T  H  Ờ I   -   S Ự

KHI NHÀ BÁO HUY ĐỨC CỦA “BÊN THẮNG CUỘC” TRỞ THÀNH “CÂY BÚT TÍN HIỆU” - Bài 3 -
- LÃO MÓC-


*

*  *

Dẫn nhập: Qua 2 bài viết cùng tựa, độc giả đã thấy rõ nhà báo Huy Đức, tác giả quyển “Bên Thắng Cuộc” đã rõ ràng là “Cây bút tín hiệu” của các đầu lĩnh của băng đảng Việt Cộng.

Cách đây 5 năm, các ông “tiến sĩ đầu ruồi” Trần Hữu Dũng, Nguyễn Mạnh Hùng v.v… đã hết lời ca tụng quyển “Bên Thắng Cuộc” là quyển sách… đã trả lại sự thật cho lịch sử (sic!). Tôi, (NTN) và một số người cầm bút vì Lẽ Phải và Sự Thật đã lên tiếng phê phán hành động “kiss ass” tên nhà báo tuyên vận của VC la Huy Đức, tức tên bộ đội đánh Kampuchea Trương Huy San của các ông “tiến sĩ đầu ruồi” này.

Chuyện vô cùng trái khoáy là nhật báo Người Việt, tờ báo đã in ấn, phát hành và “lăng xê” quyển “Bên Thắng Cuộc” lại là tờ báo đưa những tin tức chứng tỏ Huy Đức rõ ràng là một “Cây bút tín hiệu” của các đầu lĩnh của băng đảng VC.

Nhật báo Người Việt làm chuyện trái khoáy như thế có khác nào bôi tro, trát trấu vào mặt những ông “tiến sĩ đầu ruồi” Trần Hữu Dũng, Nguyễn Mạnh Hùng!

*

Phải nói chưa có một cuốn sách nào gây xôn xao dư luận bằng cuốn sách “Bên Thắng Cuộc” (BTC) của nhà báo VC Huy Đức.

Ký giả Mặc Lâm của đài RFA cũng như Nguyễn Giang của trang mạng Việt ngữ của đài BBC đã hết lời ca tụng quyển sách. Báo Người Việt quảng cáo rầm rộ và phát hành quyển sách này.

Giới thiệu sách toàn là những giáo sư Đại học, nhà văn, nhà báo ở Mỹ và Việt Nam, như: Trần Hữu Dũng (Đại học Wright – Ohio –USA), Nguyên Ngọc, nhà văn (VN), nhà báo Đinh Quang Anh Thái (California – USA), Nguyễn Mạnh Hùng (Đại học George Mason, Virginia USA), Chu Hảo (VN).

Trong “Mấy lời của tác giả”, Huy Đức có viết như sau:

“Đây là công trình của một nhà báo mong mỏi đi tìm sự thật…. Lịch sử cần được biết như nó đã từng xảy ra, và sự thật là một con đường đòi hỏi chúng ta không bao giờ bỏ cuộc”.


Cả 5 vị giáo sư đại học, nhà văn, nhà báo cũng đều giới thiệu BTC là một quyển sách viết rất trung thực, “thực” nhất, một công trình nghiên cứu lịch sử…

Trong phần trả lời các câu hỏi, nhà báo Huy Đức lại tiếp tục nói đến cái gọi là “sự thật” trong quyển sách của ông ta:

“Sự thật không chỉ giúp chúng ta tìm ra phương thức đúng để chữa lành các vết thương cũ mà còn giúp những người đang nắm vận mệnh quốc gia không phạm các sai lầm mới”


Và sau đó, tác giả “lên gân”: “Không ai muốn hứng chịu ‘những điều không hay’ nhưng nếu cứ trú ngụ trong sợ hãi thì sự thật sẽ không bao giờ được nói ra bạn ạ…”.

Kẹt một cái là sách vừa phát hành được một tuần thì cựu Trung Tá Thủy Quân Lục Chiến QLVNCH Lê Quang Liễn lên tiếng phản đối “cuốn sách phân tích tình hình VN từ năm 1975… một cách chuyên nghiệp và công bằng hiếm có” mà giáo sư đại học George Mason Nguyễn Mạnh Hùng đã xưng tụng là đã viết sai về ông ta. Ông ta và Tiểu đoàn 7 TQLC của ông ta bị bắt chứ không phải đầu hàng. Người chịu trách nhiệm là cựu Trung Tướng Lâm Quang Thi, chứ không phải Thiếu Tướng Bùi Thế Lân, Tư Lệnh Thủy Quan Lục Chiến. Tác giả đã phải lên tiếng xin lỗi, nhưng lại bàu chữa là “phần lớn những bài báo viết về tù cải tạo hồi tháng 9-1975 đều là sản phẩm tuyên truyền…”. (Xin xem đầy đủ chi tiết trên các diễn đàn điện tử).

