T  H  Ờ I   -   S Ự


CON ĐƯỜNG NHÂN BẢN HAY CON ĐƯỜNG VONG BẢN?
  
- LÃO MÓC-

Dẫn nhập: Trong thời gian qua, trên các diễn đàn điện tử đã rùm beng lên vì lời tuyên bố CHỐNG CÁI ÁC CHỪ KHÔNG CHỐNG CỘNG của luật sư Trần Kiều Ngọc khi bà này tổ chức đại hội: “Việt Nam: Con Đường Nhân Bản” báo hại ông chiến sĩ Võ Đại Tôn cũng như mấy ông linh mục, giám mục Nguyễn Vân Khải, Nguyễn Vân Long… có miệng ăn mà không còn miệng nói.

Trong nhiều bài viết, tôi đã chứng minh Trần Kiều Ngọc chỉ “bổn cũ soạn lại” trò lươn lẹo chữ nghĩa của tên “Huỳnh Cái tân thời” Nguyễn Hưng Quốc.

Trước đây, trong đại hội của Tập Thể Chiến Sĩ VNCH tại Houston khi ông Đô Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại làm Chủ Tịch Hội Đồng Điều Hành, tên Tiến sĩ Lê Thiện Ngọ trong bài thuyết trình của y cũng đã tuyên bố “ bây giờ không còn cộng sản, yêu cầu Hoa Kỳ yểm trợ VC chống Trung Cộng”. Tôi đã viết bài phê phán việc tên Tiến sĩ đầu ruồi này đã “bênh vực VC hơn chúng nó bênh vực chúng nó”  thì LTN đã chối là không có tuyên bố ngu xuẩn như thế và viết bài vu cáo là tôi “đâm sau lưng chiến sĩ”. Bà Tôn Nữ Hoàng Hoa đã đưa ra bằng chứng là video cuộc họp báo khiến tên “tiến sĩ đầu ruồi” này đã phải ngậm câm miệng hến từ bấy tới nay. 

Bài viết say đây sẽ trình bày cái mà Trần Kiều Ngọc gọi là CON ĐƯỜNG NHÂN BẢN chỉ là CON ĐƯỜNG VONG BẢN.

*  

Phải nói Cộng Sản Việt Nam là một nước độc nhất trên thế giới có chính sách “sớm đầu, tối đánh” được ghi hẳn hòi vào Hiến pháp!

Xin thưa người viết ra giấy trắng, mực đen việc làm độc đáo này của Đảng và Nhà Nước CSVN không phải tác giả bài viết này mà là nhà văn Dương Thu Hương (DTH) người đã kêu gọi “quân đội nhân dân hãy đứng lên để cùng toàn dân chém chết “14 con đĩ Mỵ Châu Việt Cộng” đang nằm dạng háng chờ “bọn Trọng Thủy Tàu Cộng” đến để dâng nỏ thần và đất nước VN! Và bà đã kêu gọi Quân Đội Nhân Dân hãy vì nhân dân ma đứng lên cứu nước khỏi hoạ diệt vong! 

Không phải đến bây giờ nhà văn Dương Thu Hương mới nói chuyện này. Nhà văn DTH đã viết chuyện này cách đây 27 năm. Trong bản “Tự Kiểm” ngày 30-5-1990, bà đã viết như sau:  

“Trước 1979, thì Trung Quốc được coi là anh em hữu hảo, gắn bó thắm thiết như môi với răng. Sau chiến tranh biên giới, Hiến pháp của nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam coi Trung Quốc là bọn bá quyền xâm lăng và bè lũ tay sai của chúng… Cùng thời gian này, ủy viên Bộ Chính Trị Hoàng Văn Hoan vì tội phản quốc thân Trung Quốc đã bị tuyên án tử hình vắng mặt”.

“Hiện nay (tháng 5-90) có tin chính thức là gia đình Hoàng Văn Hoan được nhà nước chu cấp hậu hỉ để sang Trung Quốc thăm thân nhân. Và các phương tiện truyền thông liên tiếp truyền những bài viết về tình hữu nghị với một đất nước cách đây không lâu còn được xác định là kẻ thù truyền kiếp”.

Dương Thu Hương hỏi Đảng:

“Với tất cả những chính sách hoạt đầu như thế, thực thi điều 18 chương 11, người đảng viên sẽ ứng xử ra sao? Bởi vì, dù còn rất ít tự trọng, mỗi con người cũng không thể tự cho phép mình xóa bỏ mình, nói lời hôm sau bôi nhọ lời hôm trước”.

