T  H  Ờ I   -   S Ự

MẶT THẬT CỦA LỮ GIANG TÊN VIẾT THUÊ CHỬI MƯỚN BỊ CHỦ ĐUỔI MÀ KHÔNG BIẾT NHỤC
-Lão Móc  -  
 
*
*  *

Dẫn nhập: Đã lâu, Lão Móc không còn nhớ tới Tú Gàn, Lữ Giang tức Nguyễn Cần, “một tên đặc công truyền thông kiệt sức”. Đây là một thằng viết báo bênh vực Việt Cộng và Trung Cộng còn hơn cả chúng nó bênh vực chúng nó.

“Thằng trí thức đầu ruồi” Nguyễn Gia Kiểng, “thằng nhà báo tống tiền” Kim Âu Hà Văn Sơn, thằng “đặc công truyền thông kiệt sức” Tú Gàn cả lũ chúng nó  là những thằng bất nhân, bất nghĩa!  

Bọn chúng nó thằng thì chê bai các ông Nguyễn Văn Thiệu, Nguyễn Cao Kỳ là “con cháu của cô Tư Hồng”, thằng thì mạt sát QLVNCH là “lính đánh thuê cho đế quốc Mỹ!”.

Tú Gàn, Lữ Giang tức Nguyễn Cần là thằng khốn nạn nhất trong bọn chúng nó! Nó khốn nạn tới độ bịa chuyện “cố TT Nguyễn Văn Thiệu là kẻ phản bội đã theo lệnh CIA giết chết Tổng Thống Ngô Đình Diệm!”
 
Mấy năm trước, ông ta đã viết bài “Truy điệu hay không truy điệu” giới thiệu bài “Nguyen Van Thieu, S. VietNam’s President” của David Lamb đăng trên Los Angeles Time năm 2001 với mục đích mạt sát cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu,  người lãnh đạo Chế độ Đệ Nhị Cộng Hoà, là một người đã chết cách đây 14 năm.

Gần đây nhất, ông ta đã viết những bài còn “thổ tả” hơn bọn truyền thông thổ tả của dòng chinh với mục đích công kích Tổng Thống Donald Trump là vị Tổng Thống đã làm cho bọn Trung Cộng đang mất ăn, mất ngủ.

Mới đây, trong bài viết “Trước sự thật phũ phàng” Lữ Giang đã viết về bọn đã được thuê mướn để giết cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm như sau: “Quả thực đi làm thuê nhận được chút tiền còm mà bị chủ mắng như vậy kể cũng nhục. Trước sự thật phũ phàng đó, không còn cách nào khác là dùng VỌNG NGỮ để chữa cháy” (Xem phụ bản).

Viết như thế chính Lữ Giang đã VẠCH CÁI MẶT VIẾT THUÊ, CHỬI MƯỚN BỊ CHỦ ĐUỔI MÀ KHÔNG VIẾT NHỤC CỦA CHÍNH ANH TA.


Bài viết sau đây sẽ trình bày MẶT THẬT  CỦA TÊN “ĐẶC CÔNG TRUYỀN THÔNG” LỮ(ƠI) GIAN(G) NGUYỄN CẦN- KẺ VIẾT THUÊ, CHỬI MƯỚN BỊ CHỦ ĐUỔI MÀ KHÔNG BIẾT NHỤC. 

*

Cựu thẩm phán Nguyễn Cần, tức Tú Gàn, tức Lữ(ơi) Gian(g) là một “nhà truyền thông” có tài bịa điều, đặt chuyện để mạ lỵ, vu cáo người khác từ khi có những đợt tù nhân chính trị được định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. Không ai có thể phủ nhận điều đó, ngay chính đương sự. Nhưng, cũng như “tên nhà báo tống tiền” Kim Âu (Hà Văn Sơn),  Lữ Giang cũng là một kẻ vô lương tâm, bất nhân, bất nghĩa, bất lễ bất trí, bất tín, bất hiếu, bất trung!
 
