T  H  Ờ I   -   S Ự

ÔNG PHAN NHẬT NAM THUA

- BÙI ANH TRINH-


  Ông chủ lớn của “chương trình hòa hợp hòa giải”
Ngày 16-12-2016, ông Chủ tịch hội Nhà Văn Việt Nam Nguyễn Hữu Thỉnh tuyên bố hội không còn tiền để hoạt động, có thể sẽ phải giải tán trong năm tới.  Ông Thỉnh giải thích :

Mỗi năm hội Nhà Văn Việt Nam nhận được tiền hỗ trợ sáng tác của nhà nước là 4,8 tỉ đồng, nhưng trong năm 2016 hội chỉ nhận được 2,4 tỉ.  Và trong năm 2017 có thể Quốc hội sẽ cắt định khoản hỗ trợ cho Hội Nhà Văn.  Do đó có thể hội sẽ phải giải tán trong năm 2017.

Nhưng đến ngày 1-2-2017 ông Hữu Thỉnh đột ngột tuyên bố sẽ tổ chức một buổi họp mặt lịch sử giữa các nhà văn trong nước và các nhà văn hải ngoại.  Người ta ngạc nhiên, không biết ai là người chi tiền cho chương trình hoành tráng này?

Theo tiến sĩ Phạm Chí Dũng viết trên VOA thì đây là “hội nghị hòa hợp dân tộc” do Nguyễn Phú Trọng chủ trương,  nhưng người chủ xướng đứng đằng sau NPT có lẽ là “một nhân vật khác, hay một nhóm lãnh đạo khác”….

Và rồi “nhân vật khác” của Phạm Chí Dũng đã được nhà báo Bùi Tín hé lộ một phần trên VOA.  Đó là tổ chức “Nhịp cầu Hoàng Sa”, là một tổ chức do một số nhà văn nhà báo trong nước cùng một số nhà văn nhà báo hải ngoại sáng lập từ năm 2013.

Cũng theo Bùi Tín, phía trong nước có các nhân vật như Huy Đức, Dương Trung Quốc, Nguyễn Duy, Đỗ Trung Quân, Vũ Kim Hạnh, Nguyễn Quang Lập, Nguyễn Thế Thanh, Nguyễn Khắc Hậu, Đỗ Thái Bình, Đặng Cao Thăng…Và phía nước ngoài có Nguyễn Mạnh Hùng, Lê Mạnh Hùng, Ngô Nhân Dụng, Đinh Quang Anh Thái, Nhã Ca, Kiều Chinh, Ái Vân…

Dĩ nhiên các thành viên của “Nhịp cầu Hoàng Sa” không thể nào bỏ tiền túi ra cho chương trình, mà phải là ông chủ lớn của tổ chức “Nhịp cầu Hoàng Sa”.

Tuy nhiên chương trình không thực hiện đúng như dự định vì các nhà văn hải ngoại không dám công khai chường mặt ra ngồi nhậu với cán bộ tuyên truyền của CSVN, sợ bị chửi.  Mọi việc tạm xếp lại, trong khi Hữu Thỉnh đã nhận tiền của ông chủ “Nhịp cầu Hoàng Sa” xong rồi.

Hữu Thỉnh đành phải cử nhà thơ Thụy Kha ra hải ngoại tìm kiếm “đối tượng hòa hợp hòa giải”.  Thụy Kha đã móc nối được với nhà văn hải ngoại Phan Nhật Nam và sau đó về báo cáo lại cho Hữu Thỉnh biết.  Hữu Thỉnh bèn viết thư rủ Phan Nhật Nam về Hà Nội dự hội nghị “Hòa hợp hòa giải”.

