của Trung Cộng trên hai quần đảo Hoàng sa và Trường sa.
 
  • 2.- Trường hợp riêng của Phi Luật Tân
Sự im lặng của hai quốc gia yếu đuối như Mã Lai và Brunei thì còn hiểu được, nhưng Phi Luật Tân tuy cũng là quốc gia yếu đuối nhưng là đồng minh lâu đời của Mỹ và Mỹ cũng thường lên tiếng là sẽ can thiệp bảo vệ nếu họ bị Trung Cộng tấn công, cho nên, cựu Tổng thống Phi Luật Tân Benigno Aquino đã mạnh dạng kiện Trung Quốc ra Tòa Trọng Tài Thường Trực Quốc Tế sau khi mọi cuộc thương thuyết song phương với quốc gia nầy đều thất bại về việc Trung Quốc tự vẽ ra đường Lưỡi Bò Chín Đoạn bao trùm cả đảo Scaborough (Cỏ Mây) của Phi Luật Tân. Phi Luật Tân đã hoàn toàn thắng kiện qua Bản Phán Quyết của Phiên Toà nầy được tuyên bố vào ngày 12/7/2016 tại La Haye (Hòa Lan).
 
Điều không may là ngay sau khi vừa đắc cử, để chắc ăn có sự đảm bảo nầy, tân Tổng thống Phi Rodrigo Duterte có đặt câu hỏi với đương kim Tổng thống Mỹ Barack Obama là, nếu như Phi Luật Tân bị Trung Cộng tấn công thì Mỹ sẽ can thiệp như đã cam kết tới mức độ nào. Không thấy Tổng thống Obama hồi đáp, quá thất vọng trước thái độ của Mỹ, và nhận thấy mình không có khả năng chống lại Trung Quốc, ông Duterte tuyên bố tẩy chay Mỹ và quay sang hợp tác với kẻ thù là Trung Quốc sau khi phát ngôn nhiều lời khinh miệt đến ông TT Obama. Sự nhu nhược của ông Obama đã làm cho Trung Quốc, tuy trân tráo, nhưng đã xoay ngược được thế cờ trong Bản Phán Quyết của Toà Trọng Tài Quốc Tế ngày12/7/2016 tại Biển Đông.
 
Riêng Miên và Lào là hai quốc gia từ trước đến nay hoàn toàn lệ thuộc vào Trung Quốc, nên bất cứ vấn đề nào khi Trung Quốc “tiền hộ” là họ đều “hậu ủng”.
 
Tình hình chung như vậy, cho nên Bắc Kinh có cơ sở để tuyên bố là Biển Đông đang ổn định là điều đúng với thực trạng im lặng của các quốc gia hèn nhác và thiếu đoàn kết trong vùng, một thực trạng im lặng cưỡng bức giống như những con nai tơ đang bị con mãnh hỗ cắn cổ đè bẹp, không còn nhúc nhích, kêu rống gì được, chỉ còn nước phải chịu nằm yên chờ chết mà thôi.
 
Niềm hy vọng cuối cùng và mong manh của những quốc gia ở toàn vùng Đông Nam Á hiện đang bị Trung Quốc đàn áp là mong chờ có quới nhơn bất chợt xuất hiện để giải cứu họ và quái lạ thay, điều mong ước đó đã đến với họ thật sự, vị quới nhơn mà họ mong đợi đó chính là ông Tân Tổng thống Mỹ Donald Trump, một nhân vật lên tiếng chống Trung Quốc tới cùng trong thời kỳ tranh cử.
Nhưng niềm hy vọng đó chợt đến rồi lại chợt đi. Từ khi được chánh thức làm chủ nhân Toà Bạch Ốc, nhu cầu trước tiên của ông Trump là phải dẹp cái gai Kim Jong Un của Bắc Triều Tiên, cho nên vị quới nhơn nầy đột nhiên quay ra thân thiện với Trung Quốc vì ông muốn nhờ Trung Quốc “ra lịnh” cho Bắc Triều Tiên phải “giải giáp” chương trình hạt nhân của họ. Điều nầy đã làm cho Nhựt Bổn, Nam Hàn và có thể cả thế giới đều ngỡ ngàng và lo sợ mặc dầu có thể họ cũng nhận thấy phần nào bước đi của ông Trump và kết quả nếu được Trung Quốc thật tâm can thiệp với Bình Nhưỡng thì những họa hại nghiêm trọng do chiến tranh Mỹ-Bắc Hàn gây nên sẽ không xảy ra.
 
