T  H  Ờ I   -   S Ự


KHI ĐIẾU CÀY BỊ TỤT NÕ  - Bài 1 -
- LÃO MÓC-  

“Điếu cày” là điếu hút thuốc lào làm bằng ống tre. “Nõ điếu” là ống đặt vào giữa miệng điếu hút thuốc lào. Khi điếu cày mà bị tụt nõ thì chỉ có nước vứt vào thùng rác.

“Điếu Cày” trong cái tựa bài viết này là “bút hiệu” của ông Nguyễn Văn Hải. Ông này vốn là bộ đội Sao Vàng. Nhiều năm trước đây ở trong nước ông ta rất nổi nang nhờ được cả trong nước lẫn hải ngoại đánh bóng vì chuyện hô hào biểu tình chống Trung Cộng

Ông này cũng là nguyên do để một thằng Thiếu Tá Công An VC nổi danh với câu nói ví von cái dùng để đi tiểu của đàn ông là “cái… tự do”.

Ông Điếu Cày lại càng nổi nang khi trên diễn đàn điện tử có nick Mỹ Linh của băng đảng “Việt Tân ma” viết bài hô hoán lên là ông này bị quản giáo chặt đứt một cánh tay?

Nhưng, chuyện vậy mà không phải vậy.

Khi ông này được qua Mỹ để tiếp tục tranh đấu chống Trung Cộng qua cái gọi là Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do thì ông này càng “nổi nang” hơn khi gạt phắt Lá Cờ Vàng mà một người nào đó đã trao cho ông ta.

 
Và sau đó, chính ông ta xác nhận là ông ta  chỉ nhân Cờ Vàng khi nào
90 triệu dân VN trong nước chịu nhìn nhận đứng dưới Cờ Vàng.

Nguyễn Đạt, nhà thơ châm biếm nổi tiếng sâu sắc ở hải ngoại đã viết về Điếu Cày, như sau:

 “Nếu đừng thêm nữa chuyện ruồi bu

Hải ngoại đâu màng điếu với xu ? (1)
"Kết nối truyền thông" đầy khoác lác 
"Đấu tranh dân chủ" thật lù mù (2)
Tanh rình hơi phẩn lăng Hồ tặc (3)
Đỏ loét màu cờ cuộc Mỹ du 
Chống cuội còn chơi trò bịt miệng (4)
Ai cười Hải cụt lúc ra tù ? (5)
 
Nguyễn Đạt 
December 18, 2014
 
(1) Chỉ vì Điếu Cầy lúc xuống phi trường đã xua tay từ chối không nhận lá Cờ Vàng cầm tay rồi sau đấy trong buổi họp báo lại xác nhận là hắn ta chỉ nhận Cờ Vàng khi nào 90 triệu dân VN trong nước chịu nhìn nhận đứng đưới lá Cờ Vàng nên dân tị nạn chống VC mới thắc mắc, chứ Điếu Cầy chẳng phải là nhân vật quan trọng gì, như đồng điếu đồng xu mà được làm giá thì cũng chẳng có giá trị bao nhiêu .
 
(2) Điếu Cầy còn mơ đứng dưới cờ đỏ sao vàng VC và còn tôn thờ ác tặc Hồ Chí Minh thì chuyện "đấu tranh dân chủ" theo kiểu VC chỉ là hoang tưởng và rất lù mù vì đầy âm mưu đen tối lừa bịp bên trong .
 
(3) Điếu Cầy còn tôn thờ Hồ tặc Hồ Chí Minh, nên khi có người hỏi về "cảm nghĩ của ông về Hồ Chí Minh", Điếu Cầy liền "xin miễn bình luận" vì "há miệng mắc quai" .
 
(4) "Đội ngũ bưng bô ăn phân VC" ở hải ngoại chơi đủ trò bỉ ổi, kể cả ăn cắp thơ của người Quốc Gia chống Cộng ở hải ngoại để mong bịt miệng họ, nhưng chỉ càng làm cho họ khinh bỉ bọn chúng hơn thôi và đồng bào VN tị nạn VC ở hải ngoại càng thấy rõ đâu là chính đâu là tà và phân biệt được lằn ranh Quốc - Cộng .
 
