T  H  Ờ I   -   S Ự

KHÔNG NÊN NẶNG LỜI
- Lão Móc-   


*

*  *

Có một ông rất ưu thời, mẫn thế, rộng lượng khuyên Lão Móc là nên lấy lời hơn, lẽ thiệt khuyên can các ông du kích, đặc công truyền thông viết bài đánh phá những người chống Cộng, hạ nhục Quân lực Việt Nam Cộng Hòa; các cá nhân, tổ chức, đảng phái chủ trương chôm chỉa credit, gây chia rẽ trong cộng đồng, kêu gọi dẹp bỏ lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, kêu gọi hòa hợp hòa giải với Việt Cộng. Theo ông “ưu thời, mẫn thế” này thì trước sau gì những người đó có lúc cũng ăn năn, hối cải mà quay về đường ngay, nẻo chánh bởi vì dù sao họ cũng là con người, cũng có chút điểm lương tâm, không nên đẩy họ vào đường cùng họ sẽ theo… Việt Cộng mà chống lại người chống Cộng (sic). Và ông này khuyên: “Không nên nặng lời với các ông, các bà đã kể trên.” Và mới đây, lại cũng có một ông “ưu thời mẫn thế” khác khuyên Lão Móc không nên nặng lời với ông Lữ Giang, tức Tú Gàn, tức cựu Thẩm phán Nguyễn Cần về chuyện ông này đã viết bài đánh phá Linh mục Nguyễn Văn Lý, Hoà Thượng Thích Quảng Độ và những nhà tranh đấu cho tự do, dân chủ ở trong nước. Theo vị này thì chỉ cần bài viết đầu tiên đăng trên Báo Tổ Quốc với những góp ý của các độc giả thì chắc chắn là ông cựu Thẩm phán Nguyễn Cần sẽ thôi viết bậy! Vị này khuyên Lão Móc không nên nặng lời với ông cựu Thẩm phán Nguyễn Cần như thế. Theo vị “ưu thời mẫn thế” này thì dù sao ông cựu Thẩm phán Nguyễn Cần cũng là con người, chứ có phải là con… gì mà không phân biệt được chuyện phải trái!

Lão Móc xin không có ý kiến gì về lời khuyên thứ nhất.

Chuyện thế nào là nặng lời, thế nào là nhẹ lời thì Lão Móc lờ mờ lắm. Đưa chiếc Mercedes 560 SEL của bà chủ tiệm vàng đến đậu cách chiếc xe Honda cà tàng của Lão Móc một block đường, Lão Móc vẫn biết ngay rằng chiếc Mercedes nó nặng hơn chiếc Honda nhiều. Thùng bia 24 lon nặng gấp đôi thùng 12 lon. Con heo nặng hơn con gà. Tuy cùng khuôn khổ nhưng tờ 100 dollars xem ra có vẻ nặng hơn tờ giấy một đồng.

Đưa cho Lão Móc một cái cân, Lão Móc sẽ phán chắc như đinh đóng cột là cái nào nặng hơn cái nào. Nhưng ai hỏi tiếp rằng thế nào là nặng, cỡ nào mới gọi là nặng thì không phải dễ trả lời. Những thứ đem lên bàn cân được mà còn khó nói nặng nhẹ thì huống chi là lời nói, câu viết là những thứ chả biết lấy gì để mà cân. Nghe các vị “tỏ ra ưu thời, mẫn thế và rộng lượng” khuyên:

“Không nên nặng lời với các ông, các bà du kích, đặc công truyền thông viết bài đánh phá những người chống Cộng, hạ nhục QLVNCH; các cá nhân, tổ chức, đảng phái chủ trương chôm chỉa credit, gây chia rẽ trong cộng đồng, kêu gọi dẹp bỏ lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, kêu gọi hòa hợp hòa giải với VC, không nên nặng lời với ông Lữ Giang, không nên nặng lời với những kẻ bịa chuyện để đánh phá các vị lãnh đạo tôn giáo, các nhà tranh đấu cho tự do, dân chủ ở trong nước …”

Lão Móc thấy lời khuyên ấy rất chí lý. Đúng, chúng ta không nên nặng lời với ai. Nhưng như thế nào mới gọi là nặng lời? Chuyện có vẻ hơi rắc rối!

Hai chú lỏi tì chơi thảy đáo lỗ với nhau, đồng bạc cắt nằm cheo meo ở miệng lỗ. Chú thì bảo: “Vô rồi!” chú kia bảo: “Chưa!” Hai chú sinh sự cãi nhau. Cuối cùng một chú chửi chú kia:

-Mày là đồ chó đẻ!

Dỉ nhiên chú kia cũng chẳng nhịn, chú trả miếng ngay lập tức:

-Mày là đồ trâu sanh!