Thư của Nguyễn Hữu Thỉnh

“Tôi mới gặp Thụy Kha vừa ở bên ấy về, cho biết có gặp anh và hai người đã từng cùng nhau uống bia vui vẻ. …  …, tôi viết thư này thăm anh và bày tỏ nguyện vọng “tái bản” cuộc gặp ấy, và di chuyển nó về quê nhà với quy mô rộng hơn,…”

Đây không phải là một thư riêng, mà là một thư ngỏ, tức là thư công khai qua phương tiện thông tin đại chúng.  Cho nên cái mà Hửu Thỉnh muốn đưa ra trước dư luận là Phan Nhật Nam đã có thỏa thuận riêng với Thụy Kha là sẽ cùng nhau “di chuyển nó về quê nhà” ( Đưa tinh thần hòa hợp hòa giải vào trong nước ).

Không biết Thụy Kha có báo cáo láo chuyện này với Hữu Thỉnh hay không… Nhưng nếu Phan Nhật Nam không có làm chuyện đó thì trong thư trả lời Phan Nhật Nam phải nói rõ là chuyện đó không hề có, hoặc là có nhưng với ý nghĩa khác như thế nào.  Còn nếu PNN không đề cập tới thì có nghĩa là “có”.

Giờ đây trong thư trả lời PNN không đề cập thì dư luận có quyền nghĩ rằng PNN đã có “đi đêm” với Thụy Kha, cho nên người ta cho điểm “tín nhiệm” PNN là trừ một”.

“Anh Nam ơi, … …. cuộc gặp này là rất có ý nghĩa cho những năm tháng còn lại của mỗi chúng ta. Tôi cũng dự đoán rằng, có thể có những khó khăn.  Nhưng từ trong sâu thẳm thiên chức nhà văn, chúng ta cùng chọn Dân Tộc làm mẫu số chung để vượt qua tất cả”.

Hữu Thỉnh tự phong cho ông ta thiên chức nhà văn, và ông ta cũng phong cho PNN thiên chức nhà văn.  Như vậy, nếu PNN từ chối lời mời hòa hợp hòa giải thì có nghĩa là PNN không dám chọn Dân Tộc làm mẫu số chung.  Trong khi sự thực Hữu Thỉnh không có thiên chức nhà văn,  ông ta chỉ là một văn nô của chế độ, chỉ cúi đầu viết theo sai bảo của cấp trên.

Phan Nhật Nam đã viết thư trả lời ngang hàng với Hữu Thỉnh, nghĩa là công nhận Hữu Thỉnh có thiên chức nhà văn.  Trong khi lẽ ra PNN phải bác bỏ thiên chức nhà văn của Hữu Thỉnh trước đã, một văn nô thì không đủ tư cách để nói chuyện về “Dân Tộc”.  PNN lại bị một điểm trừ thứ 2.

“Ban tổ chức sẽ lo chi phí toàn bộ đi về và thời gian tham gia Cuộc gặp mặt. Vì là lần đầu, còn nhiều bỡ ngỡ, xin anh vui lòng lấy vé giúp…”

Nghĩa là nếu anh thấy việc họp mặt có lợi cho danh tiếng của anh thì anh hãy bỏ tiền ra mua vé trước.  Sau đó tại Hà Nội nếu anh phát biểu đúng như lời anh nói thì chúng tôi sẽ hoàn tiền vé lại cho anh cũng như mua vé cho anh trở lại Mỹ.  Còn nếu anh phát ngôn bậy bạ thì xin mời anh tự mua vé về Mỹ.  Chúng tôi không dại gì mua vé biếu không trước cho anh.

Đây là một cách mời xỏ lá điếm đàng mà PNN không thấy ra ( mời để người được mời phải từ chối ),  PNN vẫn xem Hữu Thỉnh là một người có “thiên chức nhà văn” giống như ông.  Như vậy PNN lại bị thêm một điểm trừ thứ 3.

Thư của Phan Nhật Nam

“Tôi… là một sĩ quan cấp Đại úy hiện dịch thực thụ,… thuộc một đơn vị tác chiến”

PNN trưng cái đại úy hiện dịch, thực thụ, tác chiến của ông ra để hù dọa Hữu Thỉnh nhưng Hữu Thỉnh và dư luận đâu có vì cái này mà nghiêng về phía ông?  Trái lại chỉ khiến cho những người lính VNCH không cấp bậc, không hiện dịch, không tác chiến…cảm thấy khó chịu !!  Phải chăng họ không đủ tư cách nói chuyện với CSVN ?  PNN bị một điểm trừ thứ 4.