(5) Chuyện Điếu Cầy cùng vợ con và phe cánh dựng chuyện Điếu Cầy "bị quản giáo chặt cụt tay trong tù" là biểu tượng= bằng chứng hùng hồn vẹm Điếu Cầy quả không hổ danh "nói láo như vẹm".
 
Trong khi đó thì lại có một ông nhà thơ là ông Trần Trung Đạo lại đi viết một bài ca tụng ông Điếu Cày Nguyễn Văn Hải này là… anh hùng dân tộc? 
Ông Trần Trung Đạo viết bài so sánh “anh hùng dân tộc” Sao Vàng Điếu Cày Nguyễn Văn Hải với Nelson Mandela của Nam Phi, Aung San Suu Ky của Miến Điện, Vaclav Havel của Tiệp Khắc.

Có cả “nhà báo phân bắc, phân xanh” Nguyễn Hữu Nghĩa và nhà thơ tự xưng mình là “đại tôn sư” là Yên Sơn của cái gọi là văn bút ly khai, là “bọn được làm vua thua đi thưa kiện” cũng gửi email hoan hô “anh hùng dân tộc” Điếu Cày quá cỡ thợ mộc.

Mới đây, qua bức thư “Nhắn ông Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày)…” (Xin xem phụ bản) của bà Tạ Phong Tần, mọi người mới bật ngửa.

Qua tố cáo của bà Tạ Phong Tần mọi người mới biết là “cái ánh sáng Điếu Cày”  của ông Trần Trung Đạo đã tắt lịm vì cái điếu cày đã bị tụt nõ.

Hết chuyện bà Trần Khải Thanh Thủy đổi tên đảng Việt Tân thành Việt Tanh lại tới chuyện bà Tạ Phong Tần tố cáo Điếu Cày Nguyễn Văn Hải chỉ là “cái điếu cày bị tụt nõ”.

LÃO MÓC

ĐỌC ►KHI ĐIẾU CÀY BỊ TỤT NÕ  - Bài 2 -


*

*       *

 PHỤ BẢN

Nhắn ông Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày)- Tạ Phong Tần -

Ai có friends Facebook với ông ta thì copy hoặc tag ông ta vào đây cho xem.

 

Hơn 2 năm nay, kể từ ngày (28/11/2015, tức là sau hơn 2 tháng tính từ ngày TPT đặt chân đến Mỹ) Tạ Phong Tần công khai đăng lời tuyên bố rút lui khỏi Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do (CLB NBTD) thì tôi đã không còn nhắc đến cái tên Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) trên FB lẫn website cá nhân của tôi nữa. Ông Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) không phải là kẻ thù của tôi (kẻ thù chính của tôi là bọn cộng sản), dù ông đã từng làm nhiều việc khiến tất cả anh chị em trong CLB NBTD phải bất bình, góp ý ông không sửa chữa, nhận lỗi, mà ông luôn nại đủ thứ lý do để đổ thừa cho người khác. Chị Hà Giang đã nói công khai trong cuộc họp CLB: "Anh Hải là người khi bưng cái bình thủy tinh đi va vào cột nhà vỡ bình, thì anh Hải luôn cho rằng bình vỡ là tại cây cột đứng đó, chớ không phải tại anh Hải không nhìn thấy cây cột". 
 
Vì tôi cho rằng "Đạo bất đồng bất tương vi mưu", đã không cùng quan điểm, cách làm việc thì đường ai nấy đi, không ai đụng chạm đến ai. 
 
Tôi bận học hành, mưu sinh, chớ không được ai nuôi ăn ở không như ông. Việc ông làm gì từ sau khi tôi rút lui khỏi CLB tôi không quan tâm, không nhắc đến ông nữa.
 
Hôm nay, tôi vừa nhận được ảnh chụp màn hình này của một bạn FB gởi cho tôi. Trong đó ông xác nhận sai sự thật về việc vì tôi mà ông bị cộng sản cướp mất căn phòng ở Phòng số 8, lầu 2, chung cư số 17, Nguyễn Thái Học, phường Cầu Ông Lãnh, quận 1, Sài Gòn..
 
