T  H  Ờ I   -   S Ự

Khi Đại úy VNCH tương thông Đại tá vc
- Nguyễn Nhơn -   

 *

Khi đọc lá thơ Phan Nhật Nam trả lời trùm nhà văn vc Hữu Thỉnh, tôi viết một bài viết ngắn, mở đầu như vầy:

Điều kiện để Hòa hợp, Hòa giải

KHÔNG PHẢI CHỈ ĐƠN THUẦN là:

- Chấm dứt danh xưng " Ngụy Quân/Ngụy Quyền
- Thôi hô " Đả đảo TPB. QLVNCH "
- Và Tu bổ Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa

là ĐỦ

Đừng nhẹ dạ "ăn bánh phỉnh việt cọng"
Đem đầu về cho chúng "đột" nữa!

Đọc giả Huỳnh Nam phê phán:

" Ông PNN không bao giờ có diễn dịch như bạn nói. Bạn nên nghiêm chỉnh hơn, đừng nhét chữ vào miệng người như thế. Trước khi đấu tranh với CS, bạn nên đấu tranh với chính mình, cố gắng làm một người đàng hoàng. Trân trọng. "

Lúc đó tôi làm thinh vì không có đủ yếu tố xác định vì sao bọn tuyên giáo vc chọn Phan Nhật Nam làm đối tượng thảo luận về cái gọi là hòa họp hòa giải ởm ờ, cù nhầy kiểu vẹm.

May có bài viết của cựu đại tá vc Phạm Đình Trọng về việc nầy, tôi viết tiếp:

Đáng lẽ tôi làm thinh, chấm dứt thảo luận ở đây, vì tôi không đủ yếu tố xác định: Vì sao Thỉnh chỉ viết thơ mời Phan Nhật Nam?!

May đọc bài "Không thể có hòa giải khi cái ác còn ngự trị" của Phạm Đình Trọng thấy đoạn viết nầy:

"Không nản chí, người đứng đầu hội Nhà Văn của đảng liền tính lại cách làm cụ thể, thiết thực hơn và chỉ hai tháng sau liền triển khai một chiêu mới: Chi tiền đưa một dư luận viên văn chương sang tận Mỹ tìm gặp bằng được nhà văn tay bút, tay súng trên mặt trận chống cộng. Gặp để mở đường làm quen. Như một cuộc hòa giải cá nhân. Như lễ chạm ngõ trong hôn nhân. Tạo cớ cho người đứng đầu hội Nhà Văn của đảng viết thư mời đích danh nhà văn đó về nước tham dự “Cuộc gặp mặt của Hội Nhà văn Việt Nam với các nhà văn Việt Nam đang sống và làm việc tại nước ngoài... Với ý nghĩa cao cả, góp phần làm giàu các giá trị truyền thống của dân tộc, xứng đáng để chúng ta vượt qua mọi xa cách và trở ngại, cùng ngồi lại với nhau trong tình đồng nghiệp.”

Đó là lý do vì sao tôi nói: Đừng nhẹ dạ "ăn bánh phỉnh việt cọng". Đem đầu về cho chúng "đột" nữa! "

Phan Nhật Nam đã "đi đêm" tiếp xúc với "dư luận viên" của "xếp văn hóa Hữu Thỉnh" nên mới có lá thơ "Thỉnh thỉnh mời Nam"!

Vì sao việc không thành, nửa đường gãy gánh thì... phải chờ một bài viết khác từ bọn hủ thỉnh thì mới rõ.

Hồi sau sẽ rõ!

Nhà quê, " miệng ăn mắm, ăn muối nói đâu có đó."

Và đây là bài viết " Quả Mồi Chài Vô Duyên " của cựu Đại tá vc Bùi Tín:
 
" Tôi cũng từng nhiều lần gặp Phan Nhật Nam, từ tháng 1/1973 trong 60 ngày ở Sài Gòn trong Ban Liên hợp 4 bên, cùng đi trên trực thăng đến Qui Nhơn, Cần Thơ, Pleiku, lại cùng đi trên C130 ra Hà Nội, thăm trại giam Hỏa Lò, cùng ăn cơm trên đường Bà Triệu với những trao đổi có lúc căng thẳng, cũng có lúc rất thư giãn, trong lòng không hề hận thù nhau, có lúc còn tâm sự với nhau rằng, chúng mình là con đẻ của thời thế (thời thế thế nào tất mình phải thế), rằng nếu cậu ở miền Bắc cậu sẽ có thể như mình, nếu mình ở miền Nam sẽ có thể như cậu… "
 
Nếu biết rằng lúc ấy Đại úy Phan Nhật Nam là sĩ quan tùy viên của Chuẩn tướng Phan Hòa Hiệp, Trưởng đoàn VNCH trong Ủy Ban Giám sát Ngưng bắn 4 bên thì phải biết PNN nắm trong tay hồ sơ về chủ trương của Chánh phủ VNCH mà đi tỉ tê, tâm sự với tên Đại tá Trưởng đoàn (?) vc thì lộ tẩy hết còn gì?!
 
Người ta thường nói: việt cọng dở ẹt về cai trị nhưng rất giỏi về an ninh, tình báo rình rập. Cho nên bọn an ninh tuyên giáo vc biết rõ bụng PNN từ khi ấy.
 
Huống chi ngày nay Nam ta vẫn còn " quan hệ " mà lại thân thiện trịnh trọng với " đại ca " Bùi hết mực:
 
" Để rồi đến khi sang Hoa Kỳ gặp lại nhau, chúng tôi trở thành thân quen, khi Phan Nhật Nam kết rất thân với nhà thơ Nguyễn Chí Thiện, ở chung một nhà, Nam hay gọi tôi là «ông anh đáng quý» và tâm sự với nhau. "
 
Đó là lý do vì sao mà tuyên giáo vc chấm điểm PNN làm cò mồi trong ván bài hòa hợp, hòa giải bễ dĩa nầy.
 
Còn lý do bễ dĩa thì còn phải đợi người trong cuộc viết tiếp.
 
Phần gã chức việc VNCH chẳng đặng đừng chửi thề:
 
" Đù quả, sĩ quan QLVNCH giữ trọng trách đi tư thông với giặc mà  không mất nước mới là chuyện lạ!!!"
 

  Nguyễn Nhơn


*
*  *

Trở Về