Hai câu chửi này có nặng không? Không! Bởi gì chẳng lâu la gì, qua ngày hôm sau, người ta lại thấy hai chú ôm chung một cây chuối lội bì bõm dưới sông.

Nhưng nếu hai câu nói này do hai người lớn tuổi, đầu hai thứ tóc nói với nhau thì hẳn nó phải nặng ghê lắm. Chắc chắn là như thế! Ở Việt Nam khi người ta nói với nhau như vậy thì chuyện chẳng phải vừa nếu gặp hai ông lớn tuổi cùng nóng tính.

Thế nhưng ở xứ Mỹ này, đâu khoảng mười mấy năm trước, bà mẹ của ông Newt Gingrich, Chủ tịch hạ viện, khi nói chuyện  phóng viên  truyền hình Connie Chung đã cho rằng bà Hillary Clinton“Một con chó cái!” (She’s a bitch!) Cũng chả có sao cả.

Ở Việt Nam như thế là sanh chuyện chứ chẳng phải chơi. Năm 1992, khi cuộc tranh cử Tổng thống Mỹ diễn ra giữa đương kim Tổng thống George Bush (cha) và Thống đốc Bill Clinton, ông Bush đã nói khả năng đối ngoại của ông Bill còn thua xa cả con chó của ông nữa. Oai quyền như Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu năm xưa cũng chưa dám nói câu ấy. Nhưng ở Mỹ câu ấy chỉ là một lời chê nhẹ nhàng, bởi ông Bill “playboy” nghe câu nói ấy vẫn cứ cười hề hề!

Anh Binh Móc năm xưa diện bộ đồ số một, đảo qua đảo lại trước cổng trường vào giờ tan học, mong kiếm tí tình yêu. Hy vọng của anh Binh Móc chết dần theo ngày tháng với những câu nói nhẹ nhàng thoát ra từ những cặp môi đỏ như son của những người kẹp tóc:

-Anh là một người chẳng ra gì!

Đối với anh Binh Móc, câu nói nhẹ nhàng ấy nó nặng nề ghê gớm.

Nói năng lòng vòng vẫn không giải quyết được chuyện thế nào là nặng lời, thế nào là nhẹ lời, Lão Móc tìm tới ông Giáo sư Triết học, người đã từng giữ chức Phát đại ngôn cho nhóm mình. 

*

-Thưa Giáo sư, thế nào là năng lời ạ?

-Tôi sẽ giải thích cho ông Móc hiểu điều này bằng phương pháp luận của trường phái Triết học Đặc nhiệm. Này nhé, tôi nói về chuyện nhẹ lời trước, tôi lấy thí dụ về ông chủ báo của mình để cho ông Móc dễ hiểu. Thí dụ như khi ông chủ báo gọi những người ra hoạt động Cộng đồng là “lũ đại diện Cộng đồng”, gọi các phụ nữ là “một lũ đượi”, gọi Hội đồng Họp tác Tôn giáo là “chốn sa trường liên tôn”, gọi anh em HO là “đạo quân tấn công restroom”, bảo linh mục Nguyễn văn Lý vì “ham xe 60 chỗ ngồi nên phải lụy Đoan Trang”, gọi Linh mục Nguyễn Văn Lý là “ngôn sứ đô la”… thì đều là những từ ngữ “nhẹ nhàng, vui tươi.”

-Ông Giáo sư nói phải lắm! Thưa Giáo sư, còn thế nào là nặng lời ạ?

-Ông Móc có nhớ khi thằng cha già cư sĩ gì đấy làm bộ đạo mạo nói với ông chủ báo rằng chỉ có hạng người không được giáo dục mới chửi Cha, mắng Sư thì thằng cha cư sĩ ấy đã quá nặng lời. Đúng không?

-Dạ đúng lắm!

-Hoặc khi ông chủ báo nói người ta là “một lũ đượi” thì có thằng nào ở đâu lại chõ mõm vào nói đó là ngôn ngữ mà người ta sử dụng ở gầm cầu, đầu đường xó chợ chứ không phải để viết báo, là cái thằng đó đã quá nặng lời với ông chủ báo của mình. Đúng không?

-Dạ đúng lắm! Thưa giáo sư, thí dụ như trước đây, khi ông chủ báo mình lỡ tay viết mấy câu “nhẹ nhàng, vui tươi” thì có một bà nào đó gọi vào đài phát thanh Quê Hương (lúc đó) đòi cho… “chó đái vào mồm” ông chủ báo, có phải họ đã quá nặng lời với ông chủ báo của mình hay không?

-Câu đó nặng lời quá đi chứ!

-Thưa giáo sư, thế khi phụ nữ người ta nặng lời với mình như vậy thì mình phải làm sao, thưa ông giáo sư?

-Còn làm sao nữa! Phải mau mau mà ngậm miệng lại chứ lỡ mà người ta làm thật thì còn gì là mồm miệng ăn nói. Ông Móc tối dạ quá!

