T  H  Ờ I   -   S Ự

KHI HUY ĐỨC, “CÂY BÚT CHỐNG CỘNG HỘ BỌN NGỤY NƯỚC NGOÀI”
TRỞ THÀNH  “CÂY BÚT BÁO TỬ” CHO BỌN ĐẦU LĨNH VIỆT CỘNG

- LÃO MÓC-


*

*  *

Dẫn nhập: Cùng với bọn trí thức đầu ruồi, bọn nhà báo thổ tả Người Việt, mụ “nhà văn già không nên nết” Nguyễn Thị Hoàng Bắc và anh “Huỳnh Cái tân thời” Nguyễn Hưng Quốc đã ôm đít tên nhà báo VC Huy Đức mà hôn lấy hôn để. Mụ NTHB đã vô cùng mất dạy xưng tụng tên này là “CÂY BÚT CHỐNG CỘNG HỘ BỌN NGỤY NƯỚC NGOÀI”.

Đàn bà nước Nam hãnh diện hãnh diện:
“Phấn son tô điểm sơn hà…
mụ NTHB thì “Phấn son tô điểm cái mặt già của em!” khi tên Huy Đức hiện nguyên hình là “CÂY BÚT BÁO TỬ” cho bọn đầu lĩnh của VC!

*

Chuyện chẳng có gì mà ầm ỉ là chuyện quyển sách “Bên Thắng Cuộc” của nhà báo Việt Cộng Huy Đức được phát hành qua dạng ebook và được báo Người Việt quảng cáo và phát hành làm rùm beng lên.

Sau những vỡ trận đưa kịch nói sang Mỹ ở California đến vỡ trận “trực diện - đối thoại” là chuyện “vỡ trận Bên Thắng Cuộc” đã phơi bày những bộ mặt trơ trẽn của những Giáo sư Tiến sĩ thiên tả, những “nhà báo HO” trở cờ xúm nhau “vái lạy” một quyển sách “sử không ra sử, chuyện kể không ra chuyện kể”.

Để kềm chế tác hại, các bình luận gia Ngô Nhân Dụng, Phạm Phú Thiện Giao của nhật báo Người Việt đã viết về “tội ác Tết Mậu Thân của VC”, về chuyện “ta về cho kịp Xuân sang”.

Trong khi đó thì nhà phê bình Nguyễn Hưng Quốc (NHQ) đã viết bài ca tụng sách “Bên Thắng Cuộc” tới tận mây xanh. Và ông này đã “phán” như sau:

“Bên Thắng Cuộc là một tác phẩm hay nhưng dĩ nhiên, như mọi cuốn sách khác, không hoàn hảo. Cái không hoàn hảo ấy cần được hoàn thiện dần dần. Bằng những tác phẩm khác. Điều đó không có gì đáng ngạc nhiên. Và càng không đáng phản đối.”.

Không thấy “nhà phê bình” NHQ cho biết lý do vì sao “càng không đáng phản đối”. 

Xin mời bạn đọc nghe những lời xưng tụng “Bên Thắng Cuộc” của một nhà thơ ở hải ngoại là nhà thơ Nguyễn Thị Hoàng Bắc:

“Huy Đức là nhà viết sử, là nhà báo tay nghề lão luyện, người lưu trữ tài liệu đẳng cấp, là Cộng Sản con, là tên chống Đảng, là tên chống Cộng hộ bọn nguỵ nước ngoài để xin một chân biên tập của báo Người Việt để trốn lại ở Mỹ, là tên thái giám trong cung đình, là nhà văn lớn… như dư luận lộn xà ngầu hiện nay. Huy Đức, thật ra anh là ai?”

Bà nhà thơ Hoàng Bắc “vái lạy” nhà báo Huy Đức là điều dễ hiểu vì trong sách “Bên Thắng Cuộc” có đoạn viết về “việc làm chống Cộng” của bà này như sau:

“… Bà Nguyễn Thị Hoàng Bắc, khi ấy, đang dạy học ở trường Hoàng Văn Thụ, Nha Trang. Năm học 1976-1977, trong lớp có một học sinh, khi ấy đang học lớp 10, đã khắc mấy câu thơ trên bàn học:

Không muốn ngồi yên để đợi trông
Thích làm Từ Hải giữa muôn lòng
Cộng lại những gì trong quá khứ
Sản khoái trong lòng thỏa ước mong.

