T  H  Ờ I   -   S Ự

Đôi lời Công đạo- Cảnh tỉnh những ai Đánh đồng Tôn giáo và Chủ nghĩa cộng sản
- Nguyễn Nhơn -   
*

*  *

Hiện tại, bọn gian tà giao điểm vẫn cố lỳ khích bác Công giáo, nhân danh Phật giáo, gây chia rẻ trong cộng đồng người Việt hải ngoại.

Mặt khác, trong nước, hán ngụy việt cộng mua chuộc giới lãnh đạo công giáo nhằm cổ súy, tuyên truyền xã hội chủ nghĩa.
 
Vừa rồi, trên một điễn đàn, nhân vụ Đức cha Bùi Văn Độc bất ngờ tạ thế, có đọc giả lại đặt lại vấn đề Phụ tá Giám mục Nguyễn Văn Khảm giảng " Cánh Chung Luận " gây bất bình hồi năm 2011.
 
Mía sâu có đốt. Nhà dột có nơi.
Nếu như trong hàng giáo phẩm có những vị như Đức ông Bùi văn Độc và Nguyễn văn Khảm thì cũng có những vị khả kính tiêu biểu cho cộng đồng dân Chúa như Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt và Đức Giám Mục Hoàng Đức Oanh: Mỗi lời nói của Đức Cha Hoàng Đức Oanh là một viên đạn bắn thẳng vào bạo quyền hán ngụy việt cọng.
 
  • Vì Sao Nên ni? Nguyn Nhơn.
Trước tình cảnh nguy nan của Đất nước, hiện tượng Giám mục Khảm làm lễ chúc thọ mẹ già xa hoa quá đáng, gây phẫn nộ khắp nơi, chẳng đặng đừng gởi lại bài viết cũ trong cố gắng giải thích vì sao mà GM. Khảm hành xử tồi tệ như vậy.
                               C’est fini le dire! Thiệt là hết nói nỗi rồi!

Thấy thiên hạ chửi “cha” Khảm quá xá, tính xù cái cho rồi, lại đọc thấy bài “Ông Giám mục và “Cánh chun lộn”, xin lỗi Cánh chung luận của tác giả Duyên Lãng lại ngứa tay. Biết mình dốt nhưng vẫn ham nói chữ, mới giở giọng trèo đèo, biết “đứt cha” là Tiến sĩ Thần học mà cũng dám vuốt râu chơi. Cha là thầy mà ỷ mình người lớn, lại học giỏi, giở trò bịp con chiên nên mới giở giọng xỏ xiên, bởi sách có chữ rằng: “thượng bất chánh, hạ tắc loạn”.

Một bịp: Đánh đồng Rồng với rắn .

Khi “cha” Khảm đem Thiên đàng của Chúa, Niết bàn của Phật đặt ngang hàng cái gọi là thiên đàng xã nghĩa thì:

  • Một là “cha” Khảm già rồi đâm ra lú lẫn, bắt cái nọ, sọ cái kia, bởi vì Thiên đàng của Chúa, Niết Bàn của Phật là cảnh giới “Tối cao của TÂM LINH”, đem kéo xuống ngang hàng “xã hội tột cùng của DUY VẬT Mác xít” là tầm bậy! Bậy vô số bậy!
Làm như vậy không khác nào đem “RỒNG HUYỀN THOẠI DÂN TỘC” bay bỗng tít tầng mây, kéo xuống trần thế đặt ngang hàng “RẮN DUY VẬT XÃ NGHĨA” bò sát mặt đất!!!

