T  H  Ờ I   -   S Ự

TỪ NGUYỄN HƯNG QUỐC ĐẾN TRẤN KIẾU NGỌC:
TRÒ LƯƠN LẸO CHỮ NGHĨA CỦA BỌN TRÍ THỨC ĐẤU RUỒI

- LÃO MÓC-


Dẫn nhập: Vừa qua, cộng đồng miền Đông Hoa Kỳ rùm beng lên vì chuyện “tu chính Hiến chương” từ một cộng đồng “chống Cộng” thành “không cộng sản” của ông chủ tịch cộng đồng vốn là đảng viên Việt Tân. Cùng lúc, với lời tuyên bồ :”Không chống Cộng, chỉ chống cái ác” của luật sư Trần Kiều Ngọc (xin xem phụ bản).

Đây chẳng phải là điều mới mẽ gì. Trước Trần Kiều Ngọc rất lâu, ông “giáo sư đầu ruồi” Nguyễn Hưng Quốc cũng đã giở trò lươn lẹo chữ nghĩa lập luận: “Ở thời điểm bây giờ theo tôi, nói chống Cộng là nói chống cái không có, hay đúng hơn cái không còn hiện hữu”.

Năm ngoái, những lãnh tụ của đảng Việt Tân, Tổng Thống “Bể Dâu” Nguyễn Ngọc Bích (đã quá cố), Thượng Nghị sĩ Canada Ngô Thanh Hải, “chuyên viên ăn phân” Nguyễn Đình Thắng đã quậy nổi bèo, nổi bọt trên các diễn đàn điện tử về chuyện THAY TÊN, ĐỔI NGHĨA “NGÀY QUỐC HẬN 30 THÁNG TƯ 1975” và “Ngày Quân Lực 19 tháng 6” thành “Ngày Diễn Hành Tự Do”, “Ngày Nam Việt Nam”, “Ngày Hành Trình Đến Tự Do”, “Ngày Hành Trình Đến Tự Do Của Chúng Ta” để chạy tội cho VC trong kế hoạch hoà giải, hoà hợp của chúng.
Bọn “trí thức đầu ruồi” này đã gặp phải những phản ứng thích đáng của người Việt tỵ nạn cộng sản.
 
Theo tôi, những “trí thức đầu ruồi” đã kể trên không nguy hiểm bằng “nhà phê bình văn học” Nguyễn Hưng Quốc (NHQ) vì tên này “giấu mặt” rất kỹ!
 
NHQ tốt nghiệp Đại học Sư phạm thời VC tấn chiếm Miền Nam. Định cư ở Pháp, kế qua Úc. Đã từng dẫn du sinh về VN để trao đổi du sinh. Cá nhân NHQ bị VC cấm nhập cảnh. Trở về Úc viết bài chống Cộng!
Sau đó, NHQ đã lòi bộ mặt “Huỳnh Cái tân thời” khi viết bài “Tôi không chống Cộng”.

Bài viết sau đây sẽ trình bày những trò lươn lẹo chữ nghĩa của “bọn trí thức đầu ruồi” Nguyễn Hưng Quốc, Trần Kiều Ngọc.

*

             Tôi đã rất ứa gan khi đọc cái gọi là “Suy nghĩ của tôi lúc gần đất xa trời về đất nước” của ông cựu Dân biểu VNCH Đinh Xuân Dũng và đã viết bài “Chống Cộng xưa rồi” để vạch rõ bộ mặt của những kẻ khoa bảng về cuối đời lại cố gắng “bưng bô bằng miệng” để lập công với VC để mong được chúng nó ban phát cho chút cơm thừa, canh cặn. Thật không còn việc làm khốn nạn nào hơn việc làm của ông bác sĩ Đinh Xuân Dũng, một kẻ đã phải trốn chạy VC, từ miền Bắc di cư vào Miền Nam, được ăn học thành tài, tốt nghiệp bác sĩ, ra ứng cử dân biểu VNCH. Khi VC vào, lại trốn chạy VC, di tản qua Hoa Kỳ, về cuối đời lại cong đuôi, cong đít chê bai “chế độ VNCH cũng không phải một chế độ trong sáng như các nước thực sự tự do…, vì vậy chúng ta cố gắng đấu tranh  đóng góp giúp cho chế độ hiện tại lột xác để con cháu Việt có một cuộc sống tự do như con cháu các nước văn minh trên thế giới”. 
  