Theo bà thì không phải học sinh này đã viết sai lỗi chính tả chữ “sảng” thành chữ “sản” mà học sinh ấy có ý định ghép 4 từ đầu ở các câu lại thành cụm từ: "Không thích cộng sản”. Thái độ ấy cũng có lẽ đã qua mấy năm tích tụ, nhưng hành động viết ra thì chỉ là một phút bốc đồng. Có người đã báo cáo và học sinh đó đã bị bắt, bị điều tra và bị đuổi học. Bà NTHB kể: "Tôi và một cô giáo đồng nghiệp khác (về sau định cư ở Canada) đã cố sức giúp em. Hai chúng tôi đứng trước cửa giờ tan học che cho một cô giáo khác lấy dao có cạo cho hết những nét khắc sâu vào gỗ của bài thơ nhưng có người đã nhanh tay sao chép, gửi đi cho công an. Nét khắc còn lờ mờ nhưng vẫn là bằng cớ.” (Trích BTC quyển 1).  

*  

Vì sao bài viết có cái tựa “Khi nhà phê bình, nhà thơ hải ngoại vái lạy nhau và vái cả kẻ thù”! Xin mời quý độc giả cùng chúng tôi “đem chuyện năm xưa trở lại bàn”. 

Cách đây vài năm, tờ điện báo Đàn Chim Việt của mấy ông Nguyễn Văn Lục, Vũ Thư Hiên… chủ trương đã sôi nổi chuyện của bà nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc ca tụng “Bác” Hồ đẹp giai hơn Bác Mao Xếnh Xáng”.

Sau bài viết của nhà văn Phạm Tín An Ninh gửi cho bà này nhân danh là một người học trò học ở trường mà bà này là cô giáo (nhưng ông này cho biết không có học với cô giáo này). Kế, một người nữ tự xưng là Mộc Lan và cho biết là “học trò của học trò” của cô giáo Nguyễn Thị Hoàng Bắc. “Cô học trò của học trò” của bà nhà văn NTHB thì viết có vẻ cay cú, nhẹ nhàng mà vô cùng thâm độc. Nếu “cô” này mà có thật, Lão Móc xin được bái phục là sư mẫu về chuyện móc… lò!

Nhưng mà bài viết “Chuyện Bắt Quàng viết về bà Hoàng Bắc” này không đề cập đến chuyện “Bác Hồ, Bác Mao” của bà nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc, mà chỉ xin nói đến chuyện thơ văn của bà này mà thôi.

Số là trên tờ điện báo Đàn Chim Việt có một ông/bà có nickname là “haphatdiem” gửi lời góp ý về bà nhà văn NTHB nhưng bị người điều hành trang báo này (nghe nói là ông Nguyễn Văn Lục, từng là chủ bút của tờ Sàigòn Nhỏ) không chịu đăng lên, ông/bà này bèn cáu sườn lên tiếng phản đối và sau đó các ý kiến đã được đăng tải. Và chính vì vậy mới có… chuyện “bắt quàng”, nói về chuyện bà “Hoàng Bắc” làm thơ về chuyện bà ta đi… “tháo nước trong lòng” - nói theo cách nói văn thơ, nói bình dân giáo dục là… đi tè!
Số là có người lên tiếng cho biết ngoài những sáng tác văn chương và tìm cách chọc cho chúng chửi để được nổi danh - như bà ta đã từng làm thì, bà ta rất nổi nang vì đã làm một bài thơ hiện thực rất là thần sầu quỷ khốc như sau: 

NGỌN CỎ

Tiếng nước đái
nhỏ giọt
trong bồn cầu tí tách
thứ nước uống sóng sánh vàng
hổ phách
trong người tôi tuôn ra
phải rồi
tôi là đàn bà
hạng đàn bà đái không qua ngọn cỏ
bây giờ được ngồi trên bồn cầu
chễm chệ
tương lai không chừng tôi sẽ
to con mập phì
tí tách như mưa
ngọn cỏ gió đùa.
(1997, trích từ talawas)  

Theo ông/bà góp ý “hàphatdiem” thì nhà phê bình Nguyễn Hưng Quốc đã “phê bình” bài thơ này như sau: "Đúng là một bài thơ hay “tuyệt vời” của NTHB nói về tiểu tiện của đàn bà. Hy vọng Hoàng Bắc sẽ làm thêm 2 bài thơ về Trung tiện và Đại tiện cho đủ bộ”.