Trong suốt những năm cộng tác với tuần báo Sàigòn Nhỏ của bà Đào Nương Hoàng Dược Thảo, phụ trách mục mục “Viết Mà Chơi”, Tú Gàn đã liên tục đánh phá những người chống Cộng, không những ở hải ngoại mà ngay cả những người ở trong nước dù những người này đã bị Việt Cộng giam cầm như linh mục Nguyễn Văn Lý. Lữ Giang đã xấc xược gọi linh mục Nguyễn Văn Lý là “ngôn sứ đô-la”, khi linh mục Nguyễn Văn Lý bị tù đày thì Lữ Giang xấc xược viết bài mạ lỵ linh mục Lý tu theo “pháp môn SUPLO” (tức bị công an VC gài ngủ với gái và chụp hình)…    
 
Khi Trần Trường treo cờ máu và hình Hồ bị hàng ngàn đồng bào biểu tình phản đối, Lữ Giang viết bài khuyên không nên chống Trần Trường vì anh ta được tu chính án số 1 bảo vệ.
Khi VC “hiến thác bản Giốc, ải Nam Quan” cho Tàu Cộng thì Lữ Giang dùng tất cả  khả năng “viết sử” của mình để chứng minh ải Nam Quan là của Tàu.
 
Khi ông Nguyễn Hữu Luyện và 11 nguyên đơn đứng ra kiện Trung Tâm William Joiner về việc đã mướn 2 tên VC Nguyễn Huệ Chi và Hoàng Ngọc Hiến viết tờ “căn cước đỏ” cho 3 triệu người Việt Quốc Gia thì Tú Gàn ra sức bênh vực cho rằng WJC “không phải  là tổ chức thiên Cộng” và người Mỹ đưa Nguyễn Huệ Chi và Hoàng Ngọc Hiến qua Hoa Kỳ để chúng “tập làm quen với phương thức nghiên cứu của Mỹ, khi trở về sẽ áp dụng tại VN để làm thay đổi dần dần chế độ…” (Sàigòn Nhỏ số 760 ngày 10 tháng 9-2004).

Lữ Giang đã viết một cách láo khoét rằng: "Nhà cầm quyền Hoa Kỳ không bao giờ để cho người Việt thắng một vụ kiện như thế vì nó sẽ làm hỏng chính sách của Hoa Kỳ và tạo cho những biến loạn khác xảy ra.” (Số báo đã dẫn).

Lữ Giang đã giả đui, giả điếc viết bài bênh vực WJC, trong khi chính Kevin Bower đã phải đề nghị với ông Nguyễn Hữu Luyện xin bồi thường $250,000 và một thư xin lỗi.

 
Lữ Giang - cũng như tên nhà báo tống tiền KA/HVS, là một kẻ “ăn cháo, đái bát”, hắn đã “nổ sảng” tố cáo báo SàiGòn Nhỏ của bà Đào Nương (HDT) “bị cán bộ VC điều khiển”, bị bà này đuổi cổ, mặc dù sau đó hắn đã lạy lục, xin lỗi!
 
“Họa vô đơn chí…”, kế đó tên đặc công truyền thông này đã gặp nạn khi viết bài mạt sát cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu là “kẻ phản bội” đã theo lệnh CIA giết chết cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm đăng trên nhật báo Việt Herald. Bị phản ứng dữ dội, ngay cả việc biểu tình phản đối trước tòa soạn báo này khiến bà nhà văn Bùi Bích Hà là chủ nhiệm của tờ báo này đã viết một bài viết rất ư là cạn tàu ráo máng với người đã cộng tác với mình là “nhà truyền thông” Nguyễn Cần, tức Tú Gàn, tức Lữ Giang. Bài viết với tựa đề “Nhìn Lại Các Nhân Vật Lịch Sử” của bà nhà văn Bùi Bích Hà có đoạn như sau:

“… Trở lại bài “Kẻ Phản Bội” của tác giả Lữ Giang, khi đặt vấn đề đánh giá một nhân vật lịch sử mà tiên quyết là đã gán ngay cho nhân vật ấy một cái nhãn hiệu là tay sai ngay từ con chữ đầu tiên. Nếu tác giả không nhằm đánh giá lại mà nhằm hạch tội thì càng sai hơn nữa vì, thứ nhất, bị cáo không có mặt để lên tiếng; thứ hai, thay vì tập hợp tài liệu, phân tích nghiêm chỉnh, rút ra một kết luận khách quan và công chính để đóng góp kinh nghiệm ứng xử cho người sau thì dùng ngôn từ bất xứng, do cảm tính xô đẩy để gây thêm ngộ nhận, miệt thị một tổng thống, một tổng tư lệnh quân đội của đất nước mà tác giả từng sống và làm việc với tư cách một công chức cao cấp trong chính phủ do tổng thống  ấy lãnh đạo, người viết tin chắc rằng ngoài tác giả ra, trên địa cầu khó có người thứ hai, kể cả trong khối Cộng sản mà phía Quốc Gia thường cho là thấp kém, bất nhân, ăn cháo đá bát.”  
 