          Lại càng ứa gan hơn khi đọc bài “Tôi không chống Cộng” của ông Nguyễn Hưng Quốc
  
          Vì biết là bài viết sẽ gây tranh cãi, nên ông Nguyễn Hưng Quốc đã phải rào đón: “… Riêng tôi xin nói một cách thành thực: Tôi không hề chống Cộng. Viết thế, tôi biết nhiều bạn đọc sẽ ngạc nhiên. Tuy nhiên, trước khi đánh giá (hay chụp mũ), xin đọc tiếp phần giải thích phía dưới.” 


          Nhiều bậc thức giả đã lên tiếng về bài viết ngay cái tựa đã lộ rõ dụng ý gây tranh cãi của ông Nguyễn Hưng Quốc. 
  
          Trước khi trình bày ý kiến về bài viết của ông Nguyễn Hưng Quốc, tôi xin nhắc lại một chuyện cũ có liên quan đến ông “phê bình gia” NHQ. Đó là chuyện ông này đã hết lời ca tụng bài thơ “Ngọn Cỏ” của bà nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc (NTHB). 
  
          Năm 2011, tờ điện báo Đàn Chim Việt của mấy ông Nguyễn Văn Lục, Vũ Thư Hiên… chủ trương đã sôi nổi chuyện của bà nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc ca tụng “Bác” Hồ đẹp  giai hơn Bác Mao Xếnh Xáng”. 
  
          Số là trên tờ điện báo Đàn Chim Việt có một ông/bà có nickname là “haphatdiem” gửi lời góp ý về bà nhà văn NTHB nhưng bị người điều hành trang báo này (nghe nói là ông Nguyễn Văn Lục, từng là chủ bút của tờ Sàigòn Nhỏ) không chịu đăng lên, ông/bà này bèn cáu sườn lên tiếng phản đối và sau đó các ý kiến đã được đăng tải. Và chính vì vậy mới có… chuyện “bắt quàng”,  nói về chuyện bà “Hoàng Bắc” làm thơ về chuyện bà ta đi…” tháo nước trong lòng” - nói theo cách nói văn thơ, nói theo cách nói bình dân giáo dục là… đi  đái. 
          Số là có người lên tiếng cho biết ngoài những sáng tác văn chương và tìm cách “chọc cho chúng chửi” để được nổi danh - như bà ta đã từng làm thì, bà ta rất nổi nang vì đã làm một bài thơ hiện thực rất là thần sầu quỷ khốc như sau: 
  
          NGỌN CỎ 
  
          Tiếng nước đái 
          nhỏ giọt 
          trong bồn cầu tí tách 
          thứ nước uống sóng sánh vàng 
          hổ phách 
          trong người tôi tuôn ra 
          phải rồi 
          tôi là đàn bà 
          hạng đàn bà đái không qua ngọn cỏ 
          bây giờ được ngồi trên bồn cầu 
          chễm chệ 
          tương lai không chừng tôi sẽ 
          to con mập phì 
          tí tách như mưa 
          ngọn cỏ gió đùa. 
          (1997, trích từ talawas) 
  
          Theo ông/bà góp ý “hàphatdiem” thì nhà phê bình Nguyễn Hưng Quốc đã “phê bình” bài thơ này như sau: "Đúng là một bài thơ hay “tuyệt vời” của Nguyễn Thị Hoàng Bắc (NTHB) nói về tiểu tiện của đàn bà. Hy vọng Hoàng Bắc sẽ làm thêm 2 bài thơ về Trung tiện và Đại tiện cho đủ bộ”. 
  