Xin thưa đây là chúng tôi chỉ ghi lại theo góp ý của nickname “haphatdiem” trên điện báo Đàn Chim Việt nên không biết có phải đây là lời phê bình của “phê bình gia” Nguyễn Hưng Quốc hay không. Nếu đây là sự thật thì ông Nguyễn Hưng Quốc xứng đáng là một nhà phê bình đại tài của văn chương Việt Nam hải ngoại! (sic!) Người đã viết bài đề tựa cho quyển “Võ Phiến Tuyển tập” của ông Võ Phiến là nhà văn “uy thế văn nghệ đầy mình” của người Việt lưu vong!. Người có tài lớn tới như vậy mà bọn chó chết VC lại không cho ông ta về Việt Nam để truyền bá tài nghệ phê bình này. Bậy bạ thiệt!
Theo một ý kiến trong phần góp ý của điện báo ĐCV thì ông Nguyễn Hưng Quốc vì bị VC không cho nhập cảnh nên đã ra hải ngoại viết bài chống Cộng tưng bừng hoa lá. Trên các diễn đàn điện tử thì quý độc giả cũng đã đọc những bài viết của ông này.

Tôi tự hỏi có phải ông này cũng là một tay “lá mặt, lá trái” như ông “tiến sĩ Bác Hồ” Nguyễn Ý Đức?! Những người khác chống không được thì theo; ông Nguyễn Hưng Quốc theo không được thì chống?! Nhưng xin thưa đó không phải là mục đích của bài viết này. Chúng tôi biết thế nào rồi cũng có người không ưa tôi mà bảo là tay này đúng là lắm chuyện. Mà đúng thật! Tôi là kẻ rỗi hơi cứ nhè “đem chuyện trăm năm trở lại bàn” nên bị “nhổ lông” (– nói theo cách nói của một nickname trên một trang điện báo) là phải lắm rồi.

Nhưng mà thấy chuyện ứa gan quá mà không lên tiếng thì lại thấy áy náy trong lòng.
Tôi có viết về chuyện bà HB này trong bài viết về chuyện ông Nguyễn Hữu Luyện kiện Trung Tâm William Joiner. Bà nhà văn này thì cũng như nhà văn Cao Xuân Huy, tác giả “Tháng Ba Gãy Súng” chỉ được ăn ké trong quyển “Nếu Đi Hết Biển” của ông đạo diễn VC Trần Văn Thủy mà thôi. Bà này không được “hân hạnh” lái xe, xách hành lý và cơm bưng, nước rót cho Trần Văn Thủy như các nhà văn “chạy trốn tổ quốc” Hoàng Khởi Phong (đã về sinh sống tại VN), Cao Xuân Huy (đã qua đời). 

Các ông bà nhà báo, nhà văn nào ở hải ngoại “ưa nổ” dùng cái câu:" Chỉ có súc vật mới ve vuốt bộ lông đuôi trước nỗi khổ của đồng loại!” và ghi chú là của Kark Marx thì nên xì-tốp. Vì theo ông đạo diễn VC Trần Văn Thủy thì ông ta là người chế ra câu nói này, chứ không phải là của Kark Marx. Ông ta cho biết ông ta “chế” đây là câu nói của “lãnh tụ tôn kính” thì mấy ông VC đâu có dám kiểm duyệt. Người nổi tiếng vì làm phim “Chuyện Tử Tế” mà lại đi thú nhận là mình đã không làm chuyện tử tế là “phịa” chuyện dựa hơi ông tổ Kark Marx thì cũng đã là tử tế lắm rồi!

Bây giờ xin trở lại bài thơ tuyệt tác của bà nhà thơ “Bắt Quàng”, “Hoàng Bắc”. Sở dĩ tôi phải lên tiếng vì vị có nickname “haphatdiem” sau đó đã đưa ra một đề nghị mà bảo đảm nếu bà HB làm theo chắc chắc sẽ nổi nang hết biết. Vị này đề nghị như sau: “Đúng ra NTHB nên chụp hình bộ phận sinh dục đưa lên trang báo hay trang mạng cho bà con coi thì có lý hơn là đưa bài thơ đàn bà đi đái tục tĩu dơ bẩn của mình ra phổ biến với đồng bào làm cho ai cũng chửi. Nguyễn Hưng Quốc cũng nên chấm dứt sự nghiệp phê bình văn chương của mình sau khi khen tặng nức nở bài thơ đi đái thúi tha của NTHB… Đúng là thứ văn chương điên loạn! Cho nên chuyện HB khen tặng Hồ Chí Minh đẹp trai này nọ như là một cách bưng bô vuốt ve cộng sản trên một bài báo ở talawas không làm ai ngạc nhiên. NTHB là một con bồi bút mất tư cách, dơ bẩn từ lâu”.

