T  H  Ờ I   -   S Ự

TỪ TỪ RỒI SẼ LÒI CHÀNH RA HẾT
-  LÃO MÓC -   
*
*  *

Dẫn nhập: Việt Cộng và Việt Tân liên kết “lăng-xê” những “nhân vật đấu tranh” và tìm cách đưa những người này ra hải ngoại để thực hiện những chủ trương của chúng. Nhưng, qua một thời gian dài, những kẻ tranh đấu cuội từ từ lòi chành ra hết. Như vừa qua, qua bức thư tố cáo của bà Tạ Phong Tần khiến bộ đội sao vàng Điếu Cày Nguyễn Văn Hải trở thành “chiếc điếu cày bị tụt nõ”.

Bài viết sau đây sẽ trình bày sẽ trình bày mặt thật của tên cán bộ tình báo phản gián Vũ Thư Hiên.

*
*  *


Đầu thập niên 90, khi tôi viết bài “Nỗi Buồn Của Cô Tư Hồng” nói về những việc làm khốn nạn của tên “trí thức đầu ruồi” Nguyễn Gia Kiểng, trong đó có vạch rõ “bộ mặt phản đảng cuội” của cựu Đại Tá QĐND Bùi Tín, tức nhà báo Thành Tín, Phó Tổng Biên tập báo QĐND của VC thì tôi bị “bọn ma tru” kết tội là “chống Cộng quá khích!”  Tôi đã trả lời là: “Tôi chống Cộng vừa khít!”. Hai mươi bốn năm sau, vì Lẽ Phải và Sự Thật, tôi viết bài ủng hộ việc làm thiên kinh, địa nghĩa của Nguyễn Thanh Tú, người con thứ sáu của cố ký giả Đạm Phong , khi anh quyết tâm tìm công lý cho cha mình thì “bọn ma tru” lại uốn lưỡi tru lên là  “chống người chống Cộng”, “chống Cộng vì sợ đời bỏ quên”… thôi thì đủ thứ hầm bà lằng. Như đã nói: tôi cc (tức cần câm) với bọn ma tru.  Nhưng, tôi đã vạch rất rõ bộ mặt nịnh xằng, nổ sảng, bênh bậy, cãi bừa, dốt mà hay khoe chữ của anh “nhà văn nghĩa địa” Giao Chỉ tức cựu Đại Tá Vũ Văn Lộc khiến anh ta phải ngậm câm miệng hến!

Vừa qua, Ký giả Vịt Trời có loan tin “đặc công đỏ” Vũ Thư Hiên (VTH) đã dùng mỹ nhân kế là đưa nhân tình của y là bà Loan, cháu của Trường Chinh đến sống với “nhà phản đảng có lai-sân” Bùi Tín (BT) và tìm cách lấy hết tiền trong trương mục nhân hàng của ông này, sau đó quay trở lại sống với VTH. Đây là chuyện khó tin; nhưng có thật  do chính chúng nó tung tin ra trên diễn đàn điện tử. VTH vốn là Giám đốc của công ty Minh Phụng; trong khi tất cả những kẻ có liên hệ đều bị tử hình, tù chung than thì VTH được đưa qua Nga, rồi qua Pháp để làm nhi ệm vụ của một “đặc tình” - như Việt Thường (Trần Hùng Văn) bên Anh Quốc.

Ngoài nhiệm vụ này, VTH còn đặc trách nhiệm vụ rửa tiền mỗi năm cả triệu Euro - như email của nick Triệu Lương Dân đã tố cáo.

Với quyển hồi ký “Đêm Giữa Ban Ngày” (ĐGBN), VTH đã khéo léo bênh vực tên tội đồ dân tộc là Hồ Chí Minh. VTH “tinh vi”, cao cơ hơn tên “đặc công đỏ” Việt Thường. Tên VT chỉ viết về những chuyện khốn nạn của HCM mà  ai cũng biết . VTH cũng khéo léo như Dương Thu Hương (DTH) khi bênh vực HCM (Xin coi phụ bản).

VTH, trong hồi ký ĐGBN đã viết: “Mật thám Pháp đối với kẻ thù lịch sự và tử tế hơn bọn C ông An đối với dân”. Chuyện này thì ai cũng biết.