Câu hỏi được đặt ra là tại sao tác giả biết đó là “những sản phẩm tuyên truyền” mà lại in vào “cuốn sách phân tích tình hình… một cách chuyên chuyên và công bằng hiếm có” – như lời xưng tụng của giáo sư đại học George Mason Nguyễn Mạnh Hùng?

Tiến sĩ Vũ Thị Phương Anh, tự nhận mình là người “Bên Thua Cuộc” đã viết những dòng cay đắng như sau trong bài viết “Đọc Bên Thắng Cuộc, Nghĩ Về Bên Thua Cuộc”:

“… Những thông tin trong cuốn sách không làm tôi xúc động – vì chắc chắn các chi tiết mà tôi có thể kể ra từ kinh nghiệm cá nhân còn ly kỳ và kỳ bí hơn nhiều – mà chỉ làm tôi thắc mắc, không biết đến bao giờ thì những người anh em thắng cuộc mới thực sự hiểu đầy đủ những người thua cuộc, và ý thức rõ những điều phi nghĩa, phi nhân mà họ đã làm đối với những người anh em kém may mắn của họ”.
*

“Bên Thắng Cuộc” có phải là một quyển sách “trả lại sự thật cho lịch sử” như tác giả của nó là ông Huy Đức đã nhiều lần lặp đi, lặp lại và những giáo sư, nhà báo, nhà văn có tên trong bìa sau quyển sách đã hết lời xưng tụng?

Hay đây chỉ là một quyển sách bôi nhọ lịch sử? Hay là một quyển sách được viết ra để biện bạch cho những sai lầm mà những người lãnh đạo đảng CSVN đã gây ra sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 đến nay?

“Cuốn sách sẽ là một thích thú cho tất cả mọi người VN ưu tư với quê hương, mong muốn nhớ lại chính cuộc đời mình, gia đình mình, trong gần 40 năm qua, nhưng nó cũng là một kho tư liệu hết sức đồi dào, mới mẽ cực kỳ qúy giá cho học giả, những sử gia nghiên cứu về VN. Chúng ta nên cám ơn tác giả”.

Lời ca tụng - cực kỳ ca tụng – “Bên Thắng Cuộc” của giáo sư Đại học Trần Hữu Dũng có thêm một người thứ hai, sau bà Tiến sĩ Vũ Thị Phương Anh không đồng cảm, là tôi, tác giả bài viết này - cũng là người “Bên Thua Cuộc”! Là một người lính QLVNCH thua cuộc và đã phải kinh qua 8 “trại cải tạo” từ Nam ra Bắc, đã phải tìm ăn tất cả từ cóc nhái, ễnh ương, chuột chết, gà toi, heo dịch - chỉ trừ hai con, là con bù lon (vì cứng quá) và con bù xít (vì hôi quá) - để mà sống. Là một người đã kinh qua thảm cảnh thuyền nhân trên một chiếc tàu 2 lần bị hải tặc. Bất lực đứng nhìn đàn bà, con gái bị bọn hải tặc hãm hiếp; xin lỗi, tôi không thể nào đồng cảm với ông giáo sư Đại học Trần Hữu Dũng về quyển sách “Bên Thắng Cuộc”.

Tôi lại càng không tin quyển sách “Bên Thắng Cuộc” ra đời với mục đích Trả Lại Sự Thật Cho Lịch Sử khi đọc lời giới thiệu của giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng:

“Cuốn sách phân tích tình hình VN từ năm 1975 - của một nhà báo sinh ra và lớn lên trong chế đọ Cộng sản - một cách chuyên nghiệp và công bằng hiếm có. Nó là một tang dữ liệu qúy báu, có thể làm ngạc nhiên cả những chuyên viên theo dõi chính trị VN trong nhiều thập niên qua”.