“…chúng tôi xác chứng: KHÔNG HỀ CÓ CHỦ TRƯƠNG HÒA HỢP HÒA GIẢI từ người/ chủ nghĩa/ chế độ cộng sản”.

Tới bây giờ ông PNN mới biết Cọng sản không hề có hòa hợp hòa giải ?  Trong khi Cọng sản Lenin đã viết thành sách từ năm 1902 và Cọng sản Hà Huy Tập đã viết thành khẩu hiệu “Trí, phú, địa, hào.  Đào tận gốc, trốc tận ngọn” từ năm 1937.  Ông PNN giống như mới từ trên trời rớt xuống, đáng bị một điểm trừ thứ 5.

“…thành phần gọi là “Ngụy Quân-Ngụy Quyền” thuộc chế độ Quốc Gia Việt Nam (1948-1954); Việt Nam Cộng Hòa (1955-1975) đến hôm nay vẫn tiếp tục bị miệt thị…”

Bên này có thể gọi bên kia bằng bất cứ thứ gì mà họ muốn.  Nhất là bên thắng cuộc có quyền gọi bên thua cuộc bằng bất cứ thứ tên nào mà họ thích.   Nhà Nguyễn Gia Long vẫn gọi nhà Nguyễn Tây Sơn là “ngụy quyền Tây Sơn” thì đã sao ?  Dân Tây Sơn Nguyễn Huệ đâu vì bị gọi như vậy mà mất mặt ?  Rồi lỡ như CSVN thuận bỏ chữ ngụy quân, ngụy quyền thì họ trở thành người tốt, chế độ tốt ? Đáng hòa hợp hòa giải ?…  PNN bị điểm trừ thứ 6.

Ông PNN viết hoa chữ “Ngụy Quân”, “Ngụy Quyền” thì vô tình công nhận mình xấu hỗ với chữ  ngụy.  Ông PNN bị trừ điểm thứ 7.

“Cũng bởi, giới Nhà Văn chính là đối tượng hàng đầu bị bách hại đối với tất cả chế độ cộng sản Đông-Tây”.

Địa chủ, phú nông, những người biết làm ăn…mới thực sự là đối tượng hàng đầu bị bách hại chứ không phải là nhà văn.  Chuyện này người Việt đều biết rõ.  PNN nói như vậy có phải là nói ẩu hay không ?… PNN lại bị trừ thêm 1 điểm tín nhiệm thứ 8.

“Để thực hiện tinh thần và nội dung “Hòa Hợp, Hòa Giải Dân Tộc” … .. Hà Nội ( phải ) chấm dứt, điều chỉnh MỘT CÁCH THÀNH THỰC danh xưng miệt thị “Ngụy Quân/ Ngụy Quyền” trong tất cả sử liệu, văn khố, tài liệu giáo khoa, văn thư hành chánh, sinh hoạt xã hội… Cụ thể hơn hãy chấm dứt cách biểu tình với lời hô “Đả đảo Thương Phế Binh VNCH!!”

“Hãy để cho Người Lính QLVNCH còn sống sót và gia đình được trở lại Miền Nam sửa sang phần mộ Chiến Hữu nơi Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa”

Nghĩa là nếu Hà Nội chấm dứt dùng chữ “ngụy quân, ngụy quyền” ( không viết hoa ), chấm dứt đả đảo thương phế binh VNCH  và để cho quân nhân VNCH từ hải ngoại trở về chăm sóc nghĩa trang Biên Hòa thì ông PNN sẽ hòa hợp hòa giải với Cọng sản ?! Ông bị trừ thêm một tỉ điểm.

BÙI ANH TRINH

*  *



Trở về