  • 3.- Tham vọng và mưu lược của Trung Quốc:
Nhu cầu bất di bất dịch của Trung Quốc là muốn thâu tóm cả Biển Đông để mở đường cho con đường tơ lụa của họ từ lâu vốn bị trở ngại do sự hiện diện của Mỹ tại đây, cho nên nhân cơ hội ông Trump nhờ cậy làm áp lực với Bình Nhưỡng, Tập Cận Bình đem ngay vấn đề Biển Đông ra để đề nghị đổi chác. Trung Quốc sẽ làm áp lực với Bình Nhưỡng ngưng hẳn chương trình hạt nhân thì Mỹ phải công nhận vùng biển nằm trong đường lưỡi bò chín đoạn vốn chiếm hơn 90% của Biển Đông là thuộc chủ quyền của Trung Quốc. Điều nầy tuy tuy cả hai phía không ai nói ra, nhưng chắc chắn sẽ là điều khó tránh khỏi.
 
  • 4.- Những bế tắt trong cuộc đổi chác:
Quyền lợi của Mỹ và những đồng minh trên tuyến đường Biển Đông rất lớn, mỗi năm có hơn năm ngàn tỷ mỹ kim hàng hóa lưu lượng trên tuyến đường quốc tế nầy, hàng hóa xuất nhập của Mỹ, Âu Châu sang Á Châu đều đi ngang qua đây, hàng hóa xuất nhập của Đại Hàn, Nhựt Bổn, Đài Loan và các quốc gia trong vùng muốn ra vào Ấn Độ Dương cũng đều đi ngang qua đây, cho nên nếu như vùng Biển Đông nằm trong tay Trung Quốc thì hải phận quốc tế trên Biển Đông sẽ không còn nữa, mọi lưu lượng hàng hải và không lưu trên khu vực nầy sẽ đều phải chịu dưới quyền kiểm soát của Trung Quốc. Đó là điều mà không ai trên thế giới nầy có thể chấp nhận được.
 
Nhưng với sức mạnh về kinh tế và quân sự của Trung Quốc như hiện nay, thì nếu như Mỹ nhượng bộ và bỏ cuộc thì trên thế giới nầy không có quốc gia nào đủ sức chống lại họ được mà ngay cả Mỹ, nếu cũng vì quyền lợi nhứt thời mà có thái độ nhu nhược như những chánh phủ tiền nhiệm thì chỉ trong một thời gian không xa cũng đành phải bó tay, khi đó Trung Quốc sẽ là bá chủ toàn cầu và đàn em Kim Jong Un vẫn sẽ tiếp tục theo lịnh của quan thầy Trung Quốc phóng hỏa tiễn hạt nhân liên lục địa, vừa làm hàng rào phòng thủ phía Đông vừa cũng là mũi nhọn xung kích cho quan thầy Trung Quốc dùng để áp chế nhân loại.
 
  • 5.- Lợi dụng thời cơ:
Cho nên trong thời gian Mỹ-Trung thảo luận có phần bế tắc, Washington thì cố sức hòa huỡn để thuyết phục, Bắc Kinh lợi dụng sự hòa huỡn nầy để ra sức leo thang, một mặt bồi đắp các đảo nhân tạo, xây dựng các phi đạo và những căn cứ quân sự trên đó để đặt Washington trước những sự việc đã rồi theo thói quen “đặt cái cày trước con trâu”, mặt khác để mặc cho Bình Nhưỡng được tự do gia tăng thử nghiệm phóng hỏa tiễn mang đầu đạn hạt nhân, mục đích tạo thêm những khó khăn dồn dập khiến cho Mỹ phải nao núng, cộng thêm việc nội bộ Mỹ vừa đang quá lộn xộn, vừa phải đối đầu với cuộc khủng hoảng với Iran, Lybia ở Trung Đông cho nên hy vọng có thể Mỹ sẽ thiếu kiên nhẫn và bỏ cuộc giống như trường hợp Mỹ bỏ đồng minh Việt Nam để tháo chạy trước ngày 30/4/1975.
 
Như chúng ta thấy, vấn đề hoà huỡn của Washington đối với Trung Quốc ở Biển Đông thực ra chỉ là giai đoạn và điều nầy chắc chắn cũng không thể qua khỏi những cặp mắt cú vọ của tập đoàn Bắc Kinh. Trong vòng mấy tuần nay, ông Trump luôn tỏ ra thất vọng đối với Trung Quốc, không còn kiên nhẫn đối với Bình Nhưỡng cho nên có thái độ cứng rắn hơn đối với Kim Jong Un, trong khi Kim Jong Un cũng tỏ thái độ quyết liệt đối đầu với Mỹ, thẳng thừng từ chối đề nghị hòa đàm với Đại Hàn.
 
Trong khi đó thì Nhựt đang ổn định nội bộ sau khi củng cố lại chánh phủ và vừa tuyên bố sẵn sàng tham chiến bắn hạ tất cả những hỏa tiễn nào của Bắc Hàn bay ngang qua vùng trời của xứ Phù Tang và Đại Hàn cũng hối thúc Mỹ hoàn tất những hệ thống Thaad kế tiếp và sẵn sàng cùng với Nhựt tham chiến.
 