VTH viết về chuyện Công An VC bắt người:

 “Khi bắt người, việc trước tiên phải làm là bắt hắn nhận tội cái đã… tôi biết có người hoàn toàn vô tội, ở tù sơ sơ cũng vài năm, thế mà ra tù… còn nói đảng bắt anh ta là đúng… và nhờ đảng khoan hồng mới được tha… là vì anh ta đã nhận tội rồi. Rồi người bạn tù kết luận trong tiếng thở dài: “Trong xã hội chúng ta, ông ạ, mỗi công dân là một người tù dự khuyết”.

 Những chuyện VTH viết ra từ mấy chục năm trước, nay vẫn tiếp diễn. Điển hình nhất  là vụ án Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long, Trần Huỳnh Duy Thức.

Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long nhận tội, được thả ra lại tiếp tục lập Đảng (như Lê Thăng Long) và viết bài chống Đảng- như Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung. Trần Huỳnh Duy Thức vì không nhận tội vẫn tiếp tục ở tù.

*

Bài viết này có cái tựa “Từ Từ Lòi Chành Ra Hết” có mục đích muốn trình bày với quý bạn đọc là bọn VC có hẳn chủ trương, chính sách xâm nhập cộng đồng người Việt tỵ nạn tại hải ngoại bằng nhiều phương cách, trong đó “khổ nhục kế” là kế mà chúng nó áp dụng nhiều nhất.

Bùi Tín, Vũ Thư Hiên đã được băng đảng Việt Tân và những đảng vệ tinh như Nhân Dân Hành Động, Dân Chủ 21… qua San José để “dạy” cho chúng nó về dân chủ và gây rối cộng đồng.

Nay, lại chính chúng nó vì quyền lợi riêng tư, vì gái mà đấu đá nhau- như VTH “chơi” BT trong vụ “mỹ nhân kế” để cuỗm tiền của nhau cho thấy bản chất khốn nạn của những thằng cộng sản! Chính chúng nó đã làm cho chúng nó lòi chành ra hết, chứ không phải ai khác.

Cũng cùng lập luận này, áp dụng vào chuyện của băng đảng VT cho thấy chính “kinh tế gia” Nguyễn Xuân Nghĩa, Vụ Trưởng Vụ Tuyên Huấn của Mặt Trận, công cụ của đảng VT - như Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, công cụ của đảng Cộng sản Vi ệt Nam, đã làm lòi chành ra hết khi khoe khoang với phóng viên AC Thompson về chuyện anh ta đã ngăn cản chuyện tổ chức sát nhân K9 của băng đảng VT định “bụp” bạn thân của anh ta là Đỗ Ngọc Yến.

Chuyện NXN  vì tiền, vì gái, vì danh hay vì cái gì đó mà làm cho băng đảng VT lòi chành ra hết thì Lão Móc không biết. Vị nào biết xin nói dùm. Cám ơn nhiều!

V ề chuyện Nguyễn Thanh Tú bằng 17 thông báo, cuộc họp báo ở DC cũng như trả lời phỏng vấn của phóng viên Bùi Dương Liêm làm cho con bạch tuộc VT và những cái vòi của nó như đài RFA, đài SBTN, VOICE của Trịnh Hội… lòi chành ra hết thì Lão Móc biết chắc là vì chữ hiếu quyết lòng đi tìm công lý cho cha mình và 4 nhà báo khác.

Hơn thế nữa, việc làm của NTT còn là bài học cho những người cầm bút mà lương tâm bị mờ đục hoặc mục nát đã không dám lên tiếng về những cái chết oan khuất của đồng nghiệp của mình ở ngay một xứ sở mà quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí là đất nước Hoa Kỳ.

Đã hèn nhát không dám lên tiếng ủng h mà chúng nó lại còn viết bài đánh phá việc làm thiên kinh, địa nghĩa của một người con đi tìm công lý cho cha mình là anh Nguyễn Thanh Tú.

Đúng là một lũ khốn nạn!

LÃO MÓC  


PHỤ BẢN

 Minh Võ đọc “Đêm Giữa Ban Ngày” của Vũ Thư Hiên
 

Vũ Thư Hiên là con ông Vũ Đình Huỳnh, bí thư của HCM trong nhiều năm. HCM vẫn coi gia đình ông Huỳnh không chỉ như những đồng chí đáng tin cậy mà còn như thành viên trong gia đình, dù chưa bao giờ ông có một mái ấm gia đình. Vì thế ngay từ khi còn nhỏ, Vũ Thư Hiên đã có nhiều dịp gặp mặt chuyện trò với HCM, thậm chí nằm chung giường. (1) 

Trong tác phẩm Đêm giữa ban ngày (2) với dòng ghi chú hồi ký chính trị của một người không làm chính trị, tác giả đã đưa ra nhận định về hàng trăm nhân vật chính trị cũng như nhà văn, nhà báo, bạn bè và các đồng chí của cha ông, trong số đó có HCM mà tác giả nhắc đi nhắc lại không biết bao nhiêu lần, khi khen, khi chê dựa trên những sự việc cụ thể từng chứng kiến.