Mấy cái chuyện nói về bài thơ đi đái của bà nhà văn NTHB và tài nghệ phê bình rất nặng mùi của phê bình gia Nguyễn Hưng Quốc sở dĩ được đăng tải vì ông/bà có nickname “haphatdiem” dữ dằn lắm - dữ dằn hơn cả ông Lê Nguyên Hồng, “một nhà tranh đấu cho tự do, dân chủ” đang còn mai danh ẩn tích ở trong nước vì bị VC trù dập nhưng lại thò vòi ra hải ngoại viết bài và đăng cả chân dung của mình viết bài bênh vực đảng Việt Tân và viết thư đòi “bịt miệng” Lão Móc. Năm rồi, qua bài viết tố cáo của bà Nguyễn Thu Trâm, người ta mới biết tên Lê Nguyên Hồng là một công an VC bị tội ấu dâm phải trốn qua Thái Lan viết bài bưng bợ đảng Việt Tân với hy vọng đảng này sẽ đem anh ta qua Hoa Kỳ chống… Cộng – như bà nhà văn Trần Khải Thanh Thủy!

Ông/bà “haphatdiem” đã viết như sau cho tờ điện báo ĐànChimViet online: "Nguyễn Hưng Quốc là ông cố nội mày hả Người quét sân Nguyễn Văn Lục nên mày ngăn cấm phê bình hai nhân vật này. Mày có phải là Nguyễn Văn Lục không?... Mày hù dọa cấm góp ý à, tổ cha mầy thằng chó đẻ Người quét sân. Đừng có cái kiểu hành xử thô bạo và mất dạy đó, nghe chưa mày, bưng bít tiếng nói là nghề của cộng sản nghe chưa mày. Tập tinh thần dân chủ nghe chưa mày.”

Chắc là vì “Người quét sân Nguyễn Văn Lục” của tờ điện báo ĐCVonline “sợ” quá vì bị nickname “haphatdiem” cho đội nón VC nên độc giả mới được đọc bài thơ nói về chuyện:

“Sè sè nấm đất bên đường
Dàu dàu ngọn cỏ nửa vàng, nửa xanh” (Kiều).

của bà nhà thơ NTHB. 

*  

Sở dĩ có bài viết này vì Lão Móc sợ ban biên tập điện báo Đàn Chim Việt online làm theo đề nghị của nickname “haphatdiem”.

Theo tài liệu mà Lão Móc có được thì bà nhà văn lừng danh chửi người Việt tỵ nạn chống Cộng tại hải ngoại Nguyễn Tthị Hoàng Bắc sinh năm 1942. Năm bà làm bài thơ diễn tả chuyện bà ta đi đái là năm 1997, lúc đó bà ta 55 tuổi. Năm 2010, bà nhà văn này đã 70 tuổi, nickname “haphatdiem” đề nghị bà nhà văn này “chụp hình bộ phận sinh dục của mình đưa lên trang báo hay trang mạng…” thì có phải nguy hiểm cho các độc giả mạng quá hay không? Thiếu gì chuyện đưa lên, sao lại xúi dại đưa lên cái “đen như mỏm chó” của một mụ già 68 tuổi mà còn không nên nết?

Đề nghị ông nhà văn Nguyễn Văn Lục không nên “sợ” nickname “haphatdiem” mà làm theo lời đề nghị của ông này. Cũng xin đề nghị xin bà nhà văn NTHB đừng có “chơi nổi” theo cái kiểu này thì văn chương chữ nghĩa của hải ngoại nó không còn cái kiểu:

“Ngán thay cái mũi vô duyên
Câu thơ Hoàng Bắc con thuyền Nghệ An”

- nói theo kiểu của nhà thơ Cao Bá Quát mà nó lại nặng mùi “hăm ba li he” - nói theo cách nói của cố văn sĩ Duyên Anh!

Sở dĩ Lão Móc lo xa vì sợ bà nhà văn NTHB làm thiệt, ông cố nhà văn Anh Vân, tức Quách Tố Vương lại hứng tình làm thơ ca tụng:

“Trưa hè em để l. ra
Sợ em thức giấc đứng xa nhìn vào
Cha đời một mớ thuốc lào
Nhìn hàm râu Bác thằng nào không say?”  