Lý do không thể tin được lời giới thiệu sách “Bên Thắng Cuộc” của giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng là trung thực, công bằng vì cách đây 2 năm, nữ khoa học gia Dương Nguyệt Ánh đã gửi cho ban tổ chức cuộc “Hội Thảo Trả Lại Sự Thật Cho Lịch Sử” do cựu Đại sứ Bùi Diễm tổ chức, có nội dung như sau:

“From: Anh Duong [mailto: duongnguyetanh@verizon.net]

Subject: Hội Thảo Trả Lại Sự Thật Lịch Sử

Kính thưa ông Đại Sứ và tất cả quí vị trong ban tổ chức,

Khi nhận lời mời của anh Võ Thành Nhân để đứng trong ban tổ chức buổi Hội Thảo 35 Năm Nhìn Lại: Trả Lại Sự Thật Cho Lịch Sử, chúng tôi đã rất hoan hỉ vì việc phục hồi danh dự cho QLVNCH là hoài bão mà chúng tôi hằng ôm ấp. Nhưng gần đây, nhận thấy ban tổ chức không muốn giải quyết những vấn đề mặc dù tế nhị nhưng quá quan trọng vì có thể phương hại đến mục đích tối hậu của buổi hội thảo, chúng tôi xin được rút lui.

1. Về vấn đề GS Nguyễn Mạnh Hùng, chúng tôi chưa hề kết án ông ta là thiên cộng mà chỉ nêu lên quan tâm của chúng tôi về tư tưởng thiên tả theo lối tây phương của ông ta mà thôi - cái tư tưởng của nhóm người đã sỉ nhục quân dân VNCH ròng rã nửa thế kỷ qua. Cũng vì những việc làm của họ mà hôm nay chúng ta phải bỏ công sức và tim óc để tổ chức buổi hội thảo này.

Như chúng tôi đã khẳng định, tư tưởng thiên tả của GS Nguyễn Mạnh Hùng là do chính miệng ông ta nói ra và chính tai chúng tôi trực tiếp nghe. Chính ông Đại Sứ cũng đã có nhận xét tương tự về GS Hùng trong môi trường đại học, như ông ĐS đã chia xẻ trong buổi họp ngày 5 tháng 3 vừa qua. Vậy thì những quan tâm của chúng tôi không phải "hoàn toàn vô căn cứ" (“totally unfounded”) và dù đúng hay sai cũng không thể là "pure bull..." (xin lỗi, không phải chữ của chúng tôi) như ông HDN đã viết.

2. Ngoài GS Nguyễn Mạnh Hùng, sự tham dự của cô Trần Thị Liên Hằng và ông Mai Viết Triết cũng làm chúng tôi rất quan tâm. Tôi vừa mới nghe rằng tư tưởng của cô Hằng "rất lung lay"; còn ông Triết đã từng ca tụng "Hồ Chí Minh có công thống nhất đất nước" và đã bị tát tai tại Paris về lời phát biểu này nhưng cho đến nay ông ta vẫn khẳng định là HCM có công. Tôi xin nhắc lại là tôi chỉ NGHE thôi chứ không kết án, nhưng vì tầm mức quan trọng của buổi hội thảo sắp tới chúng tôi cho rằng ban tổ chức không nên “take the risk”. Và cá nhân chúng tôi hoàn toàn không muốn đứng chung diễn đàn với họ.

3. Cảm nhận của chúng tôi là ban tổ chức không hoàn toàn độc lập mà chịu nhiều ảnh hưởng của một số người bên ngoài, nhất là trong những quyết định quan trọng.

Dù không còn làm việc chung, chúng tôi luôn luôn mong mỏi rằng buổi hội thảo sắp tới sẽ rất thành công.

XIN TRÂN TRỌNG YÊU CẦU BAN TỔ CHỨC THÔNG BÁO QUYẾT ĐỊNH RÚT LUI NÀY CỦA CHÚNG TÔI ĐỂ TRÁNH NGỘ NHẬN VỀ SAU.

Kính thư,
Dương Nguyệt Ánh”.


Phải nói đây là “trái bom nhiệt bối” mà chuyên gia về chất nổ Dương Nguyệt Ánh đã ném trên đầu bọn “trí thức đầu ruồi” và “bọn tay sai VC” tại hải ngoại.

Nhưng mà “bom nhiệt bối” là cái gì vậy?