*

Nhà văn Thái Quốc Mưu trong bài “Năm Hổ nói chuyện Cọp” có kể rằng trong sách Thuyết Phù của Trung Quốc có câu chuyện Khổng Tử cùng nhóm môn đệ dạo núi. Khổng Tử sai học trò là Tử Lộ xuống suối lấy nước uống. Trên đường Tử Lộ gặp cọp bèn đánh nhau với nó và giựt được một nắm đuôi cọp, cọp hoảng sợ chạy mất. Tử Lộ giấu nắm đuôi cọp vào tay áo rồi xách nước về, Gặp thầy, Lộ hỏi: “Kẻ thượng sĩ giết cọp như thế nào?” Khổng Tử đáp: “Nắm đầu cọp mà giết?” Lộ bèn hỏi: “Kẻ trung sĩ giết cọp như thế nào?” Khổng Tử đáp: “Nắm tai cọp mà giết.” Tử Lộ hỏi tiếp: Kẻ hạ sĩ giết cọp như thế nào?” Khổng Tử đáp: “Nắm đuôi cọp mà giết.”

Tử Lộ thầm nghĩ sư phụ biết trên núi có cọp mà lại sai mình đi lấy nước là cố ý muốn hại mình bèn nhặt hòn đá giấu vào tay áo định giết thầy. Sau đó trở lại gặp Khổng Tử và hỏi: “Kẻ thượng sĩ giết người như thế nào?” Khổng Tử đáp: “Kẻ thượng sĩ giết người bằng ngòi bút, kẻ trung sĩ giết người bằng cái lưỡi và kẻ hạ sĩ giết người bằng cách ném đá giấu tay.”
Tử Lộ ném bỏ viên đá và bỏ ý định giết thầy.
 
Theo chuyện kể này thì bà “thượng sĩ” Bùi Bích Hà đã giết “con cọp già” Lữ Giang bằng ngòi bút!
 
Không biết “con cọp già” Lữ Giang tức Tú Gàn, tức cựu thẩm phán Nguyễn Cần nghĩ gì khi bà “thượng sĩ” Bùi Bích Hà hạ bút viết: “… người viết tin chắc rằng ngoài tác giả (Lữ Giang, chú thích của Lão Móc), trên địa cầu này khó có người thứ hai, kể cả trong khối Cộng Sản mà phía Quốc Gia thường cho là thấp kém, bất nhân, ăn cháo đá bát”?
 
Bà chủ nhiệm Bùi Bích Hà thì muốn dùng những bài viết “nổ như tạc đạn” của Lữ Giang cũng như của Vũ Ánh (kẻ mấy năm trước đây đã gây “tai biến” cho nhật báo Người Việt bằng cách cho đăng mấy câu thơ trong lịch sách ca tụng các nhân vật lãnh đạo của CSVN trong Giai phẩm Xuân Người Việt và vụ cờ vàng ba sọc đỏ trong bồn rửa chân) để quảng cáo cho tờ Việt Herald, không ngờ lại bị ép phê ngược nên phải lên tiếng để thoát thân!
 “Nhà truyền thông” Nguyễn Cần tức Tú Gàn, tức Lữ Giang đã phải ngậm câm miệng hến khi bị bà chủ Bùi Bích Hà dùng “tuyệt tình kiếm” đánh vào hạ bộ của ông bộ hạ này!