Tôi nhắc lại cho ông rõ: 
 

1-1- Nguồn gốc căn phòng: Là biệt thự một tư sản dân tộc, sau ngày 30/4/1975 bị Việt cộng tịch thu, đưa cả gia đình nhà tư sản đi kinh tế mới. Căn biệt thự cổ do Công ty công trình công cộng TPHCM quản lý, đã bị chia nhỏ ra từng phòng (mỗi phòng khoảng 20 mét vuông) để cho thuê dài hạn với giá rẻ, mỗi năm người thuê phải ký hợp đồng lại với Công ty công trình công (Cty CTCC) cộng. Mỗi tầng lầu có một toilet dùng chung. Những người ký hợp đồng thuê phòng sau đó đã làm giấy tay bán cho nhau (bất hợp pháp). Chủ cũ căn phòng đã làm giấy tay bán căn phòng cho ông giá 80 ngàn hồ tệ (khoảng năm 2005).

 
2-1- Tôi đã thuê căn phòng đó của ông với giá một triệu đồng/tháng (bằng một nửa tiền lương của tôi lúc đó), trả tiền mặt đủ hàng tháng, điện nước tôi tự trả, anh em CLB ở Sài Gòn ai cũng biết cả. Trước khi ông bị bắt giam một tháng (về tội trốn thuế) thì ông đi Đà Lạt du hí với nhân tình của ông (tất cả anh em CLB và chị Dương Thị Tân đều không biết). Hết tiền, ông liên lạc về SG nói với anh 
Uyên Vũ hỏi chúng tôi có tiền thì chuyển cho ông. Anh UV không có tiền, tôi cũng không có tiền. Tôi đưa 1 triệu đồng tiền mặt cho anh UV cầm và nói rõ rằng "Đây là tiền thuê phòng tháng này, anh cầm lên ĐL gởi cho anh Hải, em đang thất nghiệp nên cũng không có tiền".  

3-1- Một tháng sau thì đến kỳ hạn phải ký hợp đồng lại với Công ty CTCC. Công ty đã gởi giấy thông báo đề tên chủ cũ. Tôi đã cầm giấy thông báo đó sang nhà hỏi chị Dương Thị Tân thì chị Tân cho biết tình trạng căn phòng như tôi đã kể ở trên. Đồng thời, chị Tân đưa tất cả giấy tờ cũ gồm hợp đồng thuê phòng (chủ cũ), giấy mua bán sang tay căn phòng cho ông Hải để tôi tìm cách ký hợp đồng thuê lại căn phòng. 
 

4-1- Tôi đã cầm thông báo đến Cty CTCC và được biết 1 năm nay ông Hải không nộp tiền thuê cho Cty CTCC. Tôi phải móc tiền túi của tôi ra nộp. Tôi hỏi họ về thủ tục thuê lại thì họ chỉ cho tôi vào website của UBND quận 1 tìm hiểu. 
 

Được biết quy định về việc ký lại hợp đồng thuê như sau:  

a- Là chủ cũ thì chỉ việc ký lại theo mẫu cũ, nộp tiền thuê;

b- Chủ cũ đã bán sang tay cho người mới và hiện nay không rõ địa chỉ thì người mới có quyền ký hợp đồng trực tiếp với Cty CTCC với điều kiện: Phải có hộ khẩu TPHCM, hiện đang không có nhà ở hợp pháp, đã từng có thời gian dài sinh sống ổn định từ 6 tháng trở lên trong căn phòng đó. 

5-1- Tôi đã bỏ tiền túi nhờ một số anh em xe ôm đang sống ở chung cư tìm kiếm người chủ giúp tôi nhưng họ không tìm thấy. Tôi không có hộ khẩu thành phố nên không thể đứng tên ký hợp đồng thuê lại căn phòng. Tôi đã nhờ anh UV (có hộ khẩu) đứng ra ký hợp thuê giúp, chúng tôi bàn với nhau là "tìm cách giữ lại căn phòng cho anh Hải". Anh UV thì có hộ khẩu thành phố nhưng không đáp ứng hai điều kiện còn lại. Vì vậy, nửa tháng sau tôi phải dọn đi nơi khác, giao chìa khóa phòng lại cho chị Tân. 