Xin mời độc giả đọc trích đoạn bài “Phỏng vấn chuyên gia chất nổ Dương Nguyệt Ánh” phỏng vấn của báo Washington Post ngày Chủ Nhật, 30 tháng Tư năm 2006, do Nguyên Anh chuyển ngữ như sau:

“… Chuyên gia về chất nổ Dương Nguyệt Ánh chỉ huy một nhóm khoa học gia, chỉ trong 67 ngày đã chế tạo ra trái bom nhiệt bối (thermorabic) đầu tiên của Hoa Kỳ, loại bom mà khi nổ sẽ tạo ra một vầng mây hóa chất và một làn sóng chấn động có khả năng hủy diệt tất cả những gì trong tầm sát hại của nó. Được gọi là “bom diệt hầm ngầm”, đây là loại vũ khí dùng để hủy diệt các hang động, địa đạo được dùng làm căn cứ chỉ huy của đồi phương trong cuộc chiến A Phú Hãn sau vụ khủng bố 11 tháng 9. Hiện nay là một khoa học gia cố vấn cho Ngũ Giác Đài, bà Dương Nguyệt Ánh đang trách nhiệm về việc phát minh ra các phương tiện kỹ thuật dùng vào cuộc chiến chống khủng bố.

Được hỏi: "Bằng cách nào mà bà đã thúc đẩy nhóm chuyên gia của mình đạt tới thời hạn kỷ lục như thế?”, bà Dương Nguyệt Ánh cho biết:

“Đâu có động cơ nào thúc đẩy hơn vụ 911, những hình ảnh Ngũ Giác Đài, tòa Tháp Đôi và những người vô tội bị giết.”

Được hỏi: "Bà sẽ phản ứng thế nào trước những lời chỉ trích?” bà đã trả lời như sau:

“Người ta sẽ đặt vấn đề là tại sao tôi lại dùng trí thông minh và vốn liếng đào tạo mình để chế tạo bom (không dùng vào việc gì khác hơn ngoài tàn phá, hủy diệt) tuy nhiên đối với tôi việc trước tiên là phải bảo vệ binh sĩ chúng ta”.


Để trả lời một câu hỏi khác, khoa học gia Dương Nguyệt Ánh cho biết:

“ Là một người tỵ nạn chiến tranh, tôi không bao giờ quên được những chiến sĩ Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng Hoà đã từng bảo vệ tôi có một cuộc sống an toàn”.
*
Bức thư trả lời từ chối tham dự cuộc “Hội Thảo Trả Lại Sự Thật Cho Lịch Sử” với 3 điểm rất rạch ròi quả là “một quả bom nhiệt bối” mà “chuyên viên chất nổ” Dương Nguyệt Ánh đã ném vào đầu bọn “trí thức đầu ruồi” - cái bọn thiên tả theo lối tây phương, cái bọn chứa trong đầu “cái tư tưởng đã sỉ nhục quân dân Việt Nam Cộng Hoà trong nửa thế kỷ qua” (mặc dù bọn chúng nó và gia đình chúng nó đã được sống yên ổn, ăn học nên người là nhờ vào những kẻ mà chúng nó đã lớn tiếng sỉ nhục - những kẻ đã hy sinh xương máu để bảo vệ chúng nó trong suốt 20 năm cuộc chiến miền Nam).

Bức thư trả lời từ chối tham dự cuộc hội thảo do tên Đại sứ VC tại Hoa Kỳ ra lệnh cho bọn “trí thức đầu ruồi” và bọn tay sai tổ chức của nữ khoa học gia Dương Nguyệt Ánh công bố quả là “một trái bom nhiệt bối” tạo ra một làn sóng chấn động có khả năng hủy diệt tất cả những gì trong tầm tác hại của nó”.

Và, mới đây, một trường Đại Học ở trong nước đã giới thiệu về giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng như sau:

“Là một sinh viên Quan hệ Quốc Tế, chắc chắn các bạn hiện đang khao khát tìm hiểu về những vấn đề thời sự mang tính quốc tế diễn ra xung quanh và thay đổi từng ngày. Hiểu được nguyện vọng đó, được sự chỉ đạo của Ban Chủ nhiệm Khoa Quan hệ Quốc tế, Câu lạc bộ Thời sự Khoa Quan hệ Quốc tế IRNEWS tổ chức chương trình “Giao lưu học thuật sinh viên” với Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng, hiện đang giảng dạy tại Đại học George Mason – Hoa Kỳ. Thầy từng là một học giả của chương trình Fulbright - Hoa Kỳ, là một trong những chuyên gia nghiên cứu và Giảng dạy Qua hệ Quốc tế đầu tiên của VN…”

Và, người ta cũng được biết ông Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng này có bài viết đăng trong trang web của Thủ Tướng VC Nguyễn Tấn Dũng.