          Xin thưa đây là chúng tôi chỉ ghi lại theo góp ý của nickname “haphatdiem” trên điện báo Đàn Chim Việt nên không biết có phải đây là lời phê bình của “phê bình gia” Nguyễn Hưng Quốc hay không. Nếu đây là sự thật thì ông Nguyễn Hưng Quốc xứng đáng là một nhà phê bình đại tài của văn chương Việt Nam hải ngoại! (sic!) Người đã viết bài đế tưa cho quyển “Võ Phiến Tuyển Tập” của ông Võ Phiến là nhà văn “uy thế văn nghệ đầy mình” của người Việt lưu vong!. 
  
          Người có tài lớn tới như vậy mà bọn chó chết VC lại không cho ông ta dẫn du sinh từ Úc về Việt Nam để truyền bá tài nghệ phê bình này. Bậy bạ thiệt! 
  
          Theo một ý kiến trong phần góp ý của điện báo ĐCV thì ông Nguyễn Hưng Quốc vì bị VC không cho nhập cảnh nên đã ra hải ngoại viết bài chống Cộng tưng bừng hoa lá. Trên các diễn đàn điện tử thì quý độc giả cũng đã đọc những bài viết của ông này. 
  
          Tôi tự hỏi có phải ông này cũng là một tay “lá mặt, lá trái” như ông “tiến sĩ Bác Hồ” Nguyễn Ý Đức?!Những người khác chống không được thì theo; ông Nguyễn Hưng Quốc theo không được thì chống?
  
          Tôi biết thế nào rồi cũng có người không ưa tôi mà bảo là tay này đúng là lắm chuyện. Mà đúng thật! Tôi là kẻ rỗi hơi cứ nhè “đem chuyện trăm năm trở lại bàn” nên bị “nhổ lông” (nói theo cách nói của một nickname trên một trang điện báo) là phải lắm rồi. 
  
          Nhưng mà thấy chuyện ứa gan quá mà không lên tiếng thì lại thấy áy náy trong lòng. 
  
          Tôi có viết về chuyện bà Hoàng Bắc này trong bài viết về chuyện ông Nguyễn Hữu Luyện kiện Trung Tâm William Joiner. Bà nhà văn này thì cũng như nhà văn Cao Xuân Huy, tác giả “Tháng Ba Gãy Súng” chỉ được ăn ké trong quyển “Nếu Đi Hết Biển” của ông đạo diễn VC Trần Văn Thủy mà thôi. Bà này không được “hân hạnh” lái xe, xách hành lý và cơm bưng, nước rót cho Trần Văn Thủy như các nhà văn “chạy trốn tổ quốc” Hoàng Khởi Phong (đã về sinh sống tại VN), Cao Xuân Huy (đã qua đời). 
  
          Các ông bà nhà báo, nhà văn nào ở hải ngoại “ưa nổ” dùng cái câu:" Chỉ có súc vật mới ve vuốt bộ lông đuôi trước nỗi khổ của đồng loại!” và ghi chú là của Kark Marx thì nên “xì-tốp”. Vì theo ông đạo diễn VC Trần Văn Thủy viết trong quyển “Nếu Đi Hết Biển” thì ông ta là người “chế” ra câu nói này, chứ không phải là của Kark Marx. Ông ta cho biết ông ta “chế” đây là câu nói của “lãnh tụ tôn kính” thì mấy ông VC đâu có dám kiểm duyệt. Người nổi tiếng vì làm phim “Chuyện Tử Tế” mà lại đi thú nhận là mình đã không làm chuyện tử tế là “phịa” chuyện dựa hơi ông tổ Kark Marx thì cũng đã là tử tế lắm rồi!    
  