Để tạo thêm căng thẳng và đe dọa, Trung Quốc đã động binh, đem nhiều sư đoàn đóng quân dọc theo biên giới Bắc Triều Tiên, hậu ý dự phòng để bảo vệ đàn em Bắc Hàn, hầu duy trì chế độ Cộng sản cho Bình Nhưỡng, không muốn để lọt vào tay Đại Hàn vì họ không tin lời nói của ông ngoại trưởng Mỹ Rex Tillerson là Mỹ không chủ trương thay đổi chế độ của mọi quốc gia khác, đặc biệt muốn ám chỉ Bắc Hàn để cho Bắc Kinh yên lòng.
 
Nhưng câu nói của ông Ngoại trưởng Mỹ có thể được xem là câu nói thật tình, vì việc thay đổi chế độ của bất cứ một quốc gia là chuyện nội bộ của quốc gia đó, Mỹ không nhúng tay vào. Thật vậy, nếu chiến tranh xảy ra, Bình Nhưỡng sẽ tan hoang và Đại Hàn sẽ tiến chiếm để thống nhứt đất nước họ thành một nước Triều Tiên thống nhứt theo chế độ dân chủ tự do. Đó là việc nội bộ của đất nước nầy, cả Trung Cộng cũng không có quyền can thiệp.
 
Nếu tình thế xảy ra như vậy thì Trung Quốc sẽ mất hẳn hàng rào phòng thủ hữu hiệu phía Đông của họ trước hai con mãnh hổ Đại Hàn và Nhựt Bổn và cũng có thể luôn cả Đài Loan. Đó là điều mà Trung Quốc khó có thể chấp nhận, nên việc động binh như đã nói trên có phần chắc là những toan tính, bằng mọi giá Trung Quốc sẽ phải ra tay trước, đánh ngã Nam Hàn, chiếm lấy Bình Nhưỡng để giữ nguyên chế độ Cộng sản mà họ mong muốn, tái diễn lại tiền lệ lịch sử khi Việt Cộng xua quân sang Miên năm 1979 với danh nghĩa làm nghĩa vụ quốc tế để đánh ngã Polpot, đưa đàn em Hun Sen lên nắm quyền, giữ nguyên chế độ Cộng sản Miên cho đến ngày nay.
 
Tuy nhiên, nếu xảy ra chiến tranh Mỹ-Bắc Hàn thì chưa chắc gì Trung Quốc có thể làm gì được theo như mong muốn, vì nếu ra tay trước để chiếm đoạt Bình Nhưỡng là biểu lộ hành động xâm lăng, việc nầy sẽ không ai chấp nhận và Trung Quốc sẽ bị chống đối quyết liệt, bởi lẽ việc Nam Bắc Hàn thống nhứt là chuyện nội bộ của Hàn Quốc và Mỹ đang có mặt làm trọng tài tại đó. Cho nên, với tình thế bất lợi hiện tại, chưa chắc gì Trung Quốc dám lộng hiểm để cho chiến tranh Mỹ-Bắc Hàn xảy ra cho nên đang tỏ vẻ chuyển hướng, làm áp lực với Bắc Hàn qua việc cùng với Nga bỏ phiếu trừng phạt Bắc Hàn tại diễn đàn Liên Hiệp Quốc.
 
Vấn đề còn lại là đặc tính về con người của Ông Donald Trump của Mỹ và Kim Jong Un của Bắc Hàn. Bản tánh của ông Trump vốn nóng nảy, khó tánh và hành động khó lường, sự chịu đựng của ông về những lời lẽ khó ưa của họ Kim cho đến nay quả đã vượt mức giới hạn chịu đựng của ông, cho nên, ông có thể có những hành động bất chợt mà khó ai có thể đoán trước được trước sự khiêu khích cao độ của họ Kim là sẽ dạy cho Mỹ một bài học đích đáng.  Điều nầy đã khiến cho các giới lãnh đạo Bắc Kinh và Nga điên đầu vì tai họa sẽ đến không biết lúc nào.
 
Trong khi họ Kim luôn tuyên bố là sẽ dạy cho Mỹ một bài học đích đáng, và phô trương phóng hỏa tiễn mang đầu đạn hạch nhân của họ có thể bắn tới tất cả mọi nơi trên đất Mỹ đồng thời tuyên bố hiện đang soạn thảo kế hoạch bắn triệt hạ mọi căn cứ trên đảo Guam của Mỹ, biến hòn đảo nầy thành bình địa, song song với việc thị uy, họ Kim còn bày trận dàn nhiều ngàn xe thiết giáp san sát nhau dọc kín theo bờ biển phía Đông, tập trận bắn đạn thật, hăm dọa đủ sức bắn hạ tất cả mọi loại tàu của Mỹ và các đồng minh nếu tiến vào hải phận của họ.
 