Hai là ông “cố đạo duy vật” Khảm giả mù sa mưa, liều mạng cùi thực thi “lịnh chỉ” của vua cá tra VC tên Trọng lú là phải vì (cô hồn các) đảng mà lập công “ĐỘT XUẤT lý luận” cứu “đảng ta” trong cơn tắt tị vì cứ ca bài “xã nghĩa công bình, văn minh tiến bộ” xạo ke mãi, bàng dân thiên hạ bắt ớn chẳng ai thèm nghe!
“Cha” Khảm làm như vậy là khảm xà cừ cho tên ngưới Đức rậm râu, báng bổ thánh thần Chúa, Phật.
  • Hai bịp: Đánh tráo Huyền học TÂM LINH với biện chứng DUY VẬT
“cha” là Tiến sĩ Thần học lẽ nào không phân biệt được giữa “BẢN THỂ LUẬN” với “HIỆN TƯỢNG LUẬN.”
“ Cánh chung” Nhà Chúa là huyền học khai thị “nguyên lý tối cao của sự sống”, bên Nhà Phật gọi là “đệ nhất đế”, bản lai diện mục, là luận về BẢN THỂ.
Điểm “tối cao” của duy vật Mác xít là “xã hội đại đồng CS” ở tại nơi trần ai, khổ hải chớ chẳng phải thiên đàng, nghĩa là Biện chứng duy vật chỉ là HIỆN TƯỢNG luận.
Sở dĩ “cha” Khảm nhập nhằng như vậy là bởi vì muốn lập công dâng “bác, đảng” để ngắm nghé cái ghể trùm Công giáo quốc doanh Thành Hồ. Period! Chấm hết!
  • Ba bịp: Thiên đường bánh vẽ xã nghĩa là “có thiệt?!”
Ông người Đức rậm râu Các Mác lập luận rằng: Lao động vong thân vì tư bản. Tư bản vong thân vì tiền bạc. Muốn có tiền bạc vì muốn có của riêng TƯ HỮU. Vậy thì vặn họng bẻ cổ bọn tư bản, truất quyền tư hữu là úm ba la ta có xã hội đại đồng vô sản!
Kẹt cái, Cha Khiết, Chánh xứ Củ Chi, Thầy của tui, giảng triết ở trường Petrus Ký năm xưa, dạy bọn học trò tụi tui rằng: Ý thức tư hữu là BẨM SINH hổng có ông trời, ông đất nào tước bỏ được, huống chi là anh rậm râu Các Mác. Rồi Thầy đưa ra thí dụ:
Trẻ sơ sinh, khi bú vú mẹ, miệng bú một vú, tay kia chực hờ vú bên kia. Có đứa xấu miệng nào muốn xôm vô bú ké vú mẹ là xô ra, bởi vì vú mẹ là CỦA TAO.

Vậy đó, xuất phát điểm Mác xít trật lấc nên chẳng có chỗ de’part. Đám cộng sản làm ngang, mang súng đạn chinh phục thế gian để lập thiên đàng hạ giới thay quyền Thượng Đế cho nên mới rã bè, chỉ còn lại bốn ngoe. Khốn thay, Đất nước tôi bị bọn cu li VC bắt làm một ngoe trong số đó!
  • LỜI KẾT
Trong tình thế Đất nước sôi bỏng hiện nay, khi PTTDCN phá cháy Tháp đôi Hà Nội, tưởng không nên sa đà vào vụ “Cánh chun lộn” đánh lạc hướng nầy.
Chỉ vi thấy thầy tu Khảm quá nhẫn tâm, tự thân sống vinh vang, đi Mỹ gã chồng cho con gái, đề huề rực rỡ, xa hoa, trong khi bà con lương giáo sống lầm than, khốn khó, lại còn lạm dụng Tòa giảng tuyên truyền cho bạo quyền VC, nên chẳng đặng đừng đánh đồng ông với cán bộ tuyên vận VC, không xấu hổ gì mà nả ông tận lực, tới đâu hay tới đó.