          Bây giờ xin trở lại bài thơ tuyệt tác của bà nhà văn “Bắt Quàng”, “Hoàng Bắc”. Sở dĩ tôi phải lên tiếng vì vị có nickname “haphatdiem” sau đó đã đưa ra một đề nghị mà bảo đảm nếu bà HB làm theo chắc chắc sẽ nổi nang hết biết. Vị này đề nghị như sau: “Đúng ra NTHB nên chụp hình bộ phận sinh dục đưa lên trang báo hay trang mạng cho bà con coi thì có lý hơn là đưa bài thơ đàn bà đi đái tục tỉu dơ bẩn của mình ra phổ biến với đồng bào làm cho ai cũng chửi. Nguyễn Hưng Quốc cũng nên chấm dứt sự nghiệp phê bình văn chương của mình sau khi khen tặng nức nở bài thơ đi đái thúi tha của NTHB… Đúng là thứ văn chương điên loạn! Cho nên chuyện HB khen tặng Hồ Chí Minh đẹp trai này nọ như là một cách bưng bô vuốt ve cộng sản trên một bài báo ở talawas không làm ai ngạc nhiên. NTHB là một con bồi bút mất tư cách, dơ bẩn từ lâu”. 
  
          Mấy cái chuyện nói về bài thơ đi đái của bà nhà văn NTHB và tài nghệ phê bình rất nặng mùi của phê bình gia Nguyễn Hưng Quốc sở dĩ được đăng tải vì ông/bà có nickname “haphatdiem” dữ dằn lắm. 
  
          Ông/bà “haphatdiem” đã viết như sau cho tờ điện báo ĐànChimViet online: "Nguyễn Hưng Quốc là ông cố nội mày hả Người quét sân Nguyễn Văn Lục nên mày ngăn cấm phê bình hai nhân vật này. Mày có phải là Nguyễn Văn Lục không?... Mày hù dọa cấm góp ý à, tổ cha mầy thằng chó đẻ Người quét sân. Đừng có cái kiểu hành xử thô bạo và mất dạy đó, nghe chưa mày, bưng bít tiếng nói là nghề của cộng sản nghe chưa mày. Tập tinh thần dân chủ nghe chưa mày.” 
  
          Chắc là vì “Người quét sân Nguyễn Văn Lục” của tờ điện báo ĐCVonline “sợ” quá vì bị nickname “haphatdiem” cho đội nón VC nên độc giả mới được đọc bài thơ nói về chuyện: 

          “Sè sè nấm đất bên đường 
          Dàu dàu ngọn cỏ nửa vàng, nửa xanh” (Kiều). 
          của bà nhà văn NTHB. 


          Sở dĩ có bài viết này vì Lão Móc sợ ban biên tập điện báo Đàn Chim Việt online làm theo đề nghị của nickname “haphatdiem”. 
  
          Theo tài liệu mà Lão Móc có được thì bà NTHB, nhà văn lừng danh chửi người Việt tỵ nạn chống Cộng tại hải ngoại “chỉ là bọn chống Cộng biểu tình lẹt đẹt”, sinh năm 1942. Năm bà làm bài thơ diễn tả chuyện bà ta đi đái là năm 1997, lúc đó bà ta 55 tuổi. Năm nay, là năm 2013, bà nhà văn này đã 73 tuổi,  nickname “haphatdiem” đề nghị bà nhà văn này “chụp hình bộ phận sinh dục của mình đưa lên trang báo hay trang mạng…” thì có phải nguy hiểm cho các độc giả mạng quá hay không? Thiếu gì chuyện đưa lên, sao lại xúi dại đưa lên cái “đen như mỏm chó” của một mụ già tuổi đã 70 mà còn không nên nết? 
          Đề nghị ông nhà văn  Nguyễn Văn Lục không nên “sợ” nickname “haphatdiem” mà làm theo lời đề nghị của ông này. Cũng xin đề nghị xin bà nhà văn NTHB đừng có “chơi nổi” theo cái kiểu này thì văn chương chữ nghĩa của hải ngoại nó không còn cái kiểu: 
  