  • 6.- Sai lầm chiến thuật?:
Trên bình diện quân sự, không ai ngu dại gì đi tiết lộ mục tiêu tấn công của mình như thế, vừa không đủ sức để nghi binh vừa bị sai lầm chiến thuật vì không tạo thế bất ngờ. Năm 1945 trận chiến Trân Châu Cảng là một việc bất ngờ ngoài tiên liệu của Mỹ cho nên Nhựt mới thành công và sau đó là hai trái bom nguyên tử của Mỹ thả xuống Hirosima và Nagasaki cũng là điều bất ngờ đối với Nhựt cho nên Nhựt phải đầu hàng vô điều kiện.
 
Cả nhiều ngàn chiến xa của Bình Nhưỡng hiện nằm san sát nhau dọc kín bờ biển phía Đông, trông thật hùng hậu và khủng khiếp nhưng quá lộ liễu tọa độ chiến thuật, nếu như Mỹ pháo kích vào đó liên tục nhiều ngày, mỗi ngày trên mười ngàn quả pháo Tomahawk như Việt cộng pháo vào An Lộc năm 1972, thì ngay từ đầu lớp chiến xa nầy sẽ tán loạn, bất khiển dụng và tan nát như đống sắt vụn.
 
  • 7.- Hai trường hợp khác biệt của họ Kim:
Nếu vẫn là tay sai của Trung Cộng thì những hành động của họ Kim như vậy chỉ là cường điệu, ván bài chót được sắp xếp để hăm dọa, thăm dò phản ứng và dư luận của Mỹ vì nếu thật sự xảy ra chiến tranh, chưa chắc gì Kình Nhưỡng có đủ khả năng như họ huênh hoang từ bấy lâu nay. Còn nếu ngược lại, họ Kim vốn một lòng tự phụ, kiêu hãnh, đã không sợ Mỹ thì không có lý do để sợ Trung Cộng nên không cần để vào tai những lời khuyên bảo của bậc đàn anh, liều mạng khai chiến thì lập tức Bắc Hàn sẽ là một thảm cảnh tan hoang, trước khi tất cả những kho khu vũ khí hạt nhân của họ có thể bắt đầu hoạt động.
 
Trong thời gian rất gần sắp tới, chúng ta sẽ thấy rõ các bộ mặt thật của tập đoàn Bắc Kinh và gã họ Kim trong vấn đế Bắc Hàn. Có điều chắc chắn là Bắc Kinh hiện đang bối rối vì mưu sự bất thành cho nên có vẻ thật sự ráo riết dàn xếp mọi chuyện để chiến tranh Mỹ-Bắc Hàn không xảy ra vì Bắc Kinh rất cần một nước Bắc Hàn Cộng sản cực đoan và tuyệt đối trung thành để làm hàng rào phòng thủ hữu hiệu phía Đông. Nhưng Bắc Kinh có dàn xếp được điều nầy hay không lại là việc khác vì nó hoàn toàn tùy thuộc vào con người của gã họ Kim như đã trình bày.
 
8.- Kết luận:

Việc đọ sức để thăm dò của Trung Quốc và Bắc Hàn đối với Mỹ xem như hoàn toàn thất bại và cho đến giai đoạn nầy xem ra khó có thể đảo ngược lại được vì chân tướng của các bên, nhứt là mưu đồ của Bắc Kinh đã thật sự lộ diện với mưu đồ chiếm đoạt toàn bộ Biển Đông từ tay Mỹ để trở thành siêu cường số một, thống trị toàn bộ vùng Đông Nam Á, cho nên dầu kết cuộc xảy ra như thế nào, chiến tranh có xảy ra hay không thì uy tín của Bắc Kinh tất nhiên không thể tránh khỏi bị sụp đổ thảm hại. Những quốc gia trong vùng Biển Đông vì thế sẽ không còn ai dám tin vào lời hứa của Bắc Kinh và sẽ nghiêng hẳn vào Mỹ để phát triển. Trung Quốc sẽ bị cô lập nặng nề.
 
Trong tình thế đó, hoàn cảnh trong nước Việt Nam tất nhiên sẽ biến đổi theo, sẽ thoát Trung, nhân dân Việt Nam sẽ có cơ hội thuận tiện để vùng dậy, lật đổ chế độ bạo tàn của tập đoàn Việt cộng bán nước để xây dựng lại quê hương, xây dựng một đất nước Việt Nam thật sự dân chủ, tự do, hòa bình và hùng mạnh. Ngày ấy sẽ đến trong một thời điểm chắc chắn không còn xa.
 
Thanh Thủy (11/8/2017)     
 

Trở Về