*

Đến nay thì nữ khoa học gia Dương Nguyệt Ánh không cần phải rào trước, đón sau về ông Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng của đại học George Mason ở Virginia là “có tinh thần thiên tả” này nọ -như bà đã viết trong thư từ chối cuộc Hội Thảo Trả Lại Sự Thật Lịch Sử do Đại sứ VC tổ chức cách đây 2 năm. Ông ta đã ra mặt thiên Cộng và cộng tác với VC!

Một người như thế mà viết những lời xưng tụng sách “Bên Thắng Cuộc” của ký giả VC Huy Đức thì CHỈ CÓ BÔI NHỌ chứ làm sao mà TRẢ LẠI SỰ THẬT CHO LỊCH SỬ?

Chuyện này thì cũng giống Trung Tâm William Joiner của Đại Học Massachusetts Boston cách đây hơn mười năm đã mướn hai học giả VC Hoàng Ngọc Hiến, Nguyễn Huệ Chi viết “tờ căn cước đỏ” cho 3 triệu người Việt Quốc Gia Tỵ nạn Cộng sản trong cái gọi là “Tái Xây Dựng Diện Mạo và Quê Hương Người Việt Ở Nước Ngoài”.

LÃO MÓC
tieng-dan-weekly.blogspot.com


PHỤ BẢN

Đến lượt ông Trần Đại Quang ‘bí mật’ sang Nhật chữa bệnh?

August 10, 2017


Ông Trần Ðại Quang. (Hình: Luka Gonzales/AFP/Getty Images)

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Ông Trần Đại Quang, chủ tịch nước, một trong “Tứ Trụ Triều Đình” của đảng CSVN, đã phải sang Nhật chữa bệnh và ‘từ tối 25 Tháng Bảy, 2017.’

Tin này được tiết lộ trên trang Facebooker Truong Huy San, tức nhà báo Huy Ðức. Theo nhà báo này, ‘Sự vắng mặt của ông ở trong nước suốt hơn hai tuần qua đã tạo ra một khoảng trống cho các lời đồn đoán.”

Thông tin về “Nguyên thủ quốc gia & Định chế chủ tịch nước” của Facebooker Truong Huy San tung ra vào sáng 10 Tháng Tám, lập tức được cộng đồng mạng xã hội “like” và “share.” Facebooker này là tác giả bộ sách “Bên Thắng Cuộc” và là người am hiểu tình hình chính trị tại Việt Nam.

Trong thời gian gần đây, trang facebook Truong Huy San được sự quan tâm đặc biệt của những người theo dõi tình hình chính trị tại Việt Nam bởi các tin tức về sức khỏe của ông Đinh Thế Huynh (Thường trực Ban Bí Thứ đảng CSVN), vụ Trịnh Xuân Thanh ‘đầu thú’ hay vụ bắt ‘ông trùm ngân hàng’ Trầm Bê đều được loan báo trên trang này trước khi nó thực sự được nhà cầm quyền loan báo hay thực thi.

Trở lại chuyện sức khỏe của ông Trần Đại Quang, Facebooker Truong Huy San viết: “Chúng ta không rõ bệnh tình của Đại Tướng Trần Đại Quang thế nào. Nhưng, chủ tịch nước là một định chế được Hiến Pháp 2013 (Điều 88) trao cho khá nhiều quyền bính, đặc biệt có những quyền có thể phải thực thi bất cứ lúc nào như ‘công bố, bãi bỏ quyết định tuyên bố tình trạng chiến tranh; …ra lệnh tổng động viên hoặc động viên cục bộ, công bố, bãi bỏ tình trạng khẩn cấp.’ Theo Điều 93 của Hiến Pháp 2013 thì, ‘Khi chủ tịch nước không làm việc được trong thời gian dài thì phó chủ tịch nước giữ quyền chủ tịch nước.’”