          “Ngán thay cái mũi vô duyên 
          Câu thơ Hoàng Bắc con thuyền Nghệ An” 
  
          nói theo kiểu của nhà thơ Cao Bá Quát mà nó lại nặng mùi “hăm ba li he” - nói theo cách nói của cố văn sĩ Duyên Anh


          Qua phần vừa trình bày, chắc độc giả đã thấy rõ tài nghệ phê bình văn thơ rất nặng mùi của “phê bình gia” Nguyễn Hưng Quốc
  
          Khi chuyện bà nhà văn NTHB xảy ra, tôi, cũng như nhiều người nghĩ rằng vì bị VC cấm không cho vào VN nên ông NHQ đã viết những bài viết chống Cộng; nhưng nay, theo bài viết vừa được phổ biến tuần rồi thì ông NHQ cho biết là “Ông ta không có chống Cộng”. Và chắc là ông NHQ “không có chống gậy” - như cố nhạc sĩ Phạm Duy vì ông ta còn trẻ. 
  
          Cũng theo bài viết thì ông “bình luận gia” NHQ cho rằng: "ở thời điểm bây giờ, theo tôi, nói chống Cộng là nói chống cái không có, hay đúng hơn, cái không còn hiện hữu”. 
  
          Cách lý luận của ông NHQ tuy có vòng vèo, quanh co, lăng ba vi bộ dẫn chứng này nọ; nhưng cũng không khác cách lý luận của ông bác sĩ Đinh Xuân Dũng bao nhiêu! 
  
          Bác sĩ Trần Văn Tích đã có nhận xét rất chính xác về bài viết của ông NHQ như sau: 
 

“…Ông Nguyễn Hưng Quốc suy nghĩ theo cách khác với dân Đức trong khi cuộc chiến quốc-cộng, chính-tà, thiện-ác đang ở thế một mất một còn thì e rằng ông suy nghĩ hơi sớm sủa hơi khác người; cho dẫu rằng suy nghĩ của ông chủ yếu có vẻ như dựa vào cung cách chơi chữ, lợi dụng hiện tượng biểu thị ẩn ý dưới nghĩa đen của từ ngữ nhằm gây tác dụng nhất định.” 

            Một nick ký tên tắt SR thì viết huỵch tẹt trong phần góp ý bài viết của NHQ mấy câu thơ như sau: 
  
          “Cho dù tên chúng là chi 
          Vẹm thì vẫn Vẹm kể gì cái tên 
          Đáng khinh cho một thằng điên 
          Thay tên cho Vẹm được tiền công chăng?”. 
  
          Xin mượn bài thơ của nhà thơ Nguyễn Đạt có cái tựa dài thoòng “Tổ Quốc mong mỏi gì với hạng người này” để chấm dứt bài viết này: 
  
          “Học nhiều chữ nghĩa để vòng vo 
          Rút cục lòi ra cái mặt mo! 
          Bằng cấp kiếm cơm coi vất vả 
          Văn từ đưa lối ngỡ hay ho. 
          “Thất phu hữu trách” hơn ngòi bút 
          “Khoa bảng vô tâm” kém phẩn bò 
          Chán ngán thời nay bao trí thức 
          Cuối cùng biến chất chẳng thơm tho!” 

LÃO MÓC   


*
*  *

PHỤ BẢN

HÃY ĐỂ TUỔI TRẺ LÊN TIẾNG!  - Trần Kiều Ngọc -

 

Anh chị em thân mến,

Gần đây vì câu nói 'không chống cộng, chỉ chống cái ác' của KN đã tốn không biết bao thì giờ tranh luận của anh chị em trên các mạng xã hội.