Nguyễn Nhơn
18/12/2011

 PHỤ BẢN


THƯ GỞI ĐỨC GIẤM MỤC PHÊ-RÔ NGUYỄN VĂN KHẢM


Trọng kính Đức Cha,

Con là một trong số nhiều tín hữu rất mến phục tài giảng thuyết của Đức Cha. Bộ Thánh Kinh 100 Tuần đã khai tâm cho con để con thực sự được BIẾT Chúa, được HIỂU Chúa và cảm nghiệm được Chúa ở gần mình hơn. Con đã lắng nghe , học hỏi Thánh Kinh 100 Tuần nhiều lần trong cầu nguyện, và thực sự đức tin đã dần dần lớn mạnh, trưởng thành. Với dốc tâm học hỏi, tìm hiểu Lời Chúa, con đã không màng tới những đôi lần Đúc Cha đã so sánh vài sự kiện của Israel với Việt Nam một cách gượng ép, lệch lạc, nếu không muốn nói là có ác ý hoặc đã bị thuần phục dưới chế độ. Thực sự con đã quyết tâm gạt bỏ những ý nghĩ không hay “ngoại Thánh Kinh” này, nhưng khốn thay sau khi nghe xong bài Đức Cha giảng Lễ Đức Giê-su Ki-tô Vua tại Sài-gòn thì một nỗi khiếp đảm, phẫn nộ và lo sợ khôn cùng đã xâm chiếm lòng con khiến con phải trình bầy dưới đây về phần đầu của bài giảng này, đồng thời thấy cũng cần phải cố nhớ lại để nhắc tới những ý nghĩ không hay vừa ghi ở trên.

Đểtránh dài dòng phân tích, con xin ghi lại nguyên văn phần đầu của bài giảng (được in nghiêng và in đậm nét đoạn cần chú ý):

“Chủ Nhật này chúng ta bước vào thời điểm cuối cùng của năm Phụng Vụ, và trong những ngày cuối cùng này, Hội Thánh mời chúng ta hướng tâm hồn nhìn tới những thực tại cuối cùng mà tiếng chuyên môn gọi là Cánh Chung Luận.

Nghe nói Cánh Chung Luận thì cảm thấy có vẻ trừu tượng, nhưng thực sự nó rất cụ thể và thiết thân với cuộc sống của con người vì nó gắn liền với những vấn nạn có tính cách căn bản nhất trong thân phận con người. Người ta bước vào cuộc đời này, không chỉ tự hỏi: “Tôi tự đâu đến” mà còn hỏi thêm : “Tôi sẽ đi về đâu và kết thúc là cái chết nhưng sau cái chết sẽ có sự gì xẩy ra?”  
François Mitterand, Tổng thống Pháp, trước khi chết cũng đặt vấn đề tôi không sợ chết, nhưng rất băn khoăn sau cái chết là có cái gì? Câu hỏi xem ra trừu tượng nhưng nó xác định mục đích cuộc sống, và một khi đã xác định cuộc sống thì đồng thời cũng xác định được đường đi cho mình. Anh chị em sau lễ xong, hoặc về Bình Thạnh, hoặc về Gò Vấp. Mình xác định rõ như thế thì sẽ chọn một con đường đi. Không thê về nhà ở Bình Thạnh mà lại chọn con đường đi lên Quận Tư thì còn khuya mới về tới nhà.

Câu hỏi xem ra trừu tượng nhưng thực sự rất gần gũi, nên có triết gia bảo rằng: bất cứ một triết thuyết nào, lẽ dĩ nhiên là bất cứ tôn giáo nào, cũng hàm chứa bên trong nó một Cánh Chung Luận. Triết thuyết nào có khả năng cung cấp cho con người một Canh Chung Luân hấp dẫn cũng có nghĩa là cung cấp một niềm hy vọng có sức thuyết phục thì triết thuyết đó sẽ cuốn hút con người.

Tôi lấy thí dụ: ta đang sống rất cụ thể trong một đất nước Xã Hội Chủ Nghĩa dựa trên nền tảng triết học của Marx. Nhiều người nghĩ rằng Marxist là một hệ tư tưởng vô thần, cho nên không có một Cánh Chung Luận. Không phải thế! Trái lại Marx có một Cánh Chung Luận rất hấp dẫn, rất cụ thể. Marx đã trình bầy điểm tới của lịch sử nhân loại là một xã hội Cộng sản hoàn hào trong đó:

-không còn cảnh người bóc lột người.

-mỗi người trong anh chị em và tôi chỉ cần làm việc theo khả năng, còn nhu cầu có bao nhiêu cứ việc sài.