Đúng là:
 
“Những người quỷ quái tinh ma
Mình làm, mình chịu kêu mà ai thương!”
*
Nhân dẫn chuyện kể về cọp của nhà văn Thái Quốc Mưu để “ca tụng” bà nhà văn “thượng sĩ” Bùi Bích Hà đã giết “cọp truyền thông Lữ Giang” cách đây mấy năm, xin được kể tiếp về chuyện cọp tự sa “cạm bẫy tự nhiên” như sau:

Có một con cọp lớn về làng vào ban đêm, ngồi giữa cây cầu bắc qua con suối ngăn cách làng và bìa rừng, gầm gừ rất dữ tợn. Dân làng đóng chặt cửa, đánh trống nổi tù và ầm ỉ… Sáng hôm sau cọp cũng chẳng bỏ đi như mọi lần. Đến trưa, đến chiều… đến sáng hôm sau cọp cũng ngồi lù lù một đống giữa cầu. Lâu lâu cọp lại nhớm lên như muốn đứng dậy rồi lại ngồi xuống, cất tiếng gầm thật lớn, đưa chân trước quào quào trên mặt cầu sồn sột. Đến ngày thứ tư, con vật vẫn còn đó, nhưng không còn vẻ dữ tợn nữa. Đến chiều, dân làng đã dám đến gần cầu. Cọp vẫn trong tư thế ngồi, nhưng đầu gục xuống, rãi nhớt nhễu chảy dài hai bên mép coi rất thảm não, rõ ràng là cọp kiệt sức… Lật xác cọp lên, mọi người ngạc nhiên khi thấy dường như cọp vừa bị… thiến, vết thương còn dính bê bết máu…

Theo Trọng Ngọc, người kể lại câu chuyện hy hữu nhưng lại cả quyết là có thật này, giải thích thì con cọp bị nạn trong câu chuyện là một con cọp già. Cọp già nên “bị đạn” cũng hơi… xệ - như con người về già. Cầu làm bằng những thân tre lớn, kết dây mây khá chắc chắn và có những khe. Cọp ngồi giống như mèo, đứng hai chân trước, quì hai chân sau, chẳng may “băng đạn” thõng xuống khe cầu. Cọp lại nhè vùng vẫy “gầm thét khúc ca rừng dữ dội… lượn tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng” (thơ Thế Lữ) nên lại đưa “băng đạn” tới chỗ khe hẹp hơn. Càng vùng vẫy lại càng gậm một mối căm hờn “băng đạn” kẹt trong khe cầu. Bộ phận bị kẹt lại quá nhạy cảm, cọp càng vùng vẫy càng đau đớn. 

Chuyện kể lúc dân làng lật xác cọp lên, hai viên đạn… xệ đựng trong “băng đạn” còn kẹt dính ở khe cầu.

*

Năm 1986, cách đây 31 năm. Cọp Chúa Cộng Sản Gorbachev đang ngự trị ở Liên bang Sô Viết. Sau  đó, Cọp Chúa cũng đã tự để “băng đạn” về già thòng xuống… khe cầu chủ nghĩa tư bản. Loài người vui vẻ sống chung với những con cọp cộng sản đã đổi lốt cọp. Nhưng loài người vẫn còn lo ngai ngái với mấy con cọp Trung Hoa, Bắc Hàn, Cuba, Việt Nam. 
 
“Tên đặc công truyền thông kiệt sức” Nguyễn Cần tức “mãnh hổ về già” Tú Gàn, tức Lữ Giang đã bị bà nhà văn “thượng sĩ” Bùi Bích Hà vận dụng tất cả các thành công lực mà bà ta có được tung chưởng vào “băng đạn” bị xệ khiến “nhà truyền thông” Lữ Giang tức Tú Gàn, tức cựu thẩm phán Nguyễn Cần bị đau hơn… hoạn!
 
Nay, không biết có phải được Đảng và Nhà Nước Việt Cộng và Trung Cộng “bồi hoàn” bằng cách “ tạo hình và ghép cho nó hai băng đạn mới” mà “tên đặc công truyền thông kiệt sức” Lữ Giang, tức cựu Thẩm phân Nguyễn Cần lại một lần nữa ra sức tìm mọi cách đánh phá Tổng Thống Donald Trump cứ như là một nhân viên của Tình Báo Sở/Trung Nam Hải của Trung Cộng?
 

LÃO MÓC
tieng-dan-weekly.blogspot.com

PHỤ BẢN

Trước sự thật phũ phàng…

Thưa thầy Tuệ Minh,

Tôi đã nói nhiều lần, bây giờ tài liệu lịch sử đã được công bố gần hết rồi, nên không còn bênh hay chống nữa mà phải làm sáng tỏ sự thật. Dĩ nhiên SỰ THẬT không như nhiều người đã tưởng và có khi rất phủ phàng. Không làm tay sai bị chúng nó giết, làm tay sai cho chúng đưa đến mất nước, bị chúng chửi thẳng vào mặt và đạp văng ra. Ai là người có tội với tổ quốc?

