T I N   V I Ệ T - N A M  05.11.2009
        

  • CỘNG SẢN VIỆT NAM ỦI SẬP TU VIỆN DÒNG THÁNH PHAOLÔ TẠI VĨNH LONG
Tin Saigon - Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đã bắt đầu phá hủy tu viện St. Paul of Chartres hay còn gọi là Tu Viện Dòng Thánh Phaolô tại Vĩnh Long, và loan báo kế họạch biến đất này thành một quảng trường công cộng.

Bản tin cho biết trong một lá thư gửi linh mục, và giáo dân tại giáo phận Vĩnh Long, Đức Giám Mục Thomas Nguyễn Văn Tần của Vĩnh Long đã mạnh mẽ lên án dự án xây cất đó. Đức Giám Mục nói chính quyền địa phương đã thô bạo khởi sự phá hủy tu viện, hoàn toàn bất kể các phản kháng bởi giáo phận và bởi Dòng Thánh Phaolô là nơi sở hữu đất này. Ngài nói là chính quyền điạ phương không thông báo cho ngài về quyết định phá sập các tòa nhà. Đức Giám Mục chỉ biết về số phận tu viện khi đọc báo địa phương.

Đức Giám Mục Nguyễn Văn Tần nói vụ này đã nêu bật nỗi bất công diễn tiến mà giáo phận đã chịu đựng từ ngày 7 tháng 9 năm 1977 mà ngài gọi là một ngày kinh hoàng của giáo phận Vĩnh Long, khi bộ đội Cộng sản Việt Nam đột kích vào thánh đường, đaị chủng viện và Thánh Giá Học Viện Vĩnh Long.

 Lúc đó, tất cả tu sĩ và nhân viên nhà thờ, kể cả Đức Giám Mục Nguyễn Văn Tần đều bị bắt. Bản tin Anh ngữ nói lúc đó một số giáo sĩ bị giam, và một số khác bị chuyển sang nơi khác để giam sau khi họ bị tố giác là huấn luyện tuổi trẻ trở thành lực lượng phản cách mạng, để chống lại cuộc giải phóng đất nước.

Trong khi nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam có những lúc nới lỏng gọng kềm đối với Công giáo, thực tế Đức Giám Mục Nguyễn Văn Tần nói là không có gì thay đổi, và ngài nói vụ phá hủy tu viện trên là quá cay đắng đối với các nữ tu, với chính ngài và với giáo dân Công Giáo.
  • BÁO TỔ QUỐC CHỈ TRÍCH QUỐC HỘI CỘNG SẢN VIỆT NAM IM LẶNG BẤT KỂ MẤT BIỂN
Tin Hà Nội - Báo Tổ Quốc số 74 vừa phát hành và trong thư tòa soạn đã nêu lên vai trò trình diễn của Quốc Hội mà ai cũng biết. Bài vít cho rằng trong lúc Quốc Hội kỳ thứ 12 đang họp tại Hà Nội, điều đáng ngạc nhiên nhất hiện nay có lẽ là việc các đại biểu chỉ họp về vấn đề tài chính và xã hội, những sự kiện này chẳng ai để ý dù chúng vô cùng nghịch lý: quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất, có quyền quyết định ngân sách, có cả quyền bổ nhiệm và bãi nhiệm chính phủ mà lại chỉ dám đề nghị và kiến nghị với nhà nước, và thôi họp khi nhà nước cho biết đã quyết định xong.

 Trong khi đó thì tại Việt Nam còn có những điều ngược ngạo hơn nhiều. Khoá họp quốc hội này mở ra chỉ 11 ngày sau bốn vụ án chính trị thô bạo trong đó chín công dân vô tội bị xử những án tù nặng một cách dã man chỉ vì treo những biểu ngữ kêu gọi bảo vệ sự vẹn toàn của lãnh thổ, chống tham nhũng và thực hiện dân chủ. Đây là một hành động chà đạp con người nhưng đồng thời cũng là một sự dày xéo trắng trợn lên chính luật pháp và một sự xúc phạm lớn đối với quốc hội. Tuy vậy quốc hội đã không hề có phản ứng nào và cũng không hề có bất cứ một đại biểu nào lên tiếng, dù là một cách qua loa cho có hình thức. Sự im lặng càng điếc tai vì những vụ án này đã gây xúc động lớn trong dư luận Việt Nam và thế giới trong suốt một năm qua, đặc biệt là gần đây và ngay trong lúc này. Bài báo kết luận rằng dầu vậy dân chúng Việt Nam đã không hề thắc mắc gì với quốc hội, cũng như họ đã không ngạc nhiên trước những gì nhà nước làm.

Sự ly dị giữa dân chúng và nhà cầm quyền đã toàn diện và tuyệt đối. Các tập đoàn toàn trị đều mù quáng như nhau ở một điểm là họ yên tâm khi người dân thờ ơ, mà không cần biết rằng dưới mặt nước thờ ơ đó là một sự căm thù đang sôi sục. Họ đang đánh giá thấp nhân dân.