*  

Xin chấm dứt bài viết “chuyện bắt quàng” về bà nhà văn NTHB bằng cách cải biên thơ viết về “Bác Hồ” và các chị em du kích của cụ Tú Nạc để tặng bà nhà văn HB như sau: 

“Khen em Hoàng Bắc giỏi thay
Bắn máy bay Mỹ rơi ngay cửa mình
Vào thăm “Bác” ở Ba Đình
Em bèn nhích nhích cửa mình bước qua
Bác Hồ cười hả hà ha:
‘Cháu ngoan Hoàng Bắc thực là giỏi thay:
Vào xem “Bác”… bắn máy bay!’”  

*  

<>Bây giờ thì chắc các độc giả đã thấy rõ vì sao “nhà phê bình” lừng danh Nguyễn Hưng Quốc “vái lạy” nhà thơ Nguyễn Thị Hoàng Bắc.

Và, cả hai cùng nhau “vái lạy” cả anh VC con Huy Đức:

-Nhà phê bình NHQ thì tuyên bố: “càng không đáng phản đối” sách BTC!

-Nhà thơ NTHB thì “xưng tụng” Huy Đức là “tên chống Cộng hộ bọn ngụy nước ngoài…”! (xin ghi chú: do Lão Móc in đậm và gạch đít để độc giả thấy rõ giọng điệu xách mé của mụ NTHB).

Đúng là chí lớn gặp nhau!  

Lão Móc
tieng-dan-weekly.blogspot.com

 

PHỤ BẢN

Số phận Bộ trưởng thông tin Trương Minh Tuấn sẽ ra sao?         -Thiền Lâm-

 

Ảnh Zing.vn

Vietnam – Cali Today News – Từ khoảng giữa năm 2017, trên mạng xã hội bắt đầu rộ lên những thông tin về vụ “Mobifone mua AVG”, nhưng không chỉ quy kết “trách nhiệm hình sự” đối với bộ trưởng thông tin và truyền thông thời những năm trước là Nguyễn Bắc Son, mà còn “bắn ý” đến trường hợp ông Trương Minh Tuấn – khi đó là thứ trưởng Bộ Thông Tin và Truyền Thông.

Không hiểu vô tình hay hữu ý, ngay sau vụ “Bắt cóc Trịnh Xuân Thanh” dẫn đến vụ bắt đại gia ngân hàng Trầm Bê vào cuối tháng Bảy năm 2017, đến tháng Tám năm nay một số “mạng xã hội mang màu sắc phe phái” tiếp tục đưa tin về việc khi còn là thứ trưởng Bộ Thông Tin và Truyền Thông, ông Trương Minh Tuấn đã ký quyết định phê duyệt để ông Lê Nam Trà của Công ty Mobifone ký hợp đồng mua Công ty AVG. Trong khi giá trị thực sự của AVG là 8.900 tỷ đồng, hợp đồng mua AVG chỉ có 300 tỷ đồng. Vậy số tiền còn lại chạy đi đâu, và ai được “lại quả” từ số tiền đó?

Đặc biệt hơn, thông tin trên mạng xã hội còn được điểm xuyết bằng những công kích của blogger Huy Đức đối với ông Trương Minh Tuấn, cũng liên quan mật thiết đến vụ “Mobifone mua AVG”.

Quan chức “chống tham nhũng trong báo chí” Trương Minh Tuấn phải đối mặt với vụ “Mobifone mua AVG”, nhất là khi “cây bút điềm gở” Huy Đức đã “gọi tên ông”.

Dù chỉ là một nhà báo, một blogger bình thường như bao nhà báo và blogger khác, nhưng Huy Đức đang nổi lên như một “cây bút tín hiệu” lẫn “điềm báo” cho những sự kiện, vụ việc liên quan mật thiết đến những nhân vật chính trị cao cấp và một vài nhóm lợi ích thuộc loại “cá mập” nhất.

Cũng đã thành một thói quen, không ít người quan tâm đến biến động chính trị trong nội bộ đảng và chiến dịch được tuyên truyền là “chống tham nhũng” của Tổng bí thư Trọng ngày càng dựa vào những tin tức, dù được thể hiện rõ ràng hay mơ hồ lấp lửng, của Huy Đức để nhận định và dự đoán về tương quan chính trị cùng những biến động, biến cố có thể xảy ra trong tương lai gần. Đặc biệt là về “ai sắp bị bắt” hay “ai sắp chết”…

Gần đây nhất, Huy Đức đã “báo điềm gở” về Đinh La Thăng bị loại khỏi Bộ Chính trị, Trịnh Xuân Thanh “đã về”, Trầm Bê bị bắt. Mới nhất là nói đến tên Trương Minh Tuấn.