Tuy nêu ra nhiều sự kiện thực tế, tác giả cũng không có vẻ biết về HCM hơn những tác giả khác, mặc dù có dịp gần gụi ngay từ khi còn bé và khi ở trong tù Cộng Sản hơn 9 năm, đã có thì giờ “rà soát lại” (chữ của tác giả) tất cả những gì được biết về HCM, kể cả về cảm tình từng dành cho nhân vật này. 

Lần đầu nhắc đến HCM, tác giả không đưa ra nhận xét của mình mà chỉ nhắc lại ý kiến của mẹ, một đồng chí trung kiên từng săn sóc HCM ngay tại nhà bà trong lúc ông ta đau ốm. Khi chồng và con bị bắt, bà được nhiều bạn bè khuyên “cầu cứu ông Hồ”. Họ nghĩ HCM không biết vì “không còn trực tiếp điều khiển công việc đất nước. Mẹ tôi không tin. Bà cho rằngông Hồ không thể không biết. Vụ bắt bớ chỉ có thể được tiến hành khi có sự đồng ý của chủ tịch nước.”

Rồi tác giả trưng những bằng cớ mà bà mẹ đã nêu ra khiến “bà không xin gặp, không viết một dòng chữ nào cho ông HCM(3)

Tác giả cũng nêu nhận xét của mẹ về chế độ của HCM kèm theo nhiều bằng chứng cụ thể: “Mẹ tôi nhận xét: “Mật thám Pháp đối với kẻ thù lịch sự và tử tế hơn công an ta đối với dân” (4) 

Về việc Cộng Sản bắt giam người, tác giả dẫn lời một bạn tù tên Thành:

 “Khi bắt người, việc trước tiên phải làm là bắt hắn nhận tội cái đã… tôi biết có người hoàn toàn vô tội, ở tù sơ sơ cũng vài năm, thế mà ra tù… còn nói đảng bắt anh ta là đúng và nhờ đảng khoan hồng mới được tha là vì anh ta đã nhận tội rồi ” Rồi người bạn tù kết luận trong tiếng thở dài: “Trong xã hội chúng ta, ông ạ, mỗi công dân là một người tù dự khuyết.” (5)

Tiếp tục không nêu ý kiến riêng, tác giả thuật lại nhận định của cha khi đề cập tới trách nhiệm của HCM đối với những tội ác do chính sách cải cách ruộng đất.

Tác giả viết:

“Cha tôi khẳng định người chịu trách nhiệm chính là ông HCM chứ không phải Trường Chinh. Trường Chinh  là con dê tế thần cho sai lầm của ông Hồ…Bên cạnh ngôi sao sáng HCM, tổng bí thư Trường Chinh không có vai trò lớn như nhiều người lầm tưởng. Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp không bao giờ dám, và cũng không bao giờ được phép tự mình quyết định những việc lớn.”

Nhưng theo tác giả, HCM không thể cưỡng lại áp lực của Trung Cộng và việc ban hành chính sách Cải Cách Ruộng Đất là do bị Mao Trạch Đông chi phối: “Ông đã buộc phải làm cải cách ruộng đất khi bị Mao nhắc nhở.(6) 

Dù vậy, tác giả khẳng định ý kiến của mình:

“Câu chuyện ông HCM trong thâm tâm chống lại chủ trương cải cách ruộng đất, bực bội vì nó mở màn bằng việc bắn một người đàn bà như một số người muốn bào chữa cho ông là chuyện tầm phào. Một lệnh ông Hồ ban ra không chỉ cứu  một bà Nguyễn Thị Năm, nó còn cứu hàng ngàn người bị giết oan trong cả Cải Cách Ruộng Đất lẫn Chỉnh Đốn Tổ Chức do Lê Văn Lương song song tiến hành.(7)  Nhưng HCM đã im lặng!