-Thưa giáo sư, khi ông chủ báo của mình viết nói mánh, nói khoé, ám chỉ dựng chuyện bà chủ đài phát thanh có 6 con với 6 người chồng, viết là Lão Móc và Kiêm Ái nằm dưới váy bà chủ đài phát thanh, là hai con chó của bà chủ đài, mụ này bảo cắn ai là hai con chó này xông ra cắn, mụ này bảo ăn cứt là hai tay này cũng ăn… thì ông chủ báo của mình đã viết với những từ ngữ nhẹ nhàng, vui tươi?

-Nhẹ nhàng quá đi chứ, có nặng nề gì đâu!

-Thưa giáo sư, khi bà chủ báo giở giọng nặc nô, vô bằng vô cớ viết báo mắng chửi Lão Móc và Kiêm Ái là “những người đã dùng ngòi bút ‘bẩn thỉu’ của họ viết những điều xấu xa về người khác và bịa đặt gán ghép những tin đồn vô cớ để thỏa mãn những tham vọng hạ cấp và thú tính của mình” là bà chủ báo đã viết lên cái đẹp, cái tốt của đời sống với những từ ngữ nhẹ nhàng, vui tươi?

-Nhẹ nhàng, vui tươi và rất xứng đáng là phu nhân của một cựu giáo sư Triết, đương kiêm nhà báo lớn ở Bắc California.

-Thưa giáo sư, có một ông tỏ ra rất ưu thời, mẫn thế và rộng lương khuyên mọi người không nên nặng lời với các ông, bà chủ báo của mình. Lời khuyên ấy ông giáo sư thấy sao?

-Còn thấy sao nữa. Lời khuyên ấy rất chí lý. Phải nên nhẹ nhàng với các ông, bà chủ báo. Mọi người phải nên nhẹ nhàng với nhau, ông Móc ạ!

-Ông giáo sư nói phải lắm. Thế mọi người phải nói năng thưa bẩm với ông, bà chủ báo như thế nào cho phải phép ạ?

-Ông Móc có hiểu cái “văn phong nhẹ nhàng, vui tươi” của ông, bà chủ báo hay không?

-Dạ thưa ông giáo sư có ạ!

-Thế thì mọi người cũng nên nói năng với ông chủ báo bằng chính cái “văn phong nhẹ nhàng, vui tươi” ấy! Hiểu ra chưa?

*

-Thưa ông giáo sư, khi ai đó bịa điều, đặt chuyện đem mấy ông Chủ Tịch Cộng Đồng, Giám sát Cộng đồng lên đài, lên báo điện tử để mạt sát các ông này một cách vô bằng, vô cớ thì mọi người và cả báo chí cũng không nên lên tiếng vì như thế sẽ gây chia rẽ trong cộng đồng, có phải như vậy không ạ?

-Đúng quá đi chứ còn gì nữa mà hỏi.

-Thưa giáo sư, khi có một “người trẻ” nào đó mắng mỏ mấy ông Chủ tịch cộng đồng là “lỗ tai cây”,“nói chuyện với mấy ông này thà nói chuyện với cái đầu gối, sướng hơn” thì những người này cũng phải im hơi lặng tiếng để tuổi trẻ mạnh dạn tiến lên để thay thế lớp già “lỗ tai cây”?

-Đúng quá đi chứ còn phải hỏi.

-Thưa ông giáo sư, khi có bọn xấu bịa chuyện ông Chủ tịch Cộng đồng thỏa thuận ngưng vụ kiện Thị Trưởng San José Chuck Reed và nghị viên Madison Nguyễn vi phạm Brown Act trong vụ đặt tên “Saigon Business District” cho khu phố tên đường Story để nhận 150,000 $US tung lên internet; trong khi vụ kiện vẫn đang được tiến hành.Và ông Chủ tịch Cộng đồng đã dùng tiền này để thuê hai tên viết mướn Lão Móc, Kiêm Ái  viết bài đánh phá “chủ của chúng nó” thì bọn âm binh này chỉ làm những chuyện “nhẹ nhàng, vui tươi”; chúng ta không nên nặng lời với chúng nó. Nặng lời với chúng nó là làm mất tình đoàn kết trong cộng đồng?

Exactly! Ông Móc nên nhớ, lúc bọn này làm Kỳ Đài và Công Viên Văn Hóa, quyên góp đâu được mươi ngàn, bọn này mua tám cái khánh vàng y tặng cho nhau, bọn báo chí nhiễu sự trong đó có Nguyễn Thiện Căn của tờ Việt Nam nhật báo lên tiếng, tôi bèn mắng mỏ bọn này là bọn phá xóm, phá làng. Có ai dám nói là tôi… nặng lời đâu?