Facebooker này nhắc lại chuyện Chủ Tịch Nước Lê Đức Anh trước đây: “Các nhà lãnh đạo vốn vẫn hy vọng vào kết quả điều trị để xuất hiện trở lại trước công chúng một cách hoành tráng. Cuối 1996, Tướng Lê Đức Anh bị đột quỵ. (Ông bị xuất huyết não khá nặng. Theo Bác Sĩ Vũ Bằng Đình, giám đốc Quân Y Viện 108, người trực tiếp cấp cứu. Thông tin về bệnh tình của Tướng Anh được giữ kín tuyệt đối. Hơn ba tháng sau, ông bắt đầu hồi phục. Bằng một ý chí sắt đá, Tướng Lê Đức Anh quyết định vẫn xuất hiện trên truyền hình, đài phát thanh, đọc lời chúc mừng năm mới [1997]. Bác Sĩ Vũ Bằng Đình nói: ‘Chúng tôi phải hộ tống ông từ bệnh viện ra phòng thu. Ống kính chỉ quay nửa người nên dân chúng không biết ông vẫn ngồi trên giường bệnh. Các bác sĩ nấp phía sau sẵn sàng cấp cứu’ [trang 319, Chương 19, Bên Thắng Cuộc II]).

“Chắc chắn là khi Đại Tướng Lê Đức Anh bị đột quỵ vào năm 1996, Ủy Ban Thường Vụ Quốc Hội đã phải bố trí người đảm nhận trách nhiệm của ông; và có thể, khi Đại Tướng Trần Đại Quang đi Nhật, ông cũng đã bàn giao công việc cho người thay thế,” Facebooker Truong Huy San viết.

Tuy nhiên, Facebooker này nhận định: “Theo tôi, Ủy Ban Thường Vụ Quốc Hội cần ra một quy chế, bắt buộc phải báo cáo với dân chúng trong trường hợp người giữ một số chức danh vì lý do sức khỏe hay lý do cá nhân không thể có mặt tại nhiệm sở trong một thời gian nhất định (có những nguyên thủ quốc gia chỉ cần vào phòng mổ là phải bàn giao quyền cho cấp phó). Đặc biệt là với các chức danh có ảnh hưởng trực tiếp tới vận mệnh quốc gia như chủ tịch nước, thủ tướng…”

“Dân chúng phải được biết những quy trình ấy; đừng để dân chúng có cảm giác có những vị trí trong bộ máy nhà nước hiện nay chỉ tồn tại trên danh nghĩa ‘Cô đi lấy chồng thì chợ vẫn vui.’ Mặt khác, quyền lực của nguyên thủ quốc gia còn có giá trị biểu tượng. Dân chúng sẽ cảm thấy họ được tôn trọng khi được thông báo người thay thế dù chủ tịch nước chỉ ‘không làm việc’ trong một thời gian không dài. Tình trạng khẩn cấp có thể xảy ra bất cứ lúc nào bởi thiên tai địch họa. Và, nhỡ có điều gì đến với quốc gia, dân chúng sẽ rất hoang mang nếu họ thấy người phát đi các mệnh lệnh không phải là nguyên thủ được Quốc Hội bầu lên mà từ một người họ chưa hề được thông báo thủ tục tạm trao quyền theo Hiến Pháp,” Facebooker Truong Huy San khẳng định.

Ông Trần Đại Quang, 61 tuổi, ủy viên Bộ Chính Trị, chủ tịch nước, là người được xếp hàng thứ hai trong “Tứ Trụ Triều Đình,” sau Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, và trước Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc, Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân.

Lâu nay, sức khỏe của các ủy viên Bộ Chính Trị lẫn ủy viên Trung Ương Ðảng CSVN đều được cho là “bí mật.”

Ngày 26 Tháng Bảy, sau gần hai tháng vắng bóng trên các diễn đàn chính trị ở Việt Nam, nhờ Facebooker Truong Huy San mà dân chúng mới biết sức khỏe của ông Ðinh Thế Huynh, thường trực Ban Bí Thư của đảng CSVN, nhân vật được cho là đứng hàng thứ năm trong danh sách các lãnh đạo chóp bu, phải sang Nhật chữa bệnh và hiện đang “an dưỡng” ở Phú Quốc.

Và cũng từ Facebooker này mà Bộ Chính Trị của đảng CSVN mới chính thức xác nhận ông Đinh Thế Huynh “bị bệnh” và đưa ông Trần Quốc Vượng tạm thay thế.