 
Bây giờ ông Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) bất chấp sự thật, về hùa với đám cộng nô ôm cờ máu đang tìm đủ mọi thủ đoạn nhơ bẩn nhất để bôi nhọ tôi, thì tôi thấy tư cách ông quá đê tiện. Ông không xứng đáng được tôi tôn trọng và đối xử lịch sự. 
 
Lẽ ra, sau khi tất cả anh chị em đồng loạt tuyên bố rút tên khỏi CLB NBTD thì ông phải soi rọi lại bản thân ông. Tại sao khi ông mới đến Mỹ, cộng đồng tỵ nạn hồ hỡi tiếp đón ông, anh chị em hải ngoại nhiệt tình ủng hộ ông dựng lại cái tên CLB NBTD mà một năm sau họ phải ngậm ngùi nói tiếng ra đi? 

Tại sao ông không suy nghĩ, khi ông ở trong tù, Tạ Phong Tần và Dương Thị Tân là người đơn độc công khai đối đầu với cộng sản để luôn luôn có những bài viết kêu gọi cả thế giới biết đến Nguyễn Văn Hải với tư cách là thành viên CLB NBTD dù ông chưa từng viết 1 bài báo nào (chớ không phải là tên tù trốn thuế bình thường như bao nhiêu tên tù trốn thuế khác ở VN). Tạ Phong Tần là người dám công khai đối đầu cộng sản để giữ cái tên CLB NBTD trong khi tất cả thành viên khác, người thì đòi "tuyên bố giải thể" (chỉ có tôi và UV phản đối), người thì im lặng rút lui. Những bài viết đó của tôi vẫn còn nguyên trên trang https://taphongtan.wordp ress.com/, ông có thể đọc lại bất cứ lúc nào.

 
Chị Dương Thị Tân là người đã hy sinh để cho an ninh cs đánh đập, hành hạ vì không chịu bỏ rơi ông (với bao lời hứa hẹn của ông), 7 năm rưỡi đi từ nhà tù này sang nhà tù khác, từ Nam ra Bắc để thăm nuôi ông không sót dịp nào, gởi đồ ăn cho ông sống như ông hoàng trong trại giam, dám tẩm xăng vào người để đòi vào gặp ông ở trại Nghệ An khi chị hay tin ông "tuyệt thực". Sau khi qua Mỹ thì ông cắt liên lạc với chị Tân để sống chung với nhân tình khác, làm cho chị Tân ngậm đắng nuốt cay. Chắc ông đâu xúc động chút nào và cũng không thèm coi cái video chị Kim Liên Thị Nguyễn hát bài "Sao anh nở đành quên" mà chị Tân khóc nức nở phải không? Lúc đó, chị Tân phải nhờ vào sự khuyên giải, an ủi của quý cha DCCT, và chị lấy công việc giúp đỡ TPB VNCH làm niềm vui để vượt qua cú sốc nặng nề. Tôi phẫn nộ dùm cho chị ấy nhưng chị đã bảo tôi "đừng nói gì, kệ họ, chị buông rồi em ạ".
 

Tôi không muốn nói nhiều về chuyện đời tư của ông, đó là quyền của ông. Nhưng cần phải nói một lần, để ông đừng bao giờ đổ lỗi cho người khác. Mà ông có biết rằng các anh chị em CLB NBTD người ta rời bỏ ông vì:
 

1-2- Ông độc tài, độc đoán, tiền bạc thu chi không minh bạch;
 
2-2- Ông tự tung tự tác, muốn làm gì thì làm và coi anh em khác như công cụ để phục vụ cho quyền lợi của cá nhân ông và phe đảng đứng sau ông (trong khi anh em khác là những người độc lập, không tổ chức nào);
 
3-2- Ông coi Tạ Phong Tần như công cụ để cho ông và phe đảng hái ra tiền, tìm cách khống chế TPT chỉ được quyền nói những điều ông (và phe đảng của ông) muốn TPT nói, đi đến những nơi ông (và phe đảng của ông) muốn TPT đi, gặp gỡ những người ông (và phe đảng của ông) muốn TPT gặp....
 