Ở phần trước của bài tự kiểm, DTH viết: 

“… về điều 18 chương 11 trong điều lệ đảng qui định: Các tổ chức của đảng và đảng viên phải nói và làm theo nghị quyết của đảng, không được giải thích sai.”

Và chính DTH đã chứng minh rằng trong thực tế Đảng đã “nói lời hôm sau bôi nhọ lời hôm trước”không chỉ xảy ra một lần mà nhiều lần” như hiện tượng được ghi trong Hiến Pháp Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam! 

DTH quả là người can đảm, cách đây hơn 20 năm đã dám vạch rõ cho thế giới thấy rằng, Đảng CSVN không còn chút liêm sỉ, không còn chút tự trọng nào.

Nước Việt Nam từ ngày có Đảng về, các đảng viên và toàn dân bị đặt dưới một thứ luật pháp mà ai không tuân theo thì bị tội đã đành, nhưng người tuân hành nghiêm chỉnh cũng rũ tù như thường.

DTH, trong bài tự phê bị đảng ép buộc viết, đã viết những dòng khẳng khái như sau:

“Tôi không có lý do gì để kiểm điểm… Sở dĩ gần đây tôi đã thẳng thắn công khai phát biểu những suy nghĩ, những quan niệm của mình vì tôi tin tưởng chân thành vào những lời Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng nói. Nghị quyết Hội nghị Ban Chấp Hành Trung Ương khoá VI ghi rõ: “Trong lãnh vực tư tưởng, thực hiện quyền được thông tin của nhân dân, mở rộng thông tin, thực hiện thông tin hai chiều, quyền phát biểu ý kiến, tranh luận thẳng thắn” (trang 42, dòng 11) “Tiếp tục mở rộng hơn nữa tính dân chủ, tính công khai trong sinh hoạt đảng, trong hoạt động của các cơ quan nhà nước, các đoàn thể, các tổ chức xã hội và trong hoạt động khoa học, thông tin đại chúng, văn hóa, văn nghệ. Coi đó là phương tiện cơ bản chỉ đạo các hoạt động tư tưởng…” (trang 49, dòng 12).

Để kết luận, DTH viết rằng: 

“Chính vì tin tưởng vào nghị quyết VI, tin tưởng vào chủ trương tự hoàn thiện mình của Đảng nên tôi mới thẳng thắn công khai phát biểu những tư tưởng của mình. Kết cuộc hôm nay tôi phải nhận thấy mình đã phạm các tội lớn nhất mà những người lương thiện thường hay mắc: Đó là tội nhẹ dạ và cả tin”.

*

Thực ra không phải tới thập niên 90, nữ văn sĩ DTH mới “bị” “mắc tội… nhẹ dạ và cả tin”, mà từ thập niên 50, các bậc tiền bối của DTH cũng đã bị mắc tội này vì đã “trót nghe theo lời u mê” vì Đảng CSVN đã đi theo con đường “Bác” đi.

Thời Giảm tô và Cải Cách Ruộng Đất từ thập niên 50, “Bác” Hồ cũng đã khuyến khích các đảng viên phát biểu ý kiến và sau đó những người đã vâng lời “Bác” đều bị đi cải tạo tư tưởng cả.

Những văn nghệ sĩ trong vụ án Nhân văn – Giai phẩm, vụ đóng góp ý kiến vào chiến dịch Sửa Sai trong Cải Cách Ruộng Đất là những bằng chứng điển hình.

Những văn nghệ sĩ đã tham gia vào việc sửa sai đều bị tù tội, phải chết trong tù. Đa số phải sống trong hoàn cảnh túng quẫn cho đến chết như Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo. Có những kẻ mà “sinh phần” cũng là “tử phần” chỉ là một lõm đất rộng hơn thân mình một tí cạnh khóm tre làng, nghề nghiệp mưu sinh hàng ngày là đi nhặt các bao thuốc lá để đổi cóc, nhái từ lũ trẻ để nấu ăn hàng bữa – như Nguyễn Hữu Đang, người đã dựng Lễ đài Độc Lập để ông Hồ Chí Minh đọc Tuyên Ngôn Quốc tế Nhân Quyền.