*

Ông giáo sư đặc nhiệm giảng dạy như vậy mà cái đầu mít đặt của Lão Móc nó vẫn cứ lờ mờ. Lão Móc chỉ mang máng hiểu một điều là mọi người không nên nặng lời với hai ông, bà chủ báo, không nên lên tiếng về việc “người trẻ” đã mắng mỏ mấy ông chủ tịch Cộng đồng là “lỗ tai cây”, là “làm việc với mấy người này như làm việc với cái đầu gối (sic!)” . Mấy ông ấy muốn nói gì thì nói, chửi ai thì chửi, muốn kết tội ai thì kết tội, khi thưa bẩm với mấy ông, bà này mọi người phải dùng những chữ, những câu cung kỉnh, êm tai như như lời khuyên kia, kẻo mang tiếng nặng lời, gây chia rẽ cộng đồng, làm những người tuổi trẻ nản chí!

Ông chủ báo viết lách “nhẹ nhàng, vui tươi” quá mà; sao lại nặng lời với ông ấy làm gì! Bà chủ báo “dùng chữ nghĩa để viết lên cái tốt, cái đẹp của đời sống.” Bà chủ báo chỉ mới “phán” một cách nhẹ nhàng là Kiêm Ái, Lão Móc… “viết để thỏa mãn những tham vọng hạ cấp và thú tính của mình”. Chuyện đó “nhẹ nhàng, vui tươi” quá mà, nặng lời với bà chủ báo làm gì cho nó mất đoàn kết, làm cho bà chủ báo có bằng MBA mà không thèm xử dụng, lại hy sinh đi làm báo phục vụ cộng đồng nản lòng mà thôi làm báo chống Cộng (sic !)

Mấy nhà tu hành ở trong nước như Hòa Thượng Thích Quảng Độ, linh mục Nguyễn Văn Lý không lo chuyện tu hành lại đi tranh đấu cho tự do, dân chủ, nhân quyền mà làm gì làm phiền lòng cho Đảng và Nhà Nước. Các nhà tranh đấu cho tự do, dân chủ, nhân quyền như nữ luật sư Lê Thị Công Nhân sao không lo cho tương lai của chính mình lại đi làm chuyện bao đồng, rùm beng lên là “nếu chỉ có một mình cũng tiếp tục tranh đấu”. Bị Đảng và Nhà Nước bỏ tù mấy năm vẫn không biết sợ, ra tù lại tiếp tục hô hào tranh đấu. Rồi lại còn hỗn xược làm bài thơ “Dòng Sông Rửa Tội” để kết án “Bác Hồ đẹp giai của bà nhà văn Hoàng Bắc” làm gì làm phiền lòng “mấy anh lớn bên nhà” của ông cựu Thẩm phán Nguyễn Cần, bảo sao ông ấy không viết bài bôi nhọ các cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, Trần Văn Hương… để “cân bằng hai phía”!

Hòn bấc ném đi, hòn chì ném lại. Câu tục ngữ ấy không đúng và không công bằng. Hòn chì ném đi, hòn chì ném lại mới phải chứ. Khi ông chủ báo viết lách về mọi người, mọi đoàn thể, quý Thầy, quý Cha một cách “nhẹ nhàng, vui tươi”, tức là ông chủ báo đã ném hòn bấc đi. Khi bà chủ báo dùng “những chữ nghĩa tốt đẹp” viết về Kiêm Ái, Lão Móc là bà ta đã ném đi hòn bấc.

Thế mà mọi người lại cố chấp và không công bằng đi lấy hòn chì nặng lời ném lại. Việc ấy không nên. Phải tìm một hòn bấc “nhẹ nhàng, vui tươi” giống hệt như cái văn phong của ông chủ báo, giống như cái cách hành xử của bà chủ báo mà ném lại mới đúng. Ý ông Giáo sư Phát đại ngôn là như vậy.

*

-Ông Móc đã hiểu ra rồi đấy à? Té ra ông Móc cũng không dốt như tôi tưởng!

-Cám ơn ông giáo sư có lời khen. Kẹt một nỗi cách nói năng “nhẹ nhàng, vui tươi” của ông chủ báo ít người có được. Khó học lắm! Và cái cách hành xử cao đẹp của bà chủ báo cũng khó bắt chước lắm!

-Khó học, khó bắt chước thì ông Móc cũng phải cố gắng cho vừa bụng người ta. Không nên nặng lời với ông chủ báo, với bà chủ báo! Không nên nặng lời với ông cựu Thẩm phán Nguyễn Cần và “Những Thằng Tý To Mồm” đang đánh phá những nhà tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền ở trong nước. Nghe chưa?

-Thưa vâng ạ!

*

Nói nặng, nói nhẹ – Tiếng bấc, tiếng chì.
Ai ơi bấc nặng hơn chì!

LÃO MÓC

 

Trở Về