Tác giả thuật lại những điều rùng rợn mà tác giả mắt thấy tai nghe trong Cải Cách Ruộng Đất  khiến…“tôi cảm thấy trong mình cục cựa một cái gì giống như sự thức tỉnh.” Đó là những màn đấu tố với đủ mọi cực hình man rợ trút xuống thân xác nạn nhân, thậm chí đem nạn nhân ra thiêu sống:

 “…Ở một xã khác, một người đàn bà bị trói vào hai cây nứa bắt chéo, bên dưới là một đống lửa … người đàn bà quằn quại mãi, tới khi ngất đi rồi mới được người ta hạ xuống.

… Cha bạn tôi bị vu khống là đảng viên Việt Nam Quốc Dân Đảng, thắt cổ tự tử

… Người ta lấy gai bưởi cắm vào đầu ngón tay một cô gái, có trời biết cô ta bị tội gì, có thể chỉ là con địa chủ, cứ mỗi câu hỏi lại nhấn những gai nhọn sâu thêm một chút làm cho cô ta rú lên

Một cụ già tóc bạc phơ bị tròng dây vào cổ, bị lôi xềnh xệch trên đường như một con chó….”

Một thực tế khác cũng khiến tác giả băn khoăn là sự hiện diện của quân đội Trung Cộng. Sau khi nhắc lại tiết lộ của Hoàng Văn Hoan về việc HCM yêu cầu Trung Cộng phái sang Việt Nam hơn 300 ngàn quân (8), tác giả kể chính tác giả có lần đi công tác tại khu tự trị Việt Bắc đã chứng kiến những người dân đi kiếm củi và thợ mỏ bị lính Trung Cộng đuổi khi lai vãng đến gần vị trí đóng quân của họ.

Cha của tác giả đã “rơm rớm nước mắt” khi nghe tác giả thuật lại vào lúc trở về nhà. Cha tác giả cũng “rất bất bình về việc Nguyễn Chí Thanh, người nắm thực quyền trong quân đội thời ấy đã đặt Cục Đồ Bản của Trung Quốc in bản đồ 1/1000 là thứ bản đồ dùng cho pháo binh – Đó là bí mật quốc gia, không một nước nào tự nguyện trao cho nước khác. Sao nó ngu thế! Sao nó bậy thế!” (9) 

Nơi trang 342, Vũ Thư Hiên cũng kể Nguyễn Lương Bằng từng là phó chủ tịch nước, rất thân cận với HCM, và là tay chuyên kinh tài cho đảng, đã đứng đầu tổ chức buôn lậu rất lớn có cái tên Công Ty Bắc Thắng ở Tuyên Quang:

 Bề ngoài Công Ty Bắc Thắng chuyên sản xuất lương khôBề trong công ty mua gom thuốc phiện ở các vùng tây bắc Việt Bắc, rồi bán qua Thái Lan lấy tiền mua súng đạn Lao vào hoạt động kinh tế, Nguyễn Lương Bằng chìm đắm trong đó, chẳng được biết đến, không có tên tuổi trong nhân dân xứng với vị trí và uy tín của ông với tư cách là một nhà lãnh đạo. Nhưng người Pháp không quên ông. Mùa hè năm 1947 địch lần ra dấu vết những hoạt động của Nguyễn Lương Bằng. Bốn máy bay Spitfire quần đảo bên trên kho thuốc phiện của ông ở cây số 7 đường Tuyên-Hà, bắn đui-xết (12,7 ly) không ngừng cho tới khi cái kho cháy rụi. Vụ thiệt hại rất lớn – hơn 4 tấn thuốc phiện biến thành khói. Ông gầy rọc đi sau trận oanh kích bất ngờ. Hôm đó tôi ở gần cái kho bị cháy….”

4 tấn thuộc phiện không phải số lượng nhỏ và buôn lậu ma túy là một tội ác của các tổ chức đen mafia. Nhưng đó lại là chủ trương của đảng Cộng Sản, được giao cho một người thân tín nhất của HCM lúc ấy!