Có những kẻ cho đến lúc biết mình gần chết mới dám nói “hết sợ!” như Nguyễn Tuân, Văn Cao.

Bốn mươi hai năm sau, con cháu “Bác” Hồ vẫn đi theo con đường “Bác” đi thì việc DTH và những người chỉ trích Đảng bị khai trừ, bị cho chết vì tai nạn xe cộ như nhà soạn kịch Lưu Quang Vũ và vợ là nhà thơ Xuân Quỳnh là điều dĩ nhiên phải xảy ra.

Con đường của ông Hồ Chí Minh và Đảng CSVN đi là con đường vì Liên Xô, vì Trung Cộng, vì cái gọi là “thi hành nghĩa vụ quốc tế vô sản” – như ông ta đã từng tuyên bố. Do đó, không thể nói là con đường vì Quốc Gia, Dân Tộc!

Và, như tôi đã chứng minh trong bài “Khi cả một dân tộc trở nên hèn nhát và sợ hãi” thì, ngay sau khi ông HCM áp đặt chủ nghĩa cộng sản lên miền Bắc thì, tầng lớp được gọi là “sĩ phu Bắc Hà” đã mai một vì ông HCM và đảng CSVN đã dùng “chính sách bao tử” và “chính sách công an trị” để thực hiện cái mà ông ta gọi là “bạo lực chuyên chính”.

Sau hơn 60 năm ở miền Bắc và sau 42 năm cai trị miền Nam, ông HCM và đảng CSVN đã làm cho cả một dân tộc trở nên  hèn nhát, ích kỷ và mê muội!       

Tiếp nối con đường của nhà văn Dương Thu Hương lên tiếng để sửa sai đảng, chúng ta thấy có Lê Chí Quang, Lê Công Định, linh mục Nguyễn Văn Lý, Hoà thượng Thích Quảng Độ, Ng Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, tức blogger Mẹ Nấm và nhiều người khác…

Tất cả những người này không phải là những người chống Đảng, họ chỉ muốn sửa sai Đảng mà số phận của họ đã nghiệt ngã như thế. Thì thử hỏi “những kẻ phản động, chống lại nhân dân, tổ quốc” như cựu Đại úy QLVNCH Nguyễn Hữu Cầu, như ông Nguyễn Văn Trại, đảng viên đảng Nhân Dân Hành Động và trước đó nhiều năm, những Trần Văn Bá, Mai Văn Hạnh, Huỳnh Vĩnh Sanh… số phận của những người này đã “được” Đảng và Nhà Nước CSVN đối xử ra sao? Chắc không cần phải nhắc ra đây.

*

Mọi người đều thấy rõ nguy cơ mất nước về tay Trung Cộng khi biến cố Hoàng Sa, Trường Sa xảy ra.

Những cuộc biểu tình tự phát để phản đối Trung Cộng lấn áp Việt Nam trong vụ Hoàng Sa, Trường Sa cũng bị đàn áp dã man: Người biểu tình bị CA khiêng như khiêng một con heo và bị  đá liên tiếp nhiều cú đá vào mặt!

Thử hỏi có một đất nước nào mà người dân biểu tình vì lòng yêu nước lại bị nhà cầm quyền của nước đó đàn áp dã man – như Đảng và Nhà Nước CSVN đã đối xử với nhân dân của mình?!

 Con đường “Bác”đi là con đường phục vụ cho cộng sản quốc tế, chứ không phải phục vụ cho nhân dân và tổ quốc Việt Nam; do đó chắc chắn phải là con đường… bi đát!

Do đó, toàn dân trong và ngoài nước hãy dẹp bỏ sợ hãi cùng nhất tề đứng lên lật đổ chế độ CSVN để cùng nhau chống lại bọn giặc bành trướng phương Bắc là bọn Đại Hán cuồng rồ.

Những người lãnh đạo Đảng và Nhà Nước CSVN hãy từ bỏ con đường “Bác” đi vì đó là con đường bi đát – con đường dẫn đến đại họa nghìn năm nô lệ giặc Tàu!

CON ĐƯỜNG NHÂN BẢN mà Trần Kiều Ngọc kêu gọi cũng chính là CON ĐƯỜNG VONG BẢN mà Hồ Chí Minh, tên tội đồ dân tộc đã làm theo chỉ thị của bọn cộng sản quốc tế. 


LÃO MÓC

*  *


Trở về