Hệ thống báo đài tại Việt Nam dẫn lại bản thông báo của Văn Phòng Trung Ương Đảng CSVN là “Tại phiên họp ngày 28.7.2017, sau khi xem xét đề nghị của Ban Tổ Chức Trung Ương về việc phân công ủy viên Bộ Chính Trị tham gia Thường Trực Ban Bí Thư, Bộ Chính Trị đã quyết định trong thời gian Ủy Viên Bộ Chính Trị, Thường Trực Ban Bí Thư Đinh Thế Huynh điều trị bệnh, ông Trần Quốc Vượng được phân công tham gia thường trực Ban Bí Thư.”

Tuy nhiên bản thông báo này không nói rõ ông Đinh Thế Huynh bị bệnh gì và đang chữa trị ở đâu.

Nhiều đồn đoán cho rằng ông Huynh bị ung thư đã tới hồi nặng nên phải có người thay thế, ít ra trong lúc này.

Đây là lần hiếm hoi người ta thấy đảng CSVN loan báo một nhân vật trong hàng ngũ chóp bu phải nghỉ bệnh mà phần lớn đều bị che giấu cho tới khi người đó chết mới loan tin.

Lần này, đến lượt ông Trần Đại Quang sang Nhật chữa bệnh. Người ta chỉ biết thông tin này trên Facebook Truong Huy San, còn lại trên truyền thông nhà nước hoàn toàn im ắng.

Thông tin Facebooker này cho biết “Đại Tướng Trần Đại Quang đi chữa bệnh từ tối 25 Tháng Bảy,” và cũng từ sau ngày này, truyền thông trong nước hoàn toàn vắng bóng hình ảnh Chủ Tịch Nước Trần Đại Quang.

Báo điện tử Đảng Cộng Sản Việt Nam có hình ảnh cuối cùng của ông Trần Đại Quang khi tiếp Đại Tướng Patrushev Nikolai Platonovich, thư ký Hội Đồng An Ninh Liên Bang Nga, vào chiều 25 Tháng Bảy.

Kể từ đó cho đến nay, hoạt động của Văn Phòng Chủ Tịch Nước chỉ có hình ảnh của bà Đặng Thị Ngọc Thịnh, phó chủ tịch nước, khi tiếp đoàn đại biểu Hiệp Hội Doanh Nghiệp Nhỏ và Vừa Việt Nam, trưởng đại diện Quỹ Nhi Đồng Liên Hiệp Quốc tại Việt Nam…

Thông tin về sức khỏe bí mật của ông Trần Đại Quang trên Facebook Truong Huy San lập tức nhận được nhiều bình luận.

Facebooker Lưu Trọng Văn viết: “Người dân có quyền biết bệnh tình của nguyên thủ quốc gia và không chấp nhận chuyện dấm dúi khoảng trống quyền lực.”

Facebooker Hồ Việt Giữ bình luận: “Bí mật là một loại sức mạnh trong thời chiến? Ta đã có hòa bình nhưng ta vẫn giữ thói quen ‘tâm lý chiến’ cố hữu. Sau tút này của bác Huy Đức hy vọng thông tin sức khỏe lãnh đạo sẽ minh bạch hơn.”

Facebooker Cơ Nguyệt Đồng Lương thì: “Chả hiểu làm sao phải giấu diếm? Càng giấu diếm càng phát sinh đồn đoán vô căn cứ. Ông chủ tịch hay ông gì gì đi nữa cũng phải trải qua sinh – lão – bệnh – tử. Nếu mãi mãi không ốm đau chắc chỉ có loài yêu quái tu luyện cả nghìn năm, không phải người!”

Facebooker Minh Đặng bình luận: “Cảm ơn anh. Huy Đức đã giúp, và làm tốt hơn, 700 tờ báo đảng. Nhưng vẫn chưa đủ, cần có thêm thông tin tiên lượng về sức khỏe của ông Quang, vì ông là nguyên thủ. Nếu không, hoặc là có đất cho họ đồn đoán, hoặc là thể hiện vai trò chủ tịch (có người nói là tiệm) nước là vị trí không có việc gì.”

Còn Facebooker Công Nguyễn viết: “Rất nể Osin về tầm ‘hiểu biết’ của các bài viết. Rất sợ Osin vì anh gọi tên ai người đó băng hà hoặc chí ít cũng đóng ván. Rất phục Osin vì hôm nay dám gọi tên nhân vật này. Hơn 700 tờ báo và hàng chục ngàn nhà báo chính thống đi đâu sao để một Facebooker khai thông nhãn giới của độc giả mạng như thế này.” (Q.D.)

Trở Về