Vụ Mobifone – AVG lại đang được đích thân Nguyễn Phú Trọng xem xét và thúc đẩy. Vụ việc này hứa hẹn sẽ “làm rõ” hàng loạt quan chức cao cấp. Không loại trừ một số quan chức cao cấp sẽ phải ra tòa.

Cần nhắc lại, từ tháng Bảy năm 2016, khi được Bộ Chính Trị đặc cách cho kiêm nhiệm chức vụ phó trưởng Ban Tuyên Giáo Trung Ương, quyền lực của Bộ Trưởng Thông Tin và Truyền Thông Trương Minh Tuấn đã trở nên “nhất thể hóa” và vượt hơn nhiều so với đa số trong dàn bộ trưởng còn lại của chính phủ. Cũng từ thời điểm đó, báo chí nhà nước như lên cơn co giật trong một cuộc “chỉnh đảng” kinh động chưa từng có từ nhiều năm qua. Trương Minh Tuấn lạnh lùng “chém” những nhà báo nhà nước vượt ra ngoài khuôn khổ định sẵn của đảng.

“Ở Việt Nam, không hề có mâu thuẫn giữa tự do ngôn luận, tự do báo chí với sự lãnh đạo của đảng, sự quản lý của nhà nước đối với báo chí,” ông Trương Minh Tuấn đã tung ra loạt hai bài trên báo đảng Nhân Dân vào tháng Mười năm 2016 với tựa đề rất “tư tưởng Nguyễn Phú Trọng:” “Nhận diện nguy cơ ‘tự diễn biến,’ ‘tự chuyển hóa’ trong lĩnh vực báo chí và một số giải pháp khắc phục.”

“Tự diễn biến,” “tự chuyển hóa” là hai cụm từ được Tổng Bí Thư Trọng đặc cách nhấn mạnh tại hội nghị trung ương 4 hồi tháng Mười năm 2016, như một loại nguy cơ mà có thể khiến đảng cầm quyền của ông biến mất. Ngay lập tức, những cụm từ đặc thù chuyên chính này được ông Tuấn hăng hái lặp lại. Không những thế, ông Tuấn còn phát triển thêm nội hàm của nghị quyết trung ương 4: “Kiên quyết loại bỏ những phần tử có biểu hiện ‘tự diễn biến,’ ‘tự chuyển hóa’ ra khỏi chức vụ lãnh đạo các cơ quan báo chí.”

Ông Tuấn còn kiên định: “Sử dụng quyền tự do báo chí để phục vụ các “nhóm lợi ích”… Một số tờ báo, trang tin câu kết với một bộ phận doanh nghiệp và một số cán bộ, công chức để lũng đoạn chính sách, thực hiện chiến dịch truyền thông tạo lợi thế để một số doanh nghiệp làm ăn bất chính, gây bất lợi cho doanh nghiệp khác. Thực tế cho thấy, một số doanh nghiệp, đơn vị sản xuất được một số tờ báo ca ngợi, biến thành địa chỉ kinh doanh lành mạnh, phát đạt, đáng tin cậy,… nhằm thu hút đầu tư, tăng hấp dẫn để bán sản phẩm; tô vẽ thành tích cho một số cá nhân để biến họ thành người thành đạt, kinh doanh giỏi,… Sau một thời gian, tất cả vỡ lở, doanh nghiệp hoặc đơn vị sản xuất được ca ngợi chỉ là nơi làm ăn thua lỗ, tài sản của Nhà nước thất thoát nghiêm trọng; cá nhân được tô vẽ thì bị phát hiện là lừa đảo, tham nhũng, có người phải nhận án tù…”.

Ông Tuấn được nhiều người bình luận rằng ông là người có tham vọng chính trị ngùn ngụt, và trong một hoàn cảnh cần thiết, thậm chí ông còn tỏ ra sắt son với đảng hơn nhiều so với các ủy viên Bộ Chính Trị. Theo đó, ông đang được “quy hoạch” để trở thành tân ủy viên Bộ Chính Trị trong tương lai, thậm chí là tương lai gần.

Nhưng lại đang có một bức tường rất cao chặn đứng tương lai đó. Ngay trước mắt, quan chức “chống tham nhũng trong báo chí” Trương Minh Tuấn phải đối mặt với vụ “Mobifone mua AVG”, nhất là khi “cây bút điềm gở” Huy Đức đã “gọi tên ông”.

*
*  *

Trở Về