So sánh phương pháp cai trị của Cộng Sản với thực dân, Vũ Thư Hiên cho rằng Cộng Sản “tinh tế hơn những ông chủ cũ.” Tác giả viết:

“Mọi sự bóc lột đè nén giờ đây được tiến hành trong tiếng kèn hoan hỉ ngợi ca cuộc đời mới, trong cờ xí rợp trời, trong ánh lấp lánh của vàng mạ phủ lên mọi tối tăm, tủi nhục, tiếng rìu đao phủ chìm nghỉm trong khúc quân hành, và đám đông bị mê mẩn bởi những lời cổ vũ hùng hồn rầm rập kéo nhau đi tới miền đất hứa ở tít mù tầm mắt không nhận thấy máu đồng bào nhơm nhớp dưới chân mình.…Tôi đã đi trong đám đông bị thôi miên, trong cuộc lên đồng vĩ đại.” (10)

Tác giả tự chê mình chậm hiểu, “ngu lâu” vì đã kéo quá dài thời gian bị thôi miên, mặc dù đã được nghe nhiều lời cảnh báo từ người bạn thân là tiểu đoàn trưởng Đích, từ vợ tác giả và đặc biệt là từ người cô ruột từng có kinh nghiệm xương máu với Cộng Sản đã nhắc tác giả từ thuở thiếu thời: “Cháu phải tỉnh trí, chớ có nghe Cộng Sản. Cộng Sản bất nhân lắm. Mình là người tử tế phải biết chọn bạn mà chơi. Nghe ngon ngọt lắm vào rồi đi theo họ, hối không kịp.”

Tác giả bảo người cô này được cả họ tin phục nhưng tác giả không nghe theo cảnh báo của bà cũng như đã gạt ngoài tai lời của tiểu đoàn trưởng Đích gọi HCM là quỷ vương.

Là người có dịp kề cận HCM nên tác giả nhận rõ HCM thường gọi tất cả kẻ thù là thằng và xác định: “Chính ông HCM dùng cách gọi này trong những cuộc nói chuyện với cán bộ và trong những bài viết trên báo Cứu Quốc: Thằng Mỹ, thằng Pháp, thằng Sihanouk, thằng Lý Quang Diệu, thằng Măng-Đét-Phrăng…”

Đề cập tới việc này, tác giả mỉa mai giới trí thức Việt Nam: “Không ở đâu trong các nước xã hội chủ nghĩa có được một tầng lớp trí thức NGOAN như thế!” (11) 

Tác giả thuật lại với nhiều chi tiết vụ Dương Bạch Mai bị đầu độc, chỉ vì sắp sửa đọc (trong ít phút sau đó) một diễn văn nảy lửa phê bình đảng. Dương Bạch Mai lúc đó là ủy viên trung ương đảng, phó chủ tịch quốc hội, nhưng từng bị coi là thuộc nhóm Tờ-rốt-kít mà HCM đã kết án: “Đối với bọn Tờ-rốt-kít không thể có một thỏa hiệp hay nhân nhượng nào cả…”

Tuy không khẳng định đây là một vụ thủ tiêu theo lệnh trên nhưng cách trình bày của tác giả ngầm diễn tả ý đó. Tác giả cũng kết tội HCM đạo văn:

“Nếu hai tác phẩm của Trường Chinh là đạo văn thì cuốn Sửa đổi lề lối làm việc (12) cũng là đạo văn nốt. Nó là bản diễn nôm cuốn Chỉnh đốn văn phong của Mao cộng một chút Sự tu dưỡng của người đảng viên Cộng Sản của Lưu Thiếu Kỳ. (13)

Dù nhìn HCM như vậy, tác giả vẫn tỏ ra thán phục HCM về việc ký bản Hiệp Ước Sơ Bộ 6-3-1946:

“…Trong hoàn cảnh ấy HCM đã đi một nước cờ táo bạo – ký hiệp định 6-3-46, thỏa thuận cho các lực lượng Pháp vào thay thế các lực lượng Đồng Minh. Cần phải thoát khỏi ngay lập tức đám ma đói từ bên Tàu, lực lượng thổ phỉ này bất cứ lúc nào cũng có thể biến thành một trận hồng thủy từ phương Bắc tràn xuống. Lấy bọn xâm lược rành rành đẩy bọn xâm lược giấu mặt ra ngoài, tranh thủ thời gian để bước vào cuộc kháng chiến không thể tránh né.” (14)

Về việc này, tác giả không nhìn theo mục đích loại trừ các lực lượng chống Cộng mà chính Thường Vụ Trung Ương Đảng đã xác nhận vào thời gian đó qua nghị quyết ngày 9-3-1946 và xác nhận cả thế liên minh với Pháp vì Pháp đang cần tiêu diệt các lực lượng quốc gia yêu nước hơn là đối phó với Việt Minh…”

(Trích bài viết Minh Võ đọc “Đêm Giữa Ban Ngày” của VTH).


Trở Về