Trong khi nhóm Phật Giáo đấu tranh và nhóm tướng lãnh được Mỹ thuê làm đảo chánh gọi ngày 1,11.1963 là Ngày Cách Mạng, Tổng Thống Johnson của Mỹ lại nói:

“Lúc đầu họ nói với tôi về ông Diệm. Ông ta tham nhũng và ông ta phải bị giết. Vì thế, chúng ta đã giết ông ta. Tất cả chúng ta đã họp lại với nhau và xử dụng MỘT BỌN ÁC ÔN CỒN ĐỒ ĐÁNG NGUYỀN RỦA để hạ sát ông ta. Bây giờ chúng ta thật sự không có sự ổn định chính trị [ở Miền Nam Việt Nam] từ lúc đó.”

Quả thật đi làm thuê chỉ nhận được chút tiền còm mà bị chủ mắng như vậy kể cũng nhục. Trước sự thật phũ phàng đó, không còn cách nào khác là dùng VỌNG NGỮ để chữa cháy. Nhưng:

Sách Trí Độ Luận, quyển 14, có viết: “Vọng ngữ là cái tâm không trong sạch, luôn muốn nói dối trá, che dấu sự thật, nói sai sự thật và sinh khẩu nghiệp.”.

Khi đấu tranh, Phật Giáo đã dùng Vọng Ngữ để kích động lòng hận thù Công Giáo làm động lực đấu tranh. Sau khi thua trận, Giáo Hội Ấn Quang tiếp tục dùng Vọng Ngữ đánh phá Công Giáo để “hóa giải” những sai lầm và mặc cảm tội lỗi của kẻ thua cuộc:

(1) Làm công cụ cho Mỹ để lật đổ chế độ Ngô Đình Diệm, thành công rồi bị Mỹ loại. Nổi lên chống Mỹ và cướp chính quyền, bị Mỹ bật đèn xanh cho Quân Lực VNCH dẹp tan.

(2) Bỏ Mỹ đi theo làm công cụ cho Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, sau khi chiến thắng, đi đón “Quân Giải Phòng” về, tổ chức “Mừng Giải Phóng” và “Sinh Nhật Bác Hồ”, nhưng sau đó bị CSVN gọi là “Phật Giáo phản động”, 90% tiếp tục đi theo làm công cụ cho Cộng Sản, một phần nhỏ chống lại và trở về với Mỹ.

(3) Trở về với Mỹ và bị Mỹ dùng làm con bài thí, Giáo Hội Ấn Quang vỡ tan thành nhiều mãnh, nội bộ chia rẽ nghiêm trọng, một nhóm lại quay về với CSVN dưới danh nghĩa “Về Nguồn”!

Đối với Phật Giáo đấu tranh, đánh phá Công Giáo bằng VỌNG NGỮ được coi là “Con Đường Giải Thoát” của Phật Giáo!

Họ tự nhận là Phật tử nhưng không tin vào Phật Pháp, không tin vào Nghiệp Báo, chỉ tin vào VỌNG NGỮ. Kinh Pháp Cú, ở Phẩm Thế Gian, câu 176, có nói: “Những ai vi phạm đạo Nhất thừa, những ai ưa nói lời vọng ngữ, những ai không tin tưởng đời sau, thì chẳng có điều ác nào họ không làm được.”

Nhưng Kinh Pháp Cú, ở PHẨM ÁC có dạy:

“Khi nghiệp ác chưa thành thục, kẻ ác cho là vui, đến khi nghiệp ác thành thục, kẻ ác mới hay là ác.”

“Chẳng phải bay lên không trung, chẳng phải lặn xuống đáy biển, chẳng phải chui vào hang sâu núi thẳm, dù tìm khắp thế gian này, chẳng có nơi nào trốn khỏi ác nghiệp đã gây.”

Tục ngữ ta có câu: “Đói ăn vụng, túng làm càn”. Họ đã đi vào đường cùng, tức con đường tuyệt vọng, nên đã làm như thế!

Họ đang "chọi đá đường rầy xe lửa", tốt hơn cả là đừng nói gì với họ nữa, để Nghiệp Báo hành động.

Thật đáng tiếc!

Ngày 6.11.2017
Lữ Giang

 

*  *
*

 
Trở Về