4-2 Anh em tham gia CLB ở đây (trừ những người mới qua như Trương Quốc Huy, vợ chồng anh UV) đều sống lâu năm ỏ Mỹ và không có ai trở về VN, không có ai bị tai tiếng gì, người ta không muốn bị mang tiếng là thành viên "CLB đĩ đực" nên phải bỏ chạy. Nếu không có anh Thiện Thành khuyên bảo và ngăn cản thì Trịnh Du đã cho ông “lên bàn mổ” vì chuyện trai giái lem nhem, ghen tuông tá lả từ năm 2015 rồi;
 
5-2 Ông dùng cái uy thế của ông khi mới qua để đe dọa anh UV (cũng mới qua) phải làm việc không công cho ông để thu tiền, để ông lấy uy với cộng đồng;
 
6-2- Anh chị em CLB thấy ông đối xử với Dương Thị Tân, với Tạ Phong Tần mà người ta "tự biết thân phận". Chị Tân hy sinh cho ông cỡ đó mà ông còn "vắt chanh bỏ vỏ" thì những người khác đối với ông chẳng là cái đinh gì cả; 
 
7-2- Khi ông mới chân ướt chân ráo đến Mỹ, không chổ ở phải đi thuê khách sạn. Ông anh tôi thấy vậy kêu ông về nhà anh ấy ở tạm, ko lấy tiền thuê. Nhà ông anh tôi nghèo, nhỏ bằng nắm tay (chính tôi còn không ở chung được), tưởng đâu ông về ở chung thì là 2 thằng đàn ông với nhau cũng dễ thở, cho ông sử dụng luôn máy tính của ảnh. Ai ngờ ông dẫn thêm nhân tình của ông về ở chung, rồi biến nhà anh tôi thành nhà của "vợ chồng" ông, ông anh tôi thì thành "người ở trọ". Ông anh tôi không chịu nổi, phải ra điều kiện: Một là ông dẫn bà kia đi chổ khác, hai là chỉ một mình ông ở lại thôi, không có bà kia. Ông và bà kia dọn đồ đi, sau đó ông gặp ai cũng rêu rao rằng anh tôi "hack" laptop của ông. Ông có biết ông anh tôi nói thế nào với tôi không: "Anh làm việc tiếp xúc với rất nhiều tài liệu của NASA anh còn không quan tâm, nó mới từ trong tù qua Mỹ, laptop nó có ccc gì mà anh phải hack. Nó làm hư cái máy tính của anh luôn anh phải sắm máy mới mà anh còn không nói nữa". Ông không biết rằng tôi và ông anh này là chổ thân tình từ những năm 2005, nên ông gặp tôi thì nói anh tôi hack máy, nhân tình của ông gặp anh tôi thì nói tôi "đánh phá" ông. Những email nhân tình ông gởi cho anh tôi vu cáo tôi và bị anh tôi viết trả lời 1 bài chửi lại tôi vẫn còn giữ đây. 
 
8-2- Ông phải biết rằng cộng đồng tỵ nạn ở Little SG này là cộng đồng cờ vàng và chống cộng sản. Nếu ông lẫn tránh lá cờ vàng, ông không tham gia các sinh hoạt chống cộng của cộng đồng tỵ nạn, thì đó là con đường do ông tự chọn, không ai ép buộc ông. Ông đừng ganh tỵ với tôi khi thấy tôi được cộng đồng tỵ nạn hoan nghênh.
 
9-2- Tôi còn biết rõ nhiều chuyện khuất tất của ông từ khi ông qua Mỹ. Tôi nghĩ rằng ông nên biết điều mà nói bất cứ chuyện gì cũng phải đúng sự thật, đừng thấy tôi im lặng mà làm tới. Để bảo vệ danh dự của tôi (vô cớ bị ông vu khống, bịa đặt bôi bẩn) thì tôi cũng không ngại gì viết tiếp về ông đến tập thứ n. 

 

Little SG, ngày 24/2/2018.
 
Tạ Phong Tần.
 
-:-:-
Lưu ý: 
Trước khi tôi post bài này lên FB, tôi đã đăng ở các trang khác rồi. Ông và đồng bọn của ông khỏi phải report FB chi cho mất công.
 
https://hr4vn.me/2018/02/24/go idieucay/ 
 
 

*
*  *

Trở Về