Trước hết, chắc anh chị em cũng biết, để nhận xét sự yêu thương và thuỷ chung của người bạn đời thì cần đòi hỏi một thời gian rất dài cùng nhau trải qua bao thăng trầm trong cuộc sống. Chỉ một lời nói hay một hành động tách biệt không đủ để chúng ta đánh giá được. Dù anh chị em có muốn biết ngay đi chăng nữa thì thường mình cũng chỉ nhìn và diễn giải theo ý riêng của mình. Trong chuyện này cũng tương tự.

Lời lẽ hay cử chỉ xuất ra, phản ánh tâm thức, tư duy của một người. Bản thân KN lớn lên tại Úc, chưa hề trải qua một ngày lao tù, hay bị đấu tố dưới chế độ cs. Khi ai áp đặt KN phải chống cs, KN khó mà cảm được. Và nếu ba mẹ KN có bắt KN chống cs đi chăng nữa, thì cuộc đấu tranh đó cũng chỉ là một sự gượng ép vô nghĩa.

Còn tuổi trẻ trong nước thì sao? Các bạn từ nhỏ đã được dạy yêu 'bác Hồ'. Nhớ lại hồi còn bé, KN hát ra rả: 'Em yêu cuộc đời... em yêu thành phố Bác thân thương...'. Qua Úc vẫn còn hát, bỗng có một ngày, nhóc tì KN bị một chú chạy lại, tát cho một cái, văng tục và mắng xối xả vào mặt. Sau nhiều năm, KN tự hỏi: "Chú ấy nghĩ gì khi hành động như thế nhỉ?" Chắc lúc đó chú ấy vô cùng phẫn uất với cs. Chú phẫn uất đến độ quên đi hiện tại, để còn sáng suốt nhận ra rằng, con bé cũng là người VN như chú, cũng là nạn nhân của một chế độ phi nhân. Chú quên rằng, chú chưa hề cho nó một cơ hội để kịp trưởng thành, để tự đi tìm hiểu và tự chọn lựa lấy.

Con người chỉ chọn lựa đúng đắn và trung thành với chọn lựa của mình khi chính họ quyết bỏ công đi tìm lời giải đáp. Có câu: 'Đức tin không thể cho đi mà cần phải tìm kiếm'. Phong Trào Giới Trẻ Vì Nhân Quyền không thể kêu gọi tuổi trẻ trong và ngoài nước đứng lên chống cộng được. Phong Trào muốn cũng được, nhưng KN thiết nghĩ, khi mình áp đặt là mình tự chuốc lấy khổ đau và thất vọng. Trừ khi csVN bỗng trở nên lương thiện, yêu nước thương dân đích thực, thì câu nói của KN có thể hợp lý. Còn nếu csVN luôn làm điều ác thì hãy để câu trả lời chống hay không chống cs dành cho chính thế hệ trẻ VN lên tiếng cùng chúng ta!

Và cho tới một ngày, khi chúng ta nghe và nhìn thấy tuổi trẻ VN khắp nơi cùng đồng thanh lên tiếng chống csVN, thì lúc ấy, KN tin, đó là dấu chỉ của ngày quang phục quê hương VN sắp gần kề.

Ngoài ý niệm trên, xin anh chị em hãy tin rằng dòng máu đang chảy trong huyết quản của tuổi trẻ VN ngày nay, không chỉ là con, là cháu, là em của cô chú bác anh chị, mà còn là những dòng máu can trường bất khuất của các bậc hào kiệt Lý, Lê Trần. Chắc chắn, dù có bị chế độ độc tài phi nhân đang ra sức tàn phá bao nhiêu đi chăng nữa, thì đâu đó, dòng máu ấy vẫn còn đang lưu chảy âm ỉ trong nhiều trai gái trẻ... chờ ngày vực dậy!

Dù bóng tối đêm đen có kéo dài đến đâu, rồi bình minh cũng phải đến! Vâng, xin chúng ta cứ vững tin như thế.

Xin chào anh chị em trong tình thương mến.

KN.

*  *


Trở về