-người ta sống với nhau trong tình huynh đệ. Một thiên đường tại thế.

Khi có mội điểm tới của cả nhân loại như thế, thì mỗi cá nhân ở trong lịch sử đó, khám phá ra ý nghĩa của những hy sinh mà mình chịu: Tôi chết đi nhưng sự nghiệp tôi vẫn còn tồn tại mãi trong nhân dân, tôi hy sinh, nhưng sự hy sinh đó không vô nghĩa vì nó xây dựng cho thế hệ tương lai, xây dựng cho nhân dân; một Cánh Chung Luận rất cụ thể và hấp dẫn cho nên đã cuốn hút cả bao triệu con người chấp nhận bao nhiêu hy sinh để xây dựng tương lai. Cho nên có chứ không phải không”


Con đã khiếp đảm đến độ ngỡ ngàng, vì vị Giám Mục mình hết lòng kính phục lại có thể dùng tài thuyết giảng để ca ngợi, tán tụng Marxism.Chưa có một người Cộng Sản chính cống nào có thể tuyên truyền ca ngợi Chủ Nghĩa Xã Hội Cộng Sản Marxist hay tuyệt hảo và đầy thuyết phục như vậy!

Con đã phẫn nộ đến độ muốn thét lên và bật khóc: Cộng Sản, Con Quỷ Đỏ, đã và đang ngự tai Tòa Tổng Giám Mục Sài-gòn rồi chăng*. Thât vậy, đọc những dòng in đậm ở trên, nhất là đoạn cuối, khó có thể không mường tượng một Giám Mục Phê-rô Nguyễn Văn Khảm đang nổi hồi kèn thúc quân kêu gọi, cổ võ, thúc dục nhân dân hãy hy sinh hết mình phục vụ Xã Hội Chủ Nghĩa Cộng Sản.

Con đã lo sợ đến độ bối rối, lúng túng vì những Ân Huệ hùng biện Chúa trao ban cho là để rao giảng lời Chúa. Bài giảng của Đúc Cha mang một tầm vóc lớn và ảnh hưởng sâu đậm  đối với giáo dân vì nhiều chức vụ quan trọng đang đảm trách, nhất là Đức Cha được coi như “nhà tư tưởng” của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam. Một vị am hiểu về thần học, sau khi giải nghĩa Cánh Chung của Giáo Hội, đã kết luận: “Cha K. so sánh cái mục đích của Karl Marx/hạnh phúc cho mọi tầng lớp dân chúng (vô thần, chỉ đặt trọng tâm vào đời sống trên trái đất) chứ không có tâm linh và đời sống vĩnh cửu sau này. Như thế là ông cộng sản hóa môn thần học Cánh Chung của Giáo Hội. Một thứ so sánh không “có học” chút nào”

Tiếp theo, đáng lẽ con định cố gắng ghi lại nhanh một vài điểm còn nhớ được trong lúc nghe Kinh Thánh 100 Tuần, những điểm so sánh tệ hại vô cùng! Nhưng thôi khui ra làm chi nếu như Đức Cha và HĐGM VN đã quyết tâm nổi hồi kèn thúc quân như trên.

Giờ đây, con chỉ còn biết cầu nguyện xin Thần Linh Chúa ban cho các Ngài được ơn Sáng Suốt và Can Đảm để cứu nguy Đất Nước và Giáo Hội đang nằm trong cơn cực kỳ nguy khốn, ĐỪNG SỢ! Hai tiếng mà Đức Cha đã nói : đo là hai tiếng được nhắc nhiều nhất trong Tân Ước lẫn Cựu Ước.

Vũ Ngọc Tuyến
Trần Mộng Oanh
Giáo Xứ Mẹ Việt Nam, Washington D.C.


* Phêrô Nguyễn Văn Khảm
là một
giám mục Công giáo người Việt, hiện nay đang giữ chức giám mục phụ tá Tổng Giáo phận Thành phố Hồ Chí Minh.